The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Trao Em Kim Ngọc Lương Duyên

Hứa Trao Em Kim Ngọc Lương Duyên

Tác giả: Hoan Hà

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341644

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1644 lượt.

giấy mời chưa? Tối mai nhớ đến đúng giờ nhé.”
Hạ Sơ có phần sửng sốt, Cảnh Thần liền trả lời rất ngắn gọn: “Nhận được rồi, hẹn gặp ngày mai.”
Tống Hàm vẫy tay, thôi không cười nữa mà đi vào nhà hàng.
Đào Đào ghé sát vào Hạ Sơ với vẻ tò mò, hỏi nhỏ: “Ai vậy, nhìn thấy túi xách của cô ta chưa, mẫu mới nhất của Ferragamo đấy, vừa mới được tung ra thị trường ở Italia.”
Hạ Sơ liếc Cảnh Thần một cái: “Một trong những khách hàng có tiền của anh ta, người kế thừa tập đoàn trang sức nhà họ Tạ.”
“Hóa ra là như vậy.” Đào Đào gật đầu với vẻ đã hiểu ra vấn đề, sau khi lên xe lại hỏi Cảnh Thần với giọng rất tò mò: “Anh giỏi thật đấy, chơi được với cả người đẹp giàu có như vậy. Cô ấy mời anh làm gì vậy?”
Qua gương chiếu hậu, Cảnh Thần nhìn Vân Hạ Sơ đang ngồi trên ghế phụ với nét mặt bình thản, không hề tỏ ý quan tâm, và thế là anh liền ngoái đầu lại, cười rất đắc ý với Đào Đào: “Ngày mai tiểu thư họ Tống tổ chức sinh nhật, mời anh đến dự.”
“Wow! Anh danh giá quá nhỉ.” Đào Đào vỗ vai Cảnh Thần la lớn với giọng rất khoa trương.
Vân Hạ Sơ quay đầu sang, mím môi cười, giọng bình thản: “Chúc mừng anh! Xem ra thời đại coi trọng mĩ nam đã đến rồi! Anh rất có thực lực, cố gắng tranh thủ nhé!”
Ánh mắt ai oán của Cảnh Thần liếc qua mặt Hạ Sơ, khóe mép chùng xuống, rồi anh đưa mắt nhìn thẳng về phía trước cho xe nổ máy với vẻ bực dọc.
Về đến nhà, Hạ Sơ đi thẳng vào phòng làm việc.
Một lát sau, Cảnh Thần bước đến gõ cửa, thò đầu vào cười rất ranh mãnh: “Em bảo anh nên tặng quà gì nhỉ?”
Hạ Sơ đang ngồi trước máy tính thu thập tài liệu về Finrod, cô không ngước mắt lên mà lạnh lùng buông một câu: “Tùy anh thôi.”
Cảnh Thần tiu nghỉu đóng cửa và đi ra.
Mười phút sau, cửa lại bị gõ một lần nữa và mở ra. Lần này, trên vai Cảnh Thần có đeo mấy chục chiếc cà vạt, hỏi rất hào hứng: “Ngày mai anh sẽ mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nước biển nhạt, em bảo nên thắt chiếc cà vạt nào thì đẹp?”
Hạ Sơ bỏ kính xuống, đứng dậy bước đến trước mặt Cảnh Thần, cô thờ ơ lấy tay gạt đám cà vạt ra, nghiêng người mỉm cười hỏi: “Anh rất muốn nghe lời gợi ý của em à?”
“Ừ, anh rất muốn nghe, em cũng biết đấy, anh không thể để mất mặt trước một thiên kim tiểu thư được.” Cảnh Thần gật đầu, giọng rất bức thiết và chân thành.
