Tác giả: Hoan Hà
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341639
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1639 lượt.
ệnh lên ngay, Ngô Mạt chưa đi làm về, Đào Đào đang ngả người trên sofa, vẻ mặt đau khổ: “Hạ Sơ, hình như bắp chân tớ bị thương rồi, đau kinh khủng.”
Vân Hạ Sơ nhìn khuôn mặt mỗi lúc một đỏ hơn của Đào Đào bằng ánh mắt nghi ngờ, chưa kịp hỏi cho ra lẽ thì Ngô Mạt mở cửa bước vào. Nhìn thấy Vân Hạ Sơ và Đào Đào đang ngả người trên sofa, nét mặt cậu có vẻ ngượng ngùng, cúi xuống chậm chạp thay giày. Mãi cho đến khi khi Vân Hạ Sơ nghi ngờ không biết đôi giày của cậu ta có phải đi dưới chân hay không, cậu ta mới nói nhỏ: “Chị Hạ Sơ, chị lên chơi à?”
Vân Hạ Sơ gật đầu với vẻ thắc mắc: “Em sao vậy, cũng không được khỏe à?”
Ngô Mạt vội vàng lắc đầu: “Đâu có, chắc là tại trời nóng quá.”
“Ừ, không sao là tốt rồi, Đào Đào bị thương ở bắp chân, chắc cô ấy phải nghỉ ngơi, em đi nấu cơm đi.” Vân Hạ Sơ dặn dò, lúc này cô mới phát hiện ra Ngô Mạt đã đổi kiểu tóc từ bao giờ, tóc mái đã cắt hết, lộ ra cặp lông mày rất đàn ông và đôi mắt dài, nhìn khá điền trai.
Hạ Sơ cũng vô cùng nhạc nhiên khi phát hiện ra rằng, đúng là cặp lông mày và đôi mắt của Ngô Mạt lại khá giống với bức vẽ mà Đào Đào đem về.
Mắt Đào Đào không rời màn hình ti vi, Ngô Mạt thì vâng lệnh chạy ngay vào bếp.
Thái độ của cả hai người này đều khá bất thường. Đột nhiên Vân Hạ Sơ sực nhớ ra câu nói “cô theo dõi rồi, hình như hai đứa đó cũng có tình ý với nhau đấy”, nếu như vậy thì đúng là có điều gì đó không bình thường. Hạ Sơ liền nghiêng người ghé sát vào Đào Đào, nói nhỏ: “Cậu khai thật đi, lúc ngồi theo thế hoa sen, có phải đấu tranh tư tưởng chuyện thích Ngô Mạt hay không?”
Đào Đào ngẩng đầu lên vô cùng sửng sốt, mắt nhìn Hạ Sơ, hồi lâu không nói được gì.
Hạ Sơ nhìn Ngô Mạt đang bận rộn trong bếp rồi chớp chớp mắt với Đào Đào, nói: “Đúng là gừng càng già càng cay! Cách dăm ba ngày tớ lại gặp hai người, cũng không phát hiện ra vấn đề gì, mẹ cậu nhìn một lần mà phát hiện ra ngay. Bái phục!”
“Gì cơ? Mẹ tớ phát hiện ra cái gì? Sao cậu lại biết?” Đào Đào ngồi thẳng người lại, trợn mắt nhìn Vân Hạ Sơ, sau đó lại “ái” một tiếng, ôm chân đau toát mồ hôi hột.
“Sao vậy?” Nghe thấy tiếng kêu, Ngô Mạt vội chạy ra ngay, quỳ xuống dưới chân Đào Đào, hỏi rất sốt sắng: “Có đau lắm không? Hay là bọn mình vào viện?” Nói xong liền tỏ tư thế chuẩn bị bế Đào Đào.
“Không cần, không sao.” Đào Đào cố gắng gạt đi nhưng vẫn cau mày rất đau khổ.
Thấy vậy, Hạ Sơ cố nhịn cười nói với giọng nghiêm túc: “Ngô Mạt, chị còn có việc phải đi, chị giao Đào Đào lại cho em nhé, em nhớ chăm sóc chị ấy.”
