Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Trao Em Kim Ngọc Lương Duyên

Hứa Trao Em Kim Ngọc Lương Duyên

Tác giả: Hoan Hà

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341636

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1636 lượt.

, mặt tỏ vẻ ai oán, nói với giọng chua xót: “Hạ Sơ này, cậu bảo tớ mới lấy chồng chưa được bao lâu, ông xã tớ bây giờ đã không còn hào hứng nữa, trước đây gọi tớ là Tiểu Bảo, bây giờ đổi thành Tiểu Hoàng, tức là nói mình là bà già có chồng rồi đó. Haizz! So với người ta mà thấy tức muốn chết!”
Vân Hạ Sơ quay đầu lại, đưa tay quay bút, cười thờ ơ: “Sao vậy, ai lại chọc tức gì cậu à?”
“Còn ai vào đây nữa?” An Hinh cao giọng tỏ vẻ ghen tị, đưa chậu cây cảnh nhỏ sau lưng ra, đặt tấm thiệp nhỏ có ký tên ra ngay dưới mắt Hạ Sơ.
Vân Hạ Sơ đã bị niềm vui bất ngờ này lấp kín trái tim vốn đang ngơ ngác không biết phải làm thế nào. Cô cố gắng giữ nét mặt thản nhiên, đứng dậy, đón lấy chậu cây nhỏ từ tay An Hinh như không có chuyện gì xảy ra rồi đặt lên cửa sổ, vừa đẩy An Hinh ra ngoài vừa nói: “Đừng trêu nữa, làm việc đi, từ sau không được đùa với tớ đâu.”
“Gì mà ghê gớm thế? Người ta chỉ đến chia sẻ hạnh phúc với mình thôi mà, có đòi chia sẻ chồng đâu, việc gì ngài phải căng thẳng như vậy?”
“Không được nói linh tinh, nếu không tớ giận thật đấy.”
Nhìn khuôn mặt đỏ bừng cả Hạ Sơ, An Hinh chỉ coi như cô bạn mình hay xấu hổ, cười khúc khích rồi ra ngoài.
Hạ Sơ chuyển chậu cây cảnh từ cửa sổ vào bàn làm việc, cẩn thận lấy tấm thiệp nhỏ ra cất vào cuốn sổ ghi chép của mình. Sau đó cô lại bóc túi bóng bên ngoài ra, ngắm nghía một hồi. Lá rộng và dài, xanh mướt. Hạ Sơ quan sát một hồi mà không biết đây là loài cây gì, chỉ có điều trong lòng vừa cảm thấy hạnh phúc vừa không giấu được vẻ bối rối, giống như hồi nhỏ nằm mơ. Trong mơ thường xuyên có một chiếc kẹo hoa quả trong tay, nhưng không làm cách nào mà ăn được, thậm chí có lúc chiếc kẹo đó còn biến thành đám mây bay mất, tỉnh dậy bàn tay trống trơn, trong lòng vô cùng thất vọng.
Cô nghĩ, sau này lớn lên chắc chắn cô sẽ mắc chứng sợ hạnh phúc.
Hạnh phúc càng đến gần lại càng muốn bỏ chạy!






