Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341641

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1641 lượt.

làm tổn thương nhau. Em nói anh sỉ nhục em, anh thấy rất oan uổng, trong lòng anh từ lâu đã chấp nhận em, thì làm sao anh lại muốn làm khó em? Anh thừa nhận, có những lúc anh không nghĩ đến cảm nhận của em, anh sẽ sửa. Nhưng, em đối với anh như thế có thể coi là tôn trong được không? Không bàn với anh, không quan tâm ý kiến của anh, thậm chí còn không báo trước, chỉ có một câu, thế là kết thúc. Anh không phải là người sợ phải trả giá, cũng không phải là người tiết kiệm lời yêu. Anh yêu em, Cố Hứa Ảo, anh muốn nói với em là anh yêu em, anh cũng không có ý định sống cùng một cô gái khác”. Bùi Trung Khải không muốn ỡm ờ lần nữa, cũng không muốn mất thời gian nữa.
Cố Hứa Ảo cảm thấy rất bối rối, Bùi Trung Khải chưa bao giờ nói ra ba chữ “anh yêu em”. Anh và cô đã từng làm những việc thân mật nhất giữa đàn ông và đàn bà trên thế gian này, từ cưỡng bức, thuận theo, đến mãnh liệt như giông tố và dịu dàng êm đềm, nhưng chưa bao giờ động tới những chủ đề tương tự. Hai người chỉ tìm kiếm, thậm chí càng vì né tránh mà tìm kiếm nhiều hơn trên thân thể nhau, quấn quýt mãnh liệt. Thỉnh thoảng, ba từ này cũng hiện lên trong tâm trí cô, vừa thừa nhận lại vừa phản bác, vừa khẳng định lại vừa nghi ngờ. Vì ba chữ này nên mới có sự nhớ mong, mới có khát khao, và cũng lại mới có sự hoảng hốt, lo sợ tính toán thiệt hơn, so đo tình cảm giữa hai người, nhưng lại không dám dễ dàng thừa nhận, dường như hễ thừa nhận là mình lập tức rơi vào hoàn cảnh mãi mãi không thể lấy lại được. Nhưng đến bây giờ, khi anh và cô chia tay nhau rồi thì anh lại nói ra. Nước mắt bỗng lã chã rơi, cô biết là mình sẽ hối hận, chỉ có điều không ngờ rằng lại hối hận tới mức không cần đến trái tim ấy nữa.
“Bùi Trung Khải, sao anh lại nói những lời này ra, em đã phải mất bao nhiêu sức lực để rời xa anh, sao anh lại chạy đến đây? Anh biết rõ là em từ chối anh, thế mà anh lại nói ra những lời này với em! Anh ban phát lòng tốt một cách bừa bãi, dùng những lời lẽ ấy để lừa gạt em! Em hận anh!”. Nói rồi Cố Hứa Ảo vùng vẫy, đẩy Bùi Trung Khải ra, “Anh đi đi, anh đi mau đi! Em không muốn nhìn thấy anh nữa!”.
Bùi Trung Khải định ôm lấy Cố Hứa Ảo, nhưng bị cô cắn rất đau vào vai, rồi đánh đấm lung tung như một con thú nhỏ bị dồn ép. Bùi Trung Khải phải dùng tới sức mới giữa cô yên lặng, “Được, được, anh sẽ đi. Anh xin em đừng có giày vò mình, được không?”.
Cố Hứa Ảo dường như đã hết sức lực, cô túm lấy vạt áo của anh, “Bùi Trung Khải, em hận anh, sao anh cứ bám riết lấy em như âm hồn bất tán vậy!”.
Nụ cười của Bùi Trung Khải nhạt dần, “Anh tưởng rằng, việc nói rõ tình cảm của mình sẽ làm em thay đổi thái độ, nhưng xem ra, anh đã lầm. Em không cho người khác bất cứ cơ hội nào và cũng không cho mình cơ hội. Anh không ngờ em lại keo kiệt và khắc nghiệt như thế đối với tình yêu!”.
Cố Hứa Ảo nhắm mắt lại, trong khoảnh khắc Bùi Trung Khải chuẩn bị quay người rời đi, thân hình cô mềm nhũn xuống đổ gục xuống sàn nhà. Bùi Trung Khải vội bế cô lên đặt xuống giường, luôn mồm gọi tên cô: “Hứa Ảo, Hứa Ảo”. Anh sợ cô mãi mãi sẽ không tỉnh lại nữa.
Từ đôi mắt nhắm nghiền của Cố Hứa Ảo, hai dòng lệ ứa ra, “Bùi Trung Khải, em xin lỗi!”.
Bùi Trung Khải đưa tay vuốt ve lên đôi gò má gầy guộc của cô, rồi khẽ áp sát mặt lại, một hồi lâu mới nói: “Anh không muốn nghe em nói xin lỗi, nếu em thực sự cảm thấy có lỗi với anh thì em hãy thu câu nói chia tay lại”.
Hai người lại im lặng một hồi, mãi cho tới lúc người mang đồ ăn tới bấm chuông cửa. Bùi Trung Khải sắp cơm, múc canh trứng cho Cố Hứa Ảo.
Sau khi cãi cọ xong, người cũng hiền hòa hơn, lặng lẽ ăn cơm. Canh rất nóng, cơm rất thơm, trán cô lấm tấm mồ hôi.dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn
Sắc mặt của Bùi Trung Khải sáng dần, thấy Cố Hứa Ảo ăn có vẻ ngon miệng, cô không so đo về cuộc tranh cãi vừa rồi, lúc này, sức khỏe của cô hồi phục quan trọng hơn tất cả. Nhìn thân hình gầy guộc của cô, anh thực sự thấy rất xót thương.
Múc một bát canh nữa đưa cho cô, Cố Hứa Ảo chợt khẽ lên tiếng nói muốn ăn đu đủ, không muốn uống canh nữa. Khóe miệng của Bùi Trung Khải khẽ nhếch lên, nếu biết sớm thì sẽ không tranh luận tôn trọng hay không tôn trọng, bày tỏ yêu với chả không yêu, chỉ cần một bữa cơm là có thể giải quyết được vấn đề. Bùi Trung Khải uống hết bát canh, rồi đưa đu đủ cho cô.
“Anh ăn bát của em”. Cố Hứa Ảo cắn đũa, mắt nhìn chăm chăm vào chiếc bát, khẽ nói.
“Em còn kén chọn à? Có lý nhỉ?”. Bùi Trung Khải chấn chỉnh, cô ấy vẫn còn tâm trí để nghĩ tới chuyện này.
Vành mắt của Cố Hứa Ảo đỏ mọng, “Em vẫn còn chưa hết cảm”.
Trái tim của Bùi Trung Khải lập tức nóng bừng lên, anh cố nén, đáp lại: “Không sao đâu, em ăn đi”.
Khi Bùi Trung Khải ra khỏi nhà bếp thì nhìn thấy Cố Hứa Ảo đang xem tivi, chốc chốc lại đổi kênh, anh khẽ khàng đi tới: “Hứa Ảo, chúng ta nói chuyện lại một lần nữa được không?”. Thấy Cố Hứa Ảo cụp mi xuống không nói gì, anh bèn nói tiếp: “Anh yêu em, Cố Hứa Ảo. Thế còn em? Anh cho rằng đó nên là nhận thức chung của chúng ta, có lẽ chúng ta đều chưa từng nói ra lời yêu, coi thường cũng được, k