Tác giả: Hoan Hà
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341641
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1641 lượt.
hần, Hạ Sơ, Ngô Mạt và Đào Đào đi một chuyến du lịch ra ngoại ô.
Ra khỏi thành phố, xe chạy về phía bắc đến thẳng khu nghỉ mát ở vùng giáp ranh giữa huyện Mật Vân và tỉnh Hà Bắc. Bầu không khí trên xe rất ấm cúng vì có sự đạo diễn của Hạ Sơ và Cảnh Thần.
Cảnh Thần nói: “Càng ngày càng cảm thấy kết hôn hạnh phúc thật, em bảo có đúng không, Hạ Sơ yêu dấu?”
Thấy gã đó liếc mắt đưa đẩy, Hạ Sơ cảm thấy nhiệt độ trong xe tăng đột ngột, cô cúi đầu lườm Cảnh Thần một cái, nhưng miệng vẫn nói: “Vâng, em cũng thấy thế, đúng là hạnh phúc. Đào Đào, cậu cũng mau lấy chồng đi.”
“Kết hôn giống như uống nước vậy, nóng hay lạnh chỉ có mình mới biết. Bất luận người khác đánh giá như thế nào, hạnh phúc đều phải dựa vào sự trải nghiệm của mình.” Vừa nói Cảnh Thần vừa chớp mắt với Hạ Sơ: “Chuyện tình cảm không phân biệt quốc gia, chủng tộc hay tuổi tác, tình yêu là trên hết!”
Hạ Sơ nhìn thấy vẻ mặt có gì đó không tự nhiên của Ngô Mạt và Đào Đào ở hàng ghế sau qua gương chiếu hậu, ánh mắt hai người chạm nhau trong tích tắc trong không trung, cười rất gượng gạo, sau đó lại giả vờ quay đầu nhìn ra cửa. Không kìm được Hạ Sơ liền giơ ngón tay làm động tác biểu thị sự chiến thắng, nói nhỏ: “Hay lắm!”
Chín giờ tối, bốn người có mặt ở khu nghỉ mát, vào khách sạn Cảnh Thần đã đặt từ trước. Lúc này, không những Đào Đào và Ngô Mạt lộ rõ vẻ luống cuống trên khuôn mặt, mà ngay cả Hạ Sơ cũng sững người. Cảnh Thần giơ tay ra với vẻ vô tội: “Anh xin lỗi, đang là mùa du lịch nên anh chỉ đặt được hai phòng thôi.”
Đào Đào vội nhảy đến chỗ Hạ Sơ: “Em với Hạ Sơ một phòng.” Hạ Sơ cũng phát hiện ra vấn đề khá nghiêm trọng nên cũng vội vàng gật đầu: “Ừ, hai bọn em một phòng.”
Cảnh Thần nhếch mép lên, ngó nghiêng hành lang tối lờ mờ, nói nhỏ: “Trên mạng nói nhà nghỉ này thường xuất hiện ma, lúc đó anh cũng không muốn đặt phòng của họ, nhưng phòng của họ có điều kiện tốt nhất. Anh nghĩ đi nghỉ thì phải chọn chỗ thoải mái một chút.” Vừa nói, Cảnh Thần vừa để lộ ra hàm răng trắng đều, cười rất bí hiểm: “Nhưng chắc là bọn em cũng không tin vào chuyện ma quỷ lãng nhách đâu nhỉ? Thôi cũng được, bọn anh sẽ ở một phòng.”
Nói xong, Cảnh Thần liền khua tay, ra hiệu cho mọi người xách hành lý vào phòng. Phòng nằm trên tầng hai, một bên của hành lang toàn là cửa sổ, nhìn ra chỉ thấy bóng núi nhấp nhô tối om, thỉnh thoảng có ánh lửa leo lét. Đào Đào ghé sát vào Hạ Sơ, hỏi nhỏ: “Hạ Sơ, cậu bảo đó có phải là lửa ma không?”
Hạ Sơ liền vỗ tay lên gáy bạn: “Lửa ma gì, chỉ nói linh tinh.”