“Anh tìm một dây lụa đỏ, dài một chút, thắt một chiếc nơ cỡ lớn trên cổ, sau đó anh không cần phải chuẩn bị quà riêng làm gì nữa. Như thế thì anh sẽ không phải lo cho doanh thu trong sáu tháng cuối năm đâu.” Nói xong, Hạ Sơ liền đẩy anh chàng với gương mặt khó chịu đó ra, đóng rầm cửa lại, bực bội quát: “Thật tầm thường hết chỗ nói!”
Trước khi đi ngủ, Đào Đào lại gọi điện thoại cho Hạ Sơ.
Cô nói: “Hạ Sơ này, nói thật nhé, anh chàng Cảnh Thần nhà cậu thực sự là một người tốt, mặc dù nhìn bề ngoài khá lạnh lùng. Tớ thấy cậu nên cố gắng tu thành chính quả với anh ta, đó là cái phúc lớn của cậu đấy.”
Hạ Sơ vô cùng khó hiểu trước câu nói này.
“Vừa nãy Trương Hòa gọi điện cho tớ, xin lỗi tớ rất thành khẩn. Sự thật không hoàn toàn như những gì Cảnh Thần kể lúc ăn cơm.” Giọng Đào Đào buồn buồn, dường như rất tâm trạng: “Cảnh Thần cho Trương Hòa nằm trong đồn một đêm, nhưng sáng hôm sau anh ấy đã đích thân đến đón Trương Hòa, cũng không đánh hắn ta mà hỏi có phải hắn ta có nỗi khổ gì không. Trương Hòa sợ quá, bởi ngay từ đầu anh ta đã từ bỏ ý định đòi tiền tớ rồi. Sau khi Cảnh Thần hỏi, anh ta liền khai ra hết sự thật. Anh ta đã ly hôn từ hai năm trước, cuộc sống rất khó khăn. Gần đây mẹ anh ta lại bị ung thư vú, cần phải có một khoản tiền lớn để mổ. Anh ta đã vay một số bạn bè nhưng cũng không đủ, tớ đã hỏi bạn bè tớ thì thấy đúng là như vậy. Sau đó anh ta nói không còn cách nào khác, liền nhớ ra số tiền bán căn hộ năm xưa. Anh ta cũng biết là năm xưa có lỗi với tớ, thấy tớ không nể tình cũ, liền nghĩ ngay ra cảnh hủy hợp đồng để kiện tớ. Hạ Sơ, cậu có biết không? Cảnh Thần đã cho anh ta vay năm mươi nghìn tệ, trong khi anh ấy không nói gì với bọn mình. Có lẽ anh ấy không muốn tớ khó xử. Trương Hòa nói, đến khi nào hết khó khăn anh ta sẽ trả tiền cho Cảnh Thần. Hôm đó anh ta bộp chộp quá, anh ta nói anh ta không nên đến gây tổn thương cho tớ lần nữa, chính vì thế mới gọi điện thoại xin lỗi tớ.”
Đào Đào vừa nói vừa sụt sịt.
“Hạ Sơ, tớ nghĩ kỹ rồi, ngày mai tớ sẽ đi rút tiền và trả hộ Trương Hòa tiền cho Cảnh Thần. Sau đó tớ sẽ trả cho Trương Hòa một trăm nghìn tệ nữa. Đó là số tiền anh ta đáng được hưởng vì dù thế nào căn hộ đó cũng có một nửa tiền của anh ta. Hơn nữa hiện tại anh ta cần số tiền đó để cứu mạng mẹ mình. Thực ra năm xưa tớ cũng tính toán quá! À, cảm ơn Cảnh Thần hộ tớ nhé!”
“Ừ”, Hạ Sơ đáp lời, tự nhiên mắt lại đỏ hoe.
Cô cúp máy, mở cửa phòng ngủ thì nhìn thấy cửa phòng đối diện đã đóng, đèn đã tắt. Hạ Sơ đứng rất lâu, nhìn cánh cửa gỗ màu trắng im ắng đó. Người nằm bên trong lông bông từ sáng đến tối, rốt cục điều gì của anh ta là thật?
Trong thời gian ngắn nhất, An Hinh đã hoàn thành được bản điều tra chi tiết, cô nàng đưa bản báo cáo phân tích đầy đủ về Finr