Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341636

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1636 lượt.

hông dám cũng được, nhưng rốt cuộc vẫn phải đối diện, nếu em cứ nhất định bắt anh phải kết thúc với em thì anh chỉ biết nói ra ba từ đó, đó là sự thừa nhận của anh với chính bản thân mình và cũng là sự tôn trọng với quá khứ!”.
Cố nén cơn xúc động, Cố Hứa Ảo thấy vui buồn lẫn lộn trào dâng trong lòng. Cô thầm nghĩ, anh không sợ nói ra, nhưng liệu em có đủ dũng khí để tiếp nhận lời hứa đó không?
Bùi Trung Khải nhìn Cố Hứa Ảo đang im lặng, đôi mi rung rung tựa như cánh bướm sẵn sàng bay lên. Đợi một hồi lâu không thấy câu trả lời, anh nói tiếp: “Nếu em bằng lòng, mong em thông báo cho anh một tiếng. Anh sẽ mang Cẩu Thặng Nhi đi, lông mèo không tốt cho khí quản của em lúc này, khi nào em khỏe hẳn, anh sẽ mang nó về cho em”.
Anh cúi người xuống ôm lấy đôi vai gầy guộc của Cố Hứa Ảo, hôn lên gò má lạnh toát của cô, “Cần phải nhắc nhở em một chút, cho đến bây giờ, anh vẫn chưa đồng ý chia tay”.
Nụ hôn nóng hổi ấy dường như cứ in mãi trên gò má lạnh toát của Cố Hứa Ảo, cô không kìm được chốc chốc lại soi gương xem chỗ đó có gì khác với những chỗ khác. Trên làn da tái nhợt không nhìn thấy bất cứ điểm gì khác thường, nhưng dường như bên trong bị một vết bỏng và theo mạch máu lan ra ngoài từng tí, từng chút một, rồi dần dần hình thành nên đốm lửa cháy lan. Có lẽ do tự ti và nhút nhát, nên sau khi Bùi Trung Khải nói ra những lời ấy, ý nghĩ đầu tiên của Cố Hứa Ảo là chạy trốn, lẩn trốn về ngôn ngữ, ánh mắt không dừng lại một chỗ nhưng trong lòng thì lại khao khát. Để Cẩu Thặng Nhi ở bên Bùi Trung Khải cũng là dành cho mình một cái cớ có thể chạm vào sự thật đã xảy ra.
Tưởng rằng sẽ mất ngủ, tưởng rằng sẽ rất trằn trọc, tưởng rằng đêm nay sẽ lại là một đêm không ngủ, nhưng khi thấy mình tỉnh dậy trong ánh bình minh, nhìn đồng hồ, là tám giờ, cô nhoẻn miệng cười. Những cơn mất ngủ tưởng rằng đến giai đoạn đáng sợ nhất bỗng lặng lẽ biến mất, đã mấy tháng rồi, cô lại mới có một giấc ngủ trọn vẹn đến vậy. Không biết từ khi nào, tiếng ngáy đều đều chẳng khác gì tiếng tụng kinh của Cẩu Thặng Nhi từ chỗ quấy rầy người khác đã trở thành chỗ dựa trong lòng cô, đến khi tưởng rằng không thể nào bỏ được thì bệnh lại khỏi hẳn.
Những ngày sau đó trôi qua trong sự êm ả, yên bình, người đàn ông nói yêu cô đã gửi cho cô mấy bức ảnh qua mail, trong đó có cảnh Cẩu Thặng Nhi đang ngồi trên bàn ăn trong căn nhà của anh ở tứ hợp viện, nhìn chăm chăm vào ống kính. Những hồi ức về tứ hợp viện dứt khoát không được nhớ đến, vì khi nhớ đến trong lòng thực sự cảm thấy rất đau, từng đợt, từng đợt, giống như có vật gì đó xuyên qua cơ thể.
Thì ra, thì ra, thì ra là phụ nữ sẽ bi ai như thế đấy, bị cưỡng bức phải thất thân, nhưng lại chủ động đánh mất linh hồn. Thì ra, đời người cũng có lúc may mắn như vậy, bị ép vào đường cùng lại nhận ra quay người là lối thoát.
Rốt cuộc là ghét vì không tôn trọng hay lo sợ mê muội tới mức đắm chìm, hoặc lo sợ gặp phải cảnh ngộ giống như mẹ, trả giá rồi nhưng lại phát hiện ra rằng đã sai, sai tới mức không thể cứu vãn được, sai tới mức không còn sự tự tôn. Câu nói “Anh yêu em” của Bùi Trung Khải giống như một tấm gương khiến Cố Hứa Ảo phải nhìn thẳng vào những suy nghĩ giấu trong sâu thẩm đáy lòng. Đúng vậy, cô đã bị lay chuyển mạnh bởi câu nói đó, dũng khí kháng cự đã mất từ rất lâu sụp hẳn trong lòng.
Tâm trạng tốt lên, Cố Hứa Ảo nhận thấy mình bắt đầu béo ra. Một hôm, ông Howard cười, nheo mắt nhìn cô, “Catherine, cuối cùng cháu cũng đã không còn như cây sào nữa rồi”. Soi gương, sờ lên gò má thì thấy da thịt đã trở lại, xương gò má cũng không còn nhô lên như trước, các nét trên khuôn mặt cũng mềm mại hơn. Khẽ nhếch môi lên cười, một Cố Hứa Ảo như vậy mới là người mà mọi người thích nhìn, tất nhiên, cũng là người mà cô thích nhìn.
Rồi chợt nghĩ đến Bùi Trung Khải, trong lòng chợt nghĩ, lúc mình xấu xí nhất thì lại nhận được câu “Anh yêu em”. Giống như người đẹp tặng cho quái thú một nụ hôn, quái thú lập tức được giải lời nguyền trở lại là chàng hoàng tử tuấn tú, cô - Cố Hứa Ảo cũng được mấy lời “Anh yêu em” cứu vãn dung nhan và sức khỏe. Dùng tình yêu có được cứu một linh hồn đã từng mất đi tình yêu, dùng sự đền bù của tình yêu để bù đắp cho khuyết điểm trong tình yêu. Thế giới này kỳ diệu như thế đấy.
Ánh nắng tháng bảy quét sạch cảm giác lờ đờ muốn ngủ, ánh nắng chan hòa khiến con người cảm thấy ấm áp và khát khao. Khi mang Cẩu Thặng Nhi đến trả, Bùi Trung Khải thấy Cố Hứa Ảo mặt mày tươi tỉnh, anh nhẹ nhõm hẳn, đây mới chính là Cố Hứa Ảo mà anh quen, tuy vẫn còn gầy nhưng toàn thân đã toát lên sức sống. Trong khoảnh khắc nhìn thấy Bùi Trung Khải, Cố Hứa Ảo hơi dừng bước chân, có được lời thề đầy sức nặng ấy, cô vẫn chưa biết phải đối diện với anh thế nào, trái tim cô bắt đầu đập loạn xạ. Khẽ vuốt ve Cẩu Thặng Nhi, cô nói: “Em khỏi ốm rồi, cảm ơn anh đã chăm sóc Cẩu Thặng Nhi mấy ngày qua”.
“Bọn anh sống với nhau rất ổn”. Thực ra, anh làm gì có thời gian chăm sóc Cẩu Thặng Nhi, anh vẫn phải đưa nó về nhà nhờ mẹ chăm hộ như trước.
Cố Hứa Ảo thấy giọng Bùi Trung Khải khan khan,


XtGem Forum catalog