Đến phòng, Cảnh Thần vừa mở cửa, vừa nói với Hạ Sơ và Đào Đào đang đứng trước cửa phòng bên cạnh: “Không sao đâu, bọn anh ở ngay phòng bên cạnh. Nếu đêm đến có gì bất thường thì cứ đập mạnh vào vách tường. Trên mạng nói nếu đêm đến thấy có bóng ma vật vờ trên góc trần nhà thì cứ mặc kệ nó, bọn em cứ việc ngủ thôi.”
Đào Đào túm vạt áo Hạ Sơ, đột nhiên nói: “Hạ Sơ, hay là để Cảnh Thần ngủ cùng phòng với cậu đi.” Nói xong liền buông ngay Hạ Sơ ra, chạy thẳng đến chỗ Ngô Mạt, nói lớn: “Thôi để chị phụ trách bảo vệ em, mẫu con trai non nớt như em dễ bị quỷ cái ngắm lắm.”
“Chị Đào Đào, chắc chị sợ đúng không! Hù, ma kìa!” Ngô Mạt cười rất ranh mãnh, đột nhiên cúi người xuống giả vờ làm ma dọa làm Đào Đào giật bắn người.
“Thích ăn đánh phải không?” Đào Đào xông tới, hai người đánh nhau thùm thụp.
Cảnh Thần liền chớp chớp mắt với Hạ Sơ, hai người nối đuôi nhau đi vào phòng. Hạ Sơ đặt hành lý xuống, phát hiện thấy trong phòng chỉ có một chiếc giường đôi, bèn lắp bắp hỏi: “Sao anh không đặt phòng tiêu chuẩn?”
“Anh nghĩ đặt cho họ phòng có giường đôi lãng mạn, họ mới có nhiều cơ hội đột phá chứ? Nếu anh chỉ đặt một phòng, chắc chắn bọn họ sẽ nghi ngờ. Em đừng quên mục đích lớn nhất của chuyến đi này là vun vào cho bọn họ, thế nên...” Dường như lời giải thích của Cảnh Thần rất hợp lý, Hạ Sơ không tìm được lý do gì để phản bác, bèn hậm hực tuyên bố: “Anh nằm đất.”
Tuy nhiên, chiếc giường đôi lãng mạn chỉ có một chiếc chăn đôi lãng mạn đáng ghét. Đêm thu trong núi, trời lạnh, Cảnh Thần nhìn Hạ Sơ với vẻ ấm ức.
Hạ Sơ thầm nghĩ, đều là người lớn cả rồi, thôi vậy, ngủ tạm một đêm cũng không sao.
Vệ sinh cá nhân xong xuôi, hai người tắt đèn nằm xuống, ở giữa là một khoảng trống có thể cho xe ô tô chạy qua. Hạ Sơ quay lưng về phía Cảnh Thần, nghĩ bụng mặc kệ anh ta, ngủ thôi, ngủ say là được mà!
“Hạ Sơ, em ngủ chưa?”
Một lúc lâu sau, Hạ Sơ đang cố gắng đếm cừu thì đột nhiên nghe thấy kẻ đó gọi nhỏ trong bóng tối, giọng thì thầm như đứa trẻ không nơi nương tựa.
Màn đêm yên tĩnh, gió trời se lạnh, đám ếch kêu rộn ràng trong hồ nước. Qua cửa sổ, Hạ Sơ nhìn thấy sao đêm rải khắp trên nền trời, tựa như tuổi trẻ cô đơn, lẻ loi của cô. Thoáng cái mà đã qua, không biết cảm giác rung động là thế nào. Hạ Sơ không đáp lại, vẫn nằm yên và thế là kẻ đó lại xoay người lại, nằm nghiêng, một tay chống lên đầu, hỏi nhỏ: “Hạ Sơ, em ngủ chưa? Hạ Sơ?”
Hạ Sơ không nói gì.
Cảnh Thần dò dẫm rồi nằm xuống bên cạnh Hạ Sơ, chăn kêu sột soạt. Một lát sau, anh n