Tác giả: Tùng Tô
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341631
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1631 lượt.
nay cô lại chuyển đi. Tối hôm trước, Bùi Trung Khải hỏi cô, hay là bán căn hộ đó đi, giờ đang là thời kỳ sốt nhà đất, giá sẽ cao. Tuy miệng từ chối, nhưng trong bụng cô cũng bắt đầu nhẩm tính, bán căn này đi rồi mua một chỗ khác rộng hơn, vì dù sao căn hộ này cũng hơi chật. Tất nhiên là cô không nói với Bùi Trung Khải những suy nghĩ này, hẳn anh đang mong cô không có nhà, để cô phải cảm ơn đại đức của anh vì đã cho cô ở nhờ.
Bùi Trung Khải thu dọn sách vỡ và những thứ lặt vặt, còn Cố Hứa Ảo lề mề thu xếp quần áo. Cô cầm một chiếc áo lên ngắm nghía hồi lâu.
“Anh đã nói rồi, mua đâu chẳng được bộ mới? Đỡ mất công thu dọn”.
“Em không phải là kẻ phá gia như anh, đã bảo anh đừng đến lại cứ đến, đến rồi lại làu bàu”.
“Thì cũng vì thấy em mệt, mãi mới thu được mấy bộ quần áo, về sớm thì có thể nghỉ ngơi thêm một chút. Em xem, cái áo phông này vứt đi được rồi đấy”.
“Em thấy nếu vứt thì vứt chiếc này trước, không biết định lấy lòng ai?”. Cố Hứa Ảo nói, tay chỉ vào bộ váy xám đính ngọc trai còn treo trên mắc áo xếp trên giường.
Bùi Trung Khải tự nhiên nhớ đến chuyện không hay đó, mặt sầm lại, không nói gì, quay sang xếp sách vở trên giá.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
Cố Hứa Ảo trán ướt đẫm mồ hôi. Cô chưa kịp chuẩn bị gì thì Tề Huy đột nhiên đưa người đến xem nhà. Mùa hè, nóng đến đau cả đầu thế mà lại phải chuyển nhà, tất cả đều tại Bùi Trung Khải. Bây giờ anh lại còn như một bà già hết quản cái này lại quản cái nọ, phiền phức chết mất. Nghĩ tới chuyện chuyển nhà, nghĩ tới chuyện phải rời khỏi đây, cô nghĩ thầm, thế là không có nhà nữa rồi.
Dường như đọc được những suy nghĩ của cô, Bùi Trung Khải đột nhiên ghé sát lại nói: “Không được nghĩ lung tung, anh chính là gia đình của em”.
Cố Hứa Ảo không nói gì, ngước đầu lên chủ động hôn Bùi Trung Khải, “Như thế này có khiến anh cảm thấy sự dũng cảm và kiên quyết của em không?”. Bùi Trung Khải không ngờ lại có chuyện hay trên trời rơi xuống như vậy, mừng rỡ được đằng chân lân đằng đầu, tấn công lại. Cô gái này hiếm khi chủ động như vậy.
Nhìn thấy một giường quần áo, Cố Hứa Ảo ra sức đẩy Bùi Trung Khải, bộ váy xám bị anh nằm đè lên nhàu nhĩ chẳng khác gì mớ dưa.
“Tiếc quá”.
“Không cần đến nữa, lại thế rồi”. Bùi Trung Khải đưa tay với nhưng bị Cố Hứa Ảo đẩy ra.
“Em không vứt, phải giữ lại để nhắc nhở anh”.
Nhìn cố Hứa Ảo vuốt nếp nhăn trên váy với vẻ tiếc rẻ, Bùi Trung Khải ôm lấy vai cô, “Đúng là tiểu hồ ly miệng nói một đằng, bụng nghĩ một nẻo, suýt nữa thì anh bị em lừa”.
Tề Huy bấm chuông một hồi lâu mà không thấy người ra mở cửa, đành phải gọi điện thoại. Bùi Trung Khải nhấc máy, giọng trầm và khàn. Tề Huy giận dữ, gầm lên: “Bảo người ta lái xe đến giữa lúc trời nắng như thế này, còn mình thì cứ việc ở trong phòng mát lạnh vui vẻ cùng người đẹp”.
Khi Cố Hứa Ảo ra mở cửa, mắt vẫn còn long lanh như nước, Tề Huy ngây người, không nói câu nào, khom người bê đồ đi thẳng xuống gác. Cố Hứa Ảo không hiểu nổi, quay lại định hỏi Bùi Trung Khải xem Tề Huy làm sao thì Bùi Trung Khải đẩy lưng, “Mau đi rửa mặt đi, chẳng ra bộ dạng gì”.
Cố Hứa Ảo lẩm bẩm: “Cái gì mới được chứ”, rồi quay lại véo Bùi Trung Khải một cái, mãi đến khi soi gương mới biết vì sao anh sầm mặt lại… Đúng là ngượng chết đi được.
Một khách hàng quan trọng của Tề Huy muốn lập nghiệp ở Bắc Kinh, ông ta là thần tài của công ty anh, vì thế Tề Huy không dám từ chối, nhận lời đi xem nhà giúp ông ta. Thực ra, cũng có mấy căn nhà rất tuyệt, ông khách cũng đã nhận lời đến xem, nhưng rồi lại thay đổi chỉ vì nhà đã qua một đời chủ, ông ta nói vợ ông ta muốn tìm một căn nhà mới tinh. Bà vợ của ông khách này vốn là vợ hai, không danh phận suốt mấy năm, khó khăn lắm mới trở thành vợ hai, vì vậy rất kỵ mấy chữ “đồ dùng lại”. Nhà mới, nhưng lại ở phía đông, gần khu vực vành đai ba. Tề Huy chạy đi chạy lại mấy lần, mệt đứt hơi nhưng chẳng có kết quả gì, ác độc nghĩ thầm, chồng dùng lại sao không thấy chê. Nói thì nói như vậy, nhưng việc thì vẫn phải làm cho tốt.
Một hôm, anh đang loanh quanh gần khu vực vành đai ba thì nhìn thấy một tòa nhà đang hoàn thiện. Lúc đầu cứ nghĩ là khách sạn gì đó, nhưng nhìn kiểu cách thì lại giống căn hộ. Anh mừng rỡ hỏi thăm, được biết cuối năm họ sẽ mở bán. Giá tiền khoảng ba, bốn vạn tệ, nội thất rất đẹp, đồ đạc đều là hàng nhập ngoại, có quản gia phục vụ 24/24 giờ, hàng ngày đến giờ đều có người đến dọn nhà, giặt quần áo, nhưng nghe nói những căn hộ này sớm đã được đặt hết.
Tề Huy lập tức thấy có cách.
Kể từ sau hôm đến dọn nhà giúp Cố Hứa Ảo, Tề Huy lặn mất tăm. Bạn gái của mình bị người đàn ông khác nhìn thấy trong điệu bộ xộc xệch nhất, ai mà không tức, Bùi Trung Khải mà lên cơn ghen thì chẳng khác gì một mụ đàn bà nhỏ nhen, thậm chí còn hơn thế. Anh ta không nỡ trút vào Cố Hứa Ảo, không khéo mình lại trở thành người chịu trận. Nhưng hôm nay chẳng còn cách nào khác, Tề Huy đành liều gọi điện đến.
“Anh Bùi, người anh em có việc nhờ anh đây”. Tề Huy cố ý nói bằng giọng đáng thương.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdi