XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Trao Em Kim Ngọc Lương Duyên

Hứa Trao Em Kim Ngọc Lương Duyên

Tác giả: Hoan Hà

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341643

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1643 lượt.

od cho Hạ Sơ, giơ ngón tay ra hiệu cố lên: “Hạ Sơ, bọn mình phải cố lên, chuẩn bị đánh một trận quyết định. Nếu thành công, với độ ảnh hưởng của thương hiệu Finrod, chắc chắn Ân Y sẽ nổi như cồn, hơn cả việc quảng cáo trong giờ vàng trên Đài truyền hình trung ương.”
Hạ Sơ đón lấy tài liệu, gật đầu rất trịnh trọng, nói: “Bọn tớ sẽ toàn tâm toàn lực, tớ sẽ triệu tập phòng thiết kế và phòng quảng cáo để thảo luận tại cuộc họp.”
Đồ trang sức của Finrod có phong cách thời thượng, sang trọng, không chạy theo trào lưu tầm thường, từ trước đến nay nổi tiếng về sự đơn giản, nhã nhặn.
Chính vì thế, sau một hồi tranh cãi, về cơ bản phòng thiết kế đã đưa ra được phương án sơ bộ, phong cách thiết kế tập trung lấy sự đơn giản để biểu đạt nội dung phong phú. Đồng thời lấy các đường nét đơn giản, thanh thoát nhất để nói lên nội hàm của các nguyên tố tự nhiên, ví dụ nước chảy, hoa tuyết...
Sau khi ý tưởng thiết kế được thông qua một cách sơ bộ, mọi người bắt đầu bắt tay vào các khâu thiết kế chi tiết và cụ thể.
Cảnh Thần về đến nhà đã gần mười hai giờ, Hạ Sơ đang ngồi trước bàn làm việc, chăm chú suy nghĩ về mẫu thiết kế.
“Hello!” Cảnh Thần mở cửa, đóng bộ com lê, giày da chỉnh tề, cổ thắt một chiếc cà vạt màu xanh nhã nhặn, nhướn mày lên cười đắc ý.
“Vui vẻ thế, tặng quà rồi à?” Hạ Sơ không rời mắt khỏi bản thiết kế.
“Suỵt! Đây là điều bí mật!” Cảnh Thần đưa ngón tay trỏ lên lắc lư, huýt sáo rất vui vẻ và về phòng thay quần áo.
“Lắm chuyện!” Hạ Sơ liền làm mặt hề sau lưng anh ta.
“Em đang vẽ gì vậy?”
Hạ Sơ giật nảy mình vì tiếng nói sau lưng, cô ngoảnh đầu lại thì nhìn thấy Cảnh Thần vừa tắm xong và đang đứng đằng sau, tay chống cằm, nhìn bản vẽ của cô với vẻ tò mò, cô liền bực bội trả lời: “Đừng hỏi linh tinh, có nói anh cũng không hiểu.”
“Ờ! Để anh xem chút.” Cảnh Thần cúi người xuống, cầm mấy tờ giấy đã vẽ mẫu đặt trên bàn lên xem, cằm đặt trên vai Hạ Sơ, hai tay vòng qua người cô rất tự nhiên, mùi bạc hà thơm mát của nước hoa hồng sau khi cạo râu khiến Hạ Sơ sững lại một lúc, không biết nên giả vờ như không có chuyện gì xảy ra hay lên đứng dậy đẩy anh ta ra.
“Tấm này là hai bông hoa tuyết, tấm này là những tua rua không đều nhau, anh cảm thấy giống như nước chảy.” Cảnh Thần lật xem từng trang một, vừa lẩm bẩm: “Tấm này khá giống với vân mây, nhưng lại không đều nhau lắm. Lẽ nào em định vẽ gió à? Hê hê.”
Hạ Sơ giật mình, đưa tay kín đáo đẩy Cảnh Thần ra, lấy lại mẫu vẽ, giọng bình thản: “Em phải đi tắm rồi ngủ đây, anh về phòng đi.”
Cảnh Thần rút tay về, khoanh tay trước ngực, nhìn Hạ Sơ thu dọn các mẫu vẽ đang trải khắp bàn với vẻ luống cuống, đột nhiên lên tiếng: “Tối hôm nay, đúng dịp anh được làm quen với nhân vật mà Tống Hàm phải mất rất nhiều công sức mới mời được. Anh đã tìm hiểu rồi, từ trước đến nay Tống Hàm không bao giờ tổ chức sinh nhật công khai, đây là lần đầu tiên. Người đó tên là Tô San, nghe nói là nhân vật quan trọng gì đó của Finrod. Lúc bữa tiệc sắp kết thúc, đúng lúc anh nghe thấy Tô San nói với Tống Hàm rằng phong cách sản phẩm mới của kỳ tới là...” Đang nói Cảnh Thần cố tình dừng lại.
Hạ Sơ giật mình, quay người lại, cố gắng để giọng mình thật bình tĩnh: “Là gì?”
Cảnh Thần nhếch mép lên, mắt cười híp lại, một tay thò ra trước mặt Hạ Sơ, lòng bàn tay hướng lên trên: “Nội dung tiếp theo phải trả tiền, mười nghìn tệ có được không? Cái này em có thể đến thanh toán với An Hinh mà. Anh đoán nó là thông tin rất quan trọng đối với bọn em! Yên tâm, anh sẽ đưa hóa đơn nghiêm chỉnh cho em!”
Hạ Sơ tức đến nỗi nghiến răng ken két, chỉ muốn tát vào khuôn mặt khó chịu đó, cô lạnh lùng nói: “Làm sao em biết thông tin mà anh nói ra có phải là thông tin đáng giá hay không mà trả tiền?”
“Em không tin vào chữ tín của anh à?”
“Anh có chữ tín để tin hả?”
“Thôi vậy, giao dịch bất thành.” Cảnh Thần xòe tay ra với vẻ ta đây không cần, nhấc chân lên chuẩn bị về phòng mình. Nhưng vừa bước đến cửa, anh lại quay đầu lại chớp chớp mắt, chúc Hạ Sơ ngủ ngon, tiện thể còn mở cửa cho Hạ Sơ.
Hạ Sơ hậm hực vớ lấy túi xách, đuổi theo kéo cửa ra, bực bội nói: “Được rồi, tấm thẻ này giao cho anh, trong đó có mười nghìn tệ và mấy trăm lẻ. Tôi thưởng số lẻ cho anh, pass là số điện thoại của phòng 806 bỏ đi hai số giữa.”
Cảnh Thần khấp khởi đón lấy tấm thẻ, hôn gió với Hạ Sơ, sau đó liền ghé sát tai cô: “Bộ sản phẩm mới của Finrod trong mùa tới là Nét đẹp China, nghe nói hội tụ rất nhiều yếu tố văn hóa truyền thống của Trung Quốc, chính vì vậy phụ kiện đi kèm cũng đừng quá thời thượng, hay Âu hóa. Anh nghĩ có lẽ đây cũng là nguyên nhân khiến tại sao họ lại đến Trung Quốc tìm công ty đồ trang sức thiết kế phụ kiện cho các sản phẩm mới.”
Nghe Cảnh Thần nói vậy, Hạ Sơ giật mình toát mồ hôi hột. Cô về phòng và gọi điện thoại ngay cho An Hinh, thông báo tình hình mới nhất, quyết định ngày mai sẽ triệu tập cuộc họp để tập trung thảo luận về phương án thiết kế mới.
Một lát sau, Hạ Sơ sang gõ cửa phòng Cảnh Thần, rồi cô đưa cho anh một mẩu giấy với nét mặt vô cảm, nói rất