Tác giả: Tùng Tô
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341652
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1652 lượt.
cả phòng học tin học. Không phải là ta không nhớ ngày xưa, nhưng thấy bọn trẻ giờ đây được chăm lo đầy đủ như trẻ nhà khác, ta thấy rất vui”.
Trong lúc đó một nhà hảo tâm đã tặng viện phòng máy tính lên phát biểu, Cố Hứa Ảo nhận ra, đó là chủ nhiệm Trịnh của Nhạc Trung.
Chủ nhiệm Trịnh phát biểu đại khái là, Nhạc Trung sẽ mở chi nhánh công ty ở đây, trong khi khảo sát, chủ tịch Lỗ đã gặp viện Phúc Lợi. Chủ tịch Lỗ ủng hộ viện coi như là thành ý hợp tác với Tô Thành, ngoài việc tập đoàn Nhạc Trung quyên tặng máy tính, cá nhân ông Lỗ còn tặng riêng hai mươi ngàn tệ.dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om
Tiếng vỗ tay vang lên như sấm, chỉ có Cố Hứa Ảo là ngây người nhìn lên khán đài. Bất giác cô muốn nắm chặt bàn tay, nhưng nhớ là viện trưởng đang nắm tay mình, Cố Hứa Ảo quay lại vừa lúc viện trưởng như đang suy nghĩ điều gì.
“Hình như con biết người kia?”.
“Con biết, con đã có lần làm việc ở Nhạc Trung”. Nói thật lòng, lần ấy ngoài việc gặp gỡ Bùi Trung Khải và trở thành bạn của Lỗ Hành thì hoàn toàn không phải là một ký ức vui. Lúc đầu, cũng chính là chủ nhiệm Trịnh nghi ngờ cô, nhưng bây giờ thì không còn quan trọng nữa, có những lúc trái đất thật tròn.
“Ông ấy là chủ nhiệm đối ngoại của Nhạc Trung, là một người rất thận trọng, giải quyết sự việc tương đối thỏa đáng”.
“Mẹ quen ông ta à?”.
“Ừ, ông ta đã tới Thượng Hải tìm gặp mẹ vì một số chuyện cũ”.
Cố Hứa Ảo thấy viện trưởng không muốn nói nhiều, nên cũng không hỏi nữa. Cô cùng đi dạo với bà, nhân viên ở đó nhìn thấy bà thì đều chào hỏi.
“Hứa Ảo, đã nhiều năm rồi nhưng ta vẫn chưa có dịp để hỏi con, con còn hận cha mẹ mình không? Con cũng không gọi điện thoại cho ta, ta cảm thấy con vẫn chưa quên chuyện ấy, trong lòng ta cũng thấy lo lắng”. Viện trưởng nói.
“Thực ra con cũng không biết mình có còn oán hận hay không nữa. Họ đã đưa con đến thế giới này theo cách ấy, nếu không oán thì là điều không thể. Cho đến tận bây giờ, thỉnh thoảng con cũng có suy nghĩ, nếu có thể lựa chọn thì đừng đến với thế giới này sẽ tốt hơn”.
“Nhất định là họ không nghĩ rằng con đang chịu khổ, nếu biết, thì chẳng ai làm như vậy. Tha thứ cho họ cũng là rộng lượng với chính mình. Hứa Ảo, từ bé con đã phải rất vất vả, khổ sở, sao con không thử mở lòng mình?”.
Những lời nói của viện trưởng chứa đầy ý tứ. Hồi ấy, chính bà đã đưa lá thư và giới thiệu về Cố Hải Lam với Cố Hứa Ảo. Người phụ nữ ấy thật đáng thương, bà ấy chỉ muốn được gặp mặt con gái. Bà cũng là một người mẹ, làm sao lại không hiểu được tâm trạng của người phụ nữ gần đất xa trời ấy. Hai mẹ con họ giống nhau như đúc, đặc biệt là đôi mắt màu hổ phách. Chỉ có điều, đôi mắt của Cố Hải Lam vì bệnh tật đã khô héo. Bà ấy rất dễ nhận ra cũng là một trí thức, nói năng nho nhã, nếu không vì nghiệp chướng thì Cố Hứa Ảo cũng là con gái của một gia đình tốt, không phải xuất hiện trong viện Phúc Lợi này.
“Mẹ viện trưởng, đến bây giờ mà mẹ vẫn muốn vun đắp cho mối quan hệ ấy, có điều người thì đã không còn nữa”. Đến bây giờ, điều mà Cố Hứa Ảo thấy người ấy đáng thương chẳng qua cũng chỉ ở chỗ bà là một phụ nữ có số phận bi thảm.dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om
“Không còn nữa thì mới càng nên nghĩ cho thông. Hứa Ảo, cuộc sống là của chính mình”.
Chủ nhiệm Trịnh đứng ở cuối đường, nhìn thấy Cố Hứa Ảo và viện trưởng đi tới, bèn mỉm cười với hai người: “Cô Cố, tôi muốn nói chuyện với cô một chút”.
Cố Hứa Ảo nhìn chủ nhiệm Trịnh nghi hoặc: “Có chuyện gì ạ?”.
“Chủ tịch Lỗ nghe nói cô Cố đang ở Tô Thành nên muốn mời cô ôn lại chuyện cũ, may sao lại gặp cô ở đây”.
Lỗ Hải Phong đang ở Tô Thành, Cố Hứa Ảo thấy vô cùng bất ngờ. Cô từ chối: “Chủ tịch Lỗ đang bận rộn như vậy, tôi không tiện làm phiền”.
“Chủ tịch Lỗ nói, không biết thì thôi, nếu đã biết thì nhất định phải mời cô tới”.
Cố Hứa Ảo quay lại nhìn viện trưởng, bà vỗ khẽ vào tay cô: “Đi đi”.
Cố Hứa Ảo phân vân đi theo chủ nhiệm Trịnh vào một căn nhà, Lỗ Hải Phong đang ngồi quay lưng lại phía cửa nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe tiếng động ông quay đầu lại, nét buồn trên mặt vẫn còn nguyên. Cố Hứa Ảo trở nên rất rụt rè, câu chào mãi cũng không thốt ra được. Lỗ Hải Phong chỉ vẫy tay, ý bảo Cố Hứa Ảo tới bên.
“Hứa Ảo, hôm nay thật là hiếm có, cháu uống cùng với bác Lỗ chút rượu nhé”.
Cố Hứa Ảo do dự đón lấy cốc rượu, không hiểu ý tứ của Lỗ Hải Phong là gì.
“Đúng ra, cháu cũng nên rót một cốc dâng lên mẹ cháu. Hôm nay là ngày giỗ của bà ấy”. Những lời thốt ra chậm rãi từ miệng Lỗ Hải Phong không khác gì một tiếng sét với Cố Hứa Ảo.
“Bác biết mẹ cháu?”. Cảm giác nhục nhã trong lòng Cố Hứa Ảo dâng trào, xen lẫn những tình cảm phức tạp khác mà nhất thời không thể gọi tên chính xác.
“Đúng là không ngờ bà ấy lại chết ở Tô Thành, đã nhiều năm như vậy rồi”, bàn tay cầm cốc rượu của Lỗ Hải Phong run run.
Cố Hứa Ảo ngây người, nhìn cốc rượu trong tay Lỗ Hải Phong sánh ra ngoài, cô định giơ tay ra đỡ, nhưng phát hiện ra bàn tay của mình cũng rất run, hơn nửa cốc rượu đã đổ ra ngoài.
Lỗ Hải Phong đón lấy cốc rượu trong tay Cố Hứa Ảo đặt xuống, rồi vỗ