Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341620

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1620 lượt.


“Catherina, chuyện gì mà cười vui vậy?”. Ông Howard ra đến cửa thì nhìn thấy vẻ mặt ấy của Cố Hứa Ảo, ghé đến nhìn vào màn hình.
Cố Hứa Ảo định tắt máy theo phản xạ, nhưng cuối cùng ngón tay dừng lại, một là ông Howard không biết chữ Hán, hai là tắt máy chẳng phải là chứng tỏ mình không chuyên tâm làm việc sao?
“Không có gì ạ”.
“Hoa – thơm – có – vua, nghĩa là gì?”. Ông Howard quay lại nhìn Cố Hứa Ảo.
Cố Hứa Ảo choáng váng, ông Howard biết tiếng Trung từ bao giờ nhỉ? Cô đang lắp bắp định nói thì lại thấy ông Howard nói bằng giọng rất lạ: “Hoa trong chữ bông hoa, thơm trong chữ hương thơm, có trong chữ có hay không, vua trong chữ vua chúa. Ghép lại thì là có ý gì nhỉ?”.
Cố Hứa Ảo thấy bớt lo, tiếng Trung của ông Howard mới ở trình độ mẫu giáo, có lẽ không biết họ đang nói gì. Vì thế, cô nhắc với vẻ tốt bụng, đó là câu hoa thơm đã có chủ, chứ không phải hoa thơm đã có vua.
Bùi Trung Khải đã đổi nick name của anh thành Hoa thơm có chủ trên MSN. Người khác phản ứng thế nào thì Cố Hứa Ảo không biết, nhưng hôm anh buzz cô nói chuyện, cô đã suýt nữa thì phụt cả nước vào màn hình. Cô thầm nghĩ sao trước đây mình không nhận ra người đàn ông này lắm trò như vậy. Trước việc Bùi Trung Khải tranh công, Cố Hứa Ảo coi như không biết, nhưng mỗi ngày khi nhìn thấy nick name của anh sáng thì trong lòng cô lại dậy lên niềm vui. Có người chịu mất thời gian để đùa bạn, điều đó phần nào nói lên rằng bạn là người quan trọng với người ấy.
Buổi tối có việc về muộn, vừa vào đến cửa thì đã có một bát nước đậu xanh đường phèn mát lạnh đợi sẵn, hoa có chủ đúng là khác thật, Bùi Trung Khải mãn nguyện uống bát nước đậu, quả nhiên rất đã, khiến người ta cảm thấy rất tuyệt. Thế rồi, đột nhiên di động của Cố Hứa Ảo đổ chuông, nhưng tiếng nước xối trong nhà tắm vẫn rào rào, Bùi Trung Khải gọi với vào trong bảo rằng cô có điện thoại, Cố Hứa Ảo nói, em không nghe được bây giờ, anh hỏi giúp em xem ai gọi đến, và bảo lát nữa em sẽ gọi lại.
Bùi Trung Khải bước trở lại vào trong nhà, mở máy ra xem thì thấy trên màn hình hiện lên dòng tên: “Bác Lỗ”.
Bùi Trung Khải thắc mắc người được gọi là bác Lỗ này là ai, sau khi máy được nối thông thì nghe thấy tiếng của một người đàn ông ở đầu dây bên kia, “Hứa Ảo”.
“Bây giờ Hứa Ảo không nghe điện được, lát nữa cô ấy sẽ gọi lại”.
Nhưng người đàn ông ở đầu dây bên kia không có ý định kết thúc cuộc gọi ở đó, bèn hỏi lại: “Anh là ai?”.
Bùi Trung Khải thấy buồn cười, bụng nghĩ, tôi còn chưa hỏi anh là ai, đêm hôm gọi đến cho một cô gái, thế mà còn hỏi tôi là ai, “Tôi là bạn của cô ấy”.
“Bạn trai à?”. Người ở đầu dây bên kia vẫn không chịu thôi. Bùi Trung Khải cũng thấy tò mò, “Ông là ai vậy?”.
“Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi”.
Khẩu khí ấy khiến Bùi Trung Khải nghĩ đến một người, nhưng sao Lỗ Hải Phong lại gọi điện cho Cố Hứa Ảo vào lúc đêm khuya như thế này?
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
“Tôi là bạn trai của Hứa Ảo, có phải ông là chủ tịch Lỗ không?”. Giọng của Bùi Trung Khải dịu lại.
“Nhắn Hứa Ảo lát nữa gọi lại cho tôi”. Lỗ Hải Phong giận dữ tắt máy, thằng nhóc này một chút lịch sự cũng không có, mà sao Hứa Ảo không nói lời nào thế, dù gì thì mình cũng là bề trên. Không được, mình không thể mặc kệ Hứa Ảo được, ngày trước chẳng phải mẹ con bé cũng đã đi sai đường đó sao?
Khi Cố Hứa Ảo bước ra Bùi Trung Khải không nhân cơ hội sán lại gần như những lần khác, mà cứ đứng ngây người nhìn chương trình quảng cáo trên tivi.
“Ai gọi đến đấy?”.
“Em tự xem đi”.
“Vậy em sẽ gọi lại. Này, sao anh vẫn chưa đi tắm đi, muộn rồi đấy”.
Bùi Trung Khải bước vào nhà tắm với vẻ mặt rất phức tạp. Cú điện thoại ấy khiến anh thấy rất không yên lòng, cũng lại không nghe thấy lời giải thích nào của Cố Hứa Ảo, càng nghĩ lại càng thấy không vui, Cố Hứa Ảo chẳng khác gì một ẩn số, còn có rất nhiều điều mà anh không biết về cô.
Bùi Trung Khải không ngờ chẳng cần anh phải nghĩ nhiều, Lỗ Hải Phong liền đến tìm anh, buổi trưa ngày hôm sau đã nhìn thấy con người bằng xương bằng thịt của Lỗ Hải Phong.
Thư ký nói có một người đàn ông trung tuổi trông rất oai phong đến tìm anh, không hề có hẹn trước mà chỉ nhờ chuyển cho một lá thư. Bùi Trung Khải mở phong thư ra thì chỉ thấy một mảnh giấy mỏng, viết: “Xuống quán cà phê ở dưới gác”, phía dưới ký tên Lỗ Hải Phong. Bùi Trung Khải đứng dậy, vội vàng đi xuống, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Sao Lỗ Hải Phong lại đến đây nhỉ? Có việc gì mà chỉ cách một ngày ông ấy đã tới đây ngay?
Tự cho mình là người có tư cách, vì thế trong lúc Cố Hứa Ảo nghe điện thoại, anh chọn đi tắm, cho dù trong đầu ngổn ngang trăm mối tò mò thắc mắc. Nếu Cố Hứa Ảo không nói với anh, thì hẳn cô có lý do. Cố Hứa Ảo như đứa trẻ rất trong sáng và cũng rất nhạy cảm, những điều đã phải chịu đựng trước đây khiến cho lòng tự tôn của cô cao quá, sau chuyện lần trước Bùi Trung Khải không dám thách thức tự tôn của cô nữa, chỉ cần cô ngoan ngoãn ở bên anh là được rồi.
Vì đang là giờ làm việc nên trong quán cà phê hầu như không có người,