Ngô Mạt liền gật đầu: “Vâng, chị cứ về lo việc đi, em sẽ chăm sóc chị Đào Đào.”
Hạ Sơ đứng dậy, ghé sát vào tai Đào Đào với vẻ bí hiểm, nói thầm: “Mẹ cậu đã tuyên bố rồi, tuổi nhỏ một chút cũng không sao, hê hê.”
Đào Đào đỏ bừng mặt, lí nhí trả lời: "Ăn cỏ non sợ sạn lắm.”
“Hê hê! Cậu cứ ăn đi rồi tính sau!”
Ngô Mạt nhìn Hạ Sơ đang cười tủm tỉm và Đào Đào mặt đỏ như gấc, tự nhiên cũng thấy mặt nóng bừng.
Hạ Sơ liền vỗ vai Ngô Mạt: “Nhớ nấu cơm ngon một chút, đừng bắt Đào Đào ăn sạn.”
Hạ Sơ về đến phòng 706, Cảnh Thần thấy cô cười rất tươi, không nén nổi tò mò: “Sao mà phấn khởi vậy?”
Nghe thấy vậy, Hạ Sơ thôi không cười nữa, nghĩ một lát rồi hỏi rất nghiêm túc: “Anh bảo có cách nào để vun vào cho đôi trai gái rõ ràng là có thiện cảm với nhau hay không?”
“Hả?” Cảnh Thần nhướn mày lên: "Ý em nói là Đào Đào và Ngô Mạt hả?”
“Hả? Anh cũng thấy điều đó à?” Hạ Sơ vô cùng bất ngờ, không khỏi trách mình, lẽ nào mình ngờ nghệch đến vậy sao?
“Chỉ là cảm giác mà thôi.” Cảnh Thần mỉm cười.
Hạ Sơ vội vàng bước tới, ngồi xuống bên cạnh Cảnh Thần, hỏi: “Thế anh có cách gì không? Đào Đào không thừa nhận. Mặc dù hai người tuổi tác cách nhau hơi xa, em rất hiểu tính cách, thói quen của Ngô Mạt và Đào Đào. Chính vì thế em thấy thực ra hai người này rất hợp nhau, hơn nữa ba mẹ Đào Đào cũng thấy phù hợp.”
“Cuối tuần em có rỗi không?” Tự nhiên Cảnh Thần hỏi một câu.
“Anh có cách gì à?”
“Ừ, nếu cuối tuần em có thời gian thì anh có diệu kế. Chỉ cần em hợp tác với anh, chắc chắc sẽ giúp họ vượt qua được sự ngại ngần.” Cảnh Thần cười rất bí hiểm.
“Để em nghĩ xem nào, hôm nay là thứ Hai, còn khoảng hai tuần nữa là đến thời gian nộp mẫu thiết kế của Finrod. Thế thì cuối tuần này em có thể nghỉ một ngày không phải làm thêm. Thứ Bảy được không?” Hạ Sơ tính toán thời gian, quyết định lo cho Đào Đào trước.
“OK! Cứ thế nhé.” Cảnh Thần túm tay Hạ Sơ để hai người cụng nắm đấm vào nhau.
Nhìn vẻ hào hứng như trẻ con của Cảnh Thần, Hạ Sơ liền rụt tay lại, nói: “Nói ra cách của anh trước đi, bọn mình phải bàn thêm cả các chi tiết nhỏ nữa.”
“Hê hê, em không cần phải quan tâm nhiều đến các chi tiết. Anh còn phải nghĩ thêm một chút nữa. Hơn nữa, có lần nào anh làm hỏng chuyện của em không? Thế nên em cứ yên tâm, đến lúc đó chỉ cần em làm theo sự ra hiệu của anh là chắc chắn thành công.”
Cảnh Thần không chịu tiết lộ kế hoạch, Hạ Sơ cũng không biết phải làm thế nào, đành tạm thời gác trí tò mò lại.
Tối thứ Sáu, trước sự sắp xếp của Cảnh T