Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341628

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1628 lượt.

Bùi Trung Khải đã nhận ra Lỗ Hải Phong ngồi ở một góc. Lỗ Hải Phong thì chỉ ngẩng đầu đánh giá Bùi Trung Khải, trước đây ông cũng đã từng làm như vậy, có điều khi ấy chỉ là đối tác, là thăm dò khả năng của đối phương, còn bây giờ là kiểu bắt bẻ của phụ huynh.
“Hứa Ảo đã nói với tôi rồi, bây giờ hai người đang tìm hiểu”. Lỗ Hải Phong đã được nghe chính miệng Cố hứa Ảo thừa nhận đang quen Bùi Trung Khải, những ấn tượng về Bùi Trung Khải trong quá khứ lập tức trở lại, năng lực rất giỏi, làm việc rất kiên quyết, có phương pháp. Một người như vậy không biết có phải là người thích hợp nhất với Cố Hứa Ảo không?
“Chủ tịch Lỗ đến đây chỉ vì chuyện đó thôi sao?”. Bùi Trung Khải thầm oán, cô nàng đáng ghét này, không nói với mình câu nào, để bây giờ mình không biết đối phương là bạn hay là thù, gặp anh với thân phận gì, vì thế anh đành chủ trương địch không động ta cũng không động đến địch.
“Không lẽ như thế vẫn chưa đủ?”. Lỗ Hải Phong nhướn mày nhìn chăm chăm vào Bùi Trung Khải, “Tôi là phụ huynh, đến gặp bạn trai của con gái người yêu cũ, như thế là được chứ?”.
Bùi Trung Khải thở phào, chỉ số đe dọa đột nhiên giảm hẳn, “Cảm ơn bác Lỗ đã quan tâm”.
“Tôi vẫn còn chưa đồng ý để cậu đổi cách xưng hô”. Lỗ Hải Phong vẫn giữ nguyên vẻ mặt không chút biểu cảm.
“Tôn trọng bề trên, thì cháu cũng nên gọi bác là bác, huống hồ lại thêm mối quan hệ với Hứa Ảo nữa”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
“Năng lực của cậu Bùi tôi đã từng thấy qua, vụ mua lại công ty nước ngoài hồi ấy cậu cũng đã đóng góp không ít sức lực, Nhạc Trung tất nhiên đã cảm ơn. Tôi nghĩ cuối năm quý công ty hẳn cũng đã thưởng cho cậu Bùi không ít”. Ý tứ xa xôi là, cậu đã nhận được cái mà cậu cần, đừng trêu vào Hứa Ảo.
“Nhạc Trung làm chuyện lớn, tất nhiên rất hào phòng, được tham gia vào việc mua lại công ty nước ngoài của Nhạc Trung, Trung Đĩnh rất lấy làm vinh hạnh”. Bùi Trung Khải tránh không trả lời vào ý tứ xa xôi trong câu nói của Lỗ Hải Phong.
“Xem ra cậu không có ý định từ bỏ?”. Lỗ Hải Phong sầm mặt.
“Bác Lỗ, bác không hỏi mà lập tức chia loan rẽ thúy như vậy, cháu chẳng có cách nào để trả lời bác được”. Bùi Trung Khải nghĩ thầm, chẳng qua chỉ là bạn của cha mẹ Cố Hứa Ảo, thế mà quản chuyện còn hơn cả cha mẹ cô ấy, chả trách gì Lỗ Hành làm loạn cả nhà.
“Có thể tôi không hiểu được tình cảm hai người nông sâu thế nào, nhưng cậu không nói gì đến kết hôn đã cùng ở với nhau, đổi lại là cha mẹ có ai không nghĩ ngợi. Không lẽ cậu định mang lại hạnh phúc cho Hứa Ảo như vậy?” Lỗ Hải Phong thực sự nổi trận lôi đình, thanh niên bây giờ hơi một tý là sống thử, hầu như chẳng hề tôn trọng lẫn nhau. Sự bất hạnh của Thẩm Hải Lam chẳng phải cũng từ đó mà ra sao? Sở dĩ ông nhanh chóng đồng ý cho Lỗ Hành đính hôn kết hôn cũng là vì sợ tuổi trẻ gần nhau như lửa gần rơm không giữ được, chi bằng nhanh chóng gả đi. Chuyện của Thẩm Hải Lam năm ấy dường như trở thành vết sẹo trong lòng Lỗ Hải Phong.
“Cháu nguyện ý mang lại hạnh phúc cho Hứa Ảo, hạnh phúc ấy có thể không chỉ là dưới hình thức hôn nhân, theo đó còn rất nhiều thứ. Đương nhiên, chỉ cần Hứa Ảo muốn kết hôn, cháu sẽ đáp ứng ngay”. Kể từ khi định lấy vợ, Bùi Trung Khải cũng từng vô tình hữu ý ám thị cho Cố Hứa Ảo biết, có điều, Cố Hứa Ảo luôn lảng tránh, bây giờ nếu nói đến chuyện kết hôn, anh còn mong hơn cả Cố Hứa Ảo.
“Vậy thì được, hãy nhớ những lời mà hôm nay cậu đã nói. Nếu Hứa Ảo phải chịu khổ, thì tôi sẽ không ngại nói lại với cậu những chuyện này trong lần gặp sau.” Lỗ Hải Phong không định tỏ ra phong độ trước mặt tiểu bối này, ông đứng dậy và ra về.
Bùi Trung Khải từ đầu đến cuối vẫn luôn mỉm cười, ngẫm nghĩ kỹ thì thấy phần nhiều là vì Lỗ Hải Phong lo lắng cho Cố Hứa Ảo, cũng không có gì là quá, có điều cách làm thì không được ổn lắm. Ông ấy tưởng rằng đối diện với ông ấy là nhân viên của Nhạc Trung, và với vẻ mặt ấy thì anh sẽ ngoan ngoãn nghe theo lời ông? Có điều, Lỗ Hải Phong đã nhắc anh một chuyện, đã đến lúc để cha mẹ gặp mặt Cố Hứa Ảo rồi.
Tan làm anh đến đón Cố Hứa Ảo, nhìn thấy cô tất tả ra khỏi tòa nhà rồi lên xe, mỉm cười với anh, thế là Bùi Trung Khải quên hết mọi thứ.
“Không danh không phận thế mà vẫn cứ si tình, tìm đâu ra một người bạn trai nhị thập tứ hiếu như thế!”.
Bùi Trung Khải ghé lại hôn lên đôi môi đang mấp máy của cô, “Ngoan, trong lòng anh chỉ có một mình em, những người khác chỉ là thoáng qua thôi… Hôm nay Lỗ Hải Phong đã đến tìm anh”. Bùi Trung Khải nói.
“Bác ấy nói gì với anh?”. Cố Hứa Ảo nghiêng mặt nhìn sang khuôn mặt rất điềm tĩnh của Bùi Trung Khải.
Bùi Trung Khải dừng xe lại bên lề đường, “Hứa Ảo, rốt cuộc là em thấy không quan trọng, không cần thiết phải nói với anh hay là cảm thấy những lời của Lỗ Hải Phong không gây ảnh hưởng gì đến chúng ta, nên không thèm nói? Hôm nay anh chẳng khác gì một thằng ngốc, không biết là ông ấy đến tìm mình nói chuyện gì, thậm chí anh còn hoài nghi ngờ ông ấy có ý gì với em. Em không thể trách anh suy nghĩ lung tung. Mãi cho tới khi ông ấy nói rằng là bạn của cha mẹ em