Hình như là hạnh phúc (Phần 1)
Cô cầm điện thoại lên, cố gắng kìm chế sự bối rối trong lòng, nhủ thầm với mình rằng chỉ là gọi điện thoại cảm ơn anh đã tặng mình chậu cây. Hoặc là cảm ơn anh đã giúp đỡ để vun vào cho Đào Đào và Ngô Mạt, hoặc cũng có thể là cảm ơn anh đã cung cấp thông tin cho Ân Y. Nghĩ vậy, Hạ Sơ cảm thấy những lý do này đều rất thích hợp, nên cô lấy hết can đảm để gọi điện hỏi thăm người mà cô nhớ đến nao lòng.
“Chào anh!”
“Hạ Sơ, chào em!” Đầu bên kia điện thoại, Cảnh Thần rụt rè hỏi: “Hôm nay em vẫn làm thêm giờ à?”
“Ờ! Không, em không.” Hạ Sơ lắp bắp, bàn tay cầm điện thoại tự nhiên lại hơi run run.
“Vâng.” Hạ Sơ gật đầu, nước mắt chảy dài.
“Hạ Sơ, ba ngày qua, anh ngồi ngoài cửa phòng ngủ của em, muốn gõ cửa để nói chuyện với em, nhưng em lại cố tình tránh mặt anh, anh sợ bị em từ chối.”
“Không phải em cố tình, em sợ anh lại lừa em.” Nước mắt vẫn đọng trên lông mi Hạ Sơ, cô cắn môi, giọng nói toát lên một chút gì đó lẻ loi nhưng vẫn trút hết nỗi lòng: “Ba ngày qua, em cũng không ăn không ngủ được, em không dám về nhà sớm vì em không biết phải nói gì khi nhìn thấy anh.”
“Hạ Sơ, em hãy tin anh, anh rất thật lòng.” Cảnh Thần nhìn Hạ Sơ với ánh mắt nghiêm túc, dịu dàng lau nước mắt cho cô, nói: “Lên đi, anh sẽ đưa em đến một nơi.”
Hạ Sơ gật đầu, lặng lẽ lau giọt nước mắt còn đang lăn dài trên má, cô nghĩ, kể cả mối tình này không tiến xa được, nhưng ít nhất là cô đã từng hạnh phúc và thỏa mãn một cách thực sự.
Giờ tan tầm, Hạ Sơ ngồi sau xe đạp của Cảnh Thần, ngần ngừ một lát rồi vòng tay ôm lấy eo anh, trong lòng vô cùng ấm áp, hai má nóng bừng. Dường như cả thế giới chỉ còn lại anh và cô.
Người qua đường vội vã đi qua đi lại.
“Bọn mình đi đâu hả anh?”
“Tây Tứ.”
“Đi xe đạp à?”
“Ừ, có được không em?”
“Được!” Hạ Sơ đáp lời, cô ngẩng đầu lên nhìn dòng xe đi lại như mắc cửi trên đường, các cửa hàng nằm sát mặt đường tấp nập nhộn nhịp, có người đang rao lớn: “Giảm giá đây, giảm giá đây, đồng giá hai mươi tệ!” Cô mỉm cười. Cảnh đường phố ồn ào náo nhiệt này đột nhiên trở nên vô cùng thân thiết, đáng yêu trong mắt cô.
Cảnh Thần kéo chuông xe đạp, tiếng chuông leng keng vui tai. Anh chở Hạ Sơ phấn chấn len qua dòng người, nói: “Hạ Sơ, em có biết không? Hai việc anh muốn làm nhất hồi anh học cấp ba là đứng sau lưng cô gái mà anh thích huýt sáo và chở cô ấy bằng xe đạp trên đường.”
“Em cũng thắc mắc, thảo nào anh huýt sáo điêu luyện như vậy. Đã chở không ít cô gái phải không?” Không kìm được, Hạ Sơ liền trêu anh với giọng chua chua.
“Haizz!” Cảnh Thần thở dài: “Hồi đó một là anh học mãi mà không biết cách huýt sáo, hai là anh không đi xe đạp đi học.”
“Ha ha ha ha!” Hạ Sơ cười ra cả nước mắt: “Thế anh tán gái bằng cách nào?”
“Anh đâu có tán đâu, hồi đó con gái tán anh nhiều vô kể, đến nỗi nhìn thấy con gái là anh muốn bỏ chạy. Mãi cho đến khi sang Pháp, giữa vườn nho bát ngát mênh mông, tự nhiên anh lại học được cách huýt sáo. Hê hê!”
“Vậy hả? Thảo nào anh thích rượu vang như vậy, nó giúp anh thực hiện được niềm