Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341630

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1630 lượt.

ến lúc anh thực sự muốn lấy vợ rồi. Cứ miên man cùng dòng suy nghĩ, anh chợt cắn vào lưỡi.
Cố Hứa Ảo nghe thấy Bùi Trung Khải kêu lên “Ôi cha”, tưởng rằng anh lại bị đau dạ dày, vội đưa tay sờ bụng Bùi Trung Khải, “Anh lại khó chịu à?”.
Trước đây, Cố Hứa Ảo chưa từng dịu dàng như thế bao giờ, Bùi Trung Khải đặt tay lên tay của Cố Hứa Ảo, cười ngây ngô, nói: “Cắn vào lưỡi”. Cố Hứa Ảo gỡ tay anh ra, mang tới một cốc sữa nóng, “Uống cái này đi, cháo nóng sẽ làm vết thương rát hơn”.
“Ở đâu ra thế?”. Bùi Trung Khải nhấp một ngụm ngon lành, thuận miệng hỏi.
“Của Cẩu Thặng Nhi đấy”.
Bùi Trung Khải cảm thấy cốc sữa này uống cũng không được, không uống cũng không được, cuối cùng anh quyết định cắn răng chịu đau để húp cháo.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
Cố Hứa Ảo trừng mắt lườm anh với vẻ không vừa lòng, “Cho vào cốc thì là của người uống, đổ vào bát thì là méo uống, sao anh kén chọn vậy?”.
Bùi Trung Khải vẫn kiên quyết không uống, hình ảnh về một người vợ hiền thục, dịu dàng trong đầu bỗng chốc tan biến mất, suýt nữa thì bị ảo giác nhất thời đánh lừa. Đang phải nhờ cậy người ta nên không thể không cúi đầu, vì thế anh vẫn phải cười ngọt ngào, nói: “Em đưa anh về nhé, anh không tiện lái xe”.
“Nói chuyện gì mới hơn chút được không, anh là Trình Giảo Kim à, lúc nào cũng là ba chiêu cũ rích”.
“Nói gì thì em cũng đoán được, việc gì anh phải nghĩ cho mệt óc”.
“Hôm nay em phải tới đại sứ quán, anh không cần chờ em đâu”. Cố Hứa Ảo nghĩ một lúc, nói.
Bùi Trung Khải ngây người, đôi đũa đang khuấy trong bát cháo cũng dừng lại, “Em vẫn đi à?”.
“Đó là công việc, em đã lỡ mất không ít thời gian rồi”.
“Em cứ yên tâm mà đi, anh trông nhà cho”. Bùi Trung Khải nhìn Cố Hứa Ảo đang mở to mắt nhìn mình, gật đầu, nói, “Phải rồi, anh sẽ chăm sóc Cẩu Thặng Nhi, nếu có thời gian anh sẽ sang Mỹ thăm em, chẳng qua cũng chỉ mất mười mấy giờ bay thôi mà”.
Cố Hứa Ảo đã chuẩn bị tâm lý tốn ít nhiều thời gian đôi co với Bùi Trung Khải, không nghĩ anh lại đột nhiên phối hợp như vậy, giống như việc một cao thủ dồn hết nội lực ra đòn rồi mới phát hiện đối thủ hoàn toàn không có ý định ra tay, ngược lại còn có vẻ ủ rũ.
Kiên quyết không để cho Bùi Trung Khải đưa đi, cô xuống dưới gác, đi được mấy bước, quay đầu lại theo dự cảm, quả nhiên có một bóng người mờ mờ đứng trước khung cửa sổ tầng thứ mười hai, thấy cô quay lại thì bế con méo lên lắc lắc. Cố Hứa Ảo cười, đưa tay lên vẫy, khi thu tay về theo đà quệt vào đuôi mắt ươn ướt. Nếu cuộc sống khoan dung như vậy, mỗi lần quay đầu lại luôn có một người vẫy tay và mỉm cười với bạn, vậy có tính là hạnh phúc có thể chạm tới không nhỉ?
Vào khoảng ba bốn giờ chiều, Cố Hứa Ảo nhận được điện thoại của Bùi Trung Khải, nói muốn cô buổi tối cùng đi ăn cơm, nhưng cô từ chối. Bùi Trung Khải nói: “Em sắp đi xa rồi, sao không tranh thủ thời gian để ở bên nhau nhiều thêm một chút”. Ở đầu dây bên kia im lặng, Cố Hứa Ảo không nói gì, Bùi Trung Khải một lần nữa thấy lo lắng, kết hôn với chả không kết hôn, vợ con với chả không vợ con, đột nhiên cảm thấy sợ hãi mơ hồ, một khi đã biết đích xác tình cảm của mình, sẽ bắt đầu so đo thái độ của đối phương và trở nên vô cùng nhạy cảm. Cái trò làm mặt dày không thể tiếp tục được nữa, anh nín thở chờ đợi. Không biết đã bao nhiêu thời gian trôi qua, hoặc có thể cũng mới chỉ có mấy giây, nhưng sao anh cảm thấy nó dài vô tận.
Người ở đầu dây bên kia cuối cùng đã lên tiếng, Cố Hứa Ảo khẽ nói, “Em không tới đại sứ quán, chuyện đi tập huấn ở bên Mỹ ông Howard đồng ý cho em tạm hoãn, sau này có thể sẽ đề nghị lại”.
Giống như người đuối nước vào khoảnh khắc không thể trụ được nữa bỗng được đưa lên bờ, Bùi Trung Khải đã ứng phó với rất nhiều cuộc đàm phán và thường chờ đợi kết quả không thể biết trước trong trạng thái cố giữ mình thật bình tĩnh, nhưng hôm nay thì không thể được, tình cảnh cận kề bên bờ vực tuyệt vọng thời khắc này đã được ba từ “Em không đi” hóa giải, trên đất mầm hy vọng nhanh chóng đâm chồi đơm hoa. Dường như anh không dám tin, thận trọng nói: “Hứa Ảo, chúng ta có thể gặp nhau được không?”.
Cố Hứa Ảo trả lời: “Bây giờ thì không được, em phải giúp ông Howard tiếp người của tổng công ty”.
Khi Cố Hứa Ảo xong việc về nhà đã thấy xe của Bùi Trung Khải đỗ trong tiểu khu, cô bước tới gõ lên kính cửa xe, cho dù là trong bóng tối, cô cũng có thể cảm nhận ánh mắt sáng rực như ánh sao đêm trên bầu trời của anh. Tấm kính cửa xe được từ từ hạ xuống.
Thân thể hai người quen thuộc đến thế, chỉ cần một cái chạm khẽ là có thể thắp lên ngọn lửa cuồng nhiệt, khiến cho hơi lạnh tỏa ra từ chiếc máy điều hòa trong nhà không thể nào hạ xuống được, dù chỉ một chút. Chiếc ga giường màu xanh càng làm nổi bật làn da trắng ngà và những đường cong hoàn hảo, khuôn mặt bừng sáng giống như một đóa hoa sen trắng trên tán lá xanh mướt. Người hái hoa làm rách màu xanh hái lấy bông hoa màu trắng, đóa sen rung rinh theo con thuyền bồng bềnh. Nếu như tương tư có thể chất thành đống, chắc hẳn nó còn cao hơn cả đỉnh núi, nếu tìn


Disneyland 1972 Love the old s