Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Trao Em Kim Ngọc Lương Duyên

Hứa Trao Em Kim Ngọc Lương Duyên

Tác giả: Hoan Hà

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341638

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1638 lượt.

mong ước từ bấy lâu đúng không?” Hạ Sơ cố nhịn cười và than thở: “Sau đó có phải anh đứng sau lưng rất nhiều cô gái Pháp huýt sáo, bù lại cho ngày trước đúng không?”
“Không, sau đó chỉ huýt sáo với em thôi. Hôm đó em cho anh số điện thoại, không hiểu sao tự nhiên trong lòng anh thấy rất vui, tự nhiên lại muốn huýt sáo với con gái như hồi còn trẻ.” Vừa nói, Cảnh Thần vừa ngoảnh đầu lại nhìn Hạ Sơ đang ngồi đằng sau, chiếc cổ trắng ngần, tóc xõa trên vai, tựa như đám cỏ nước mềm mại trong vườn thủy sinh. Lòng anh cũng chùng xuống, anh nói: “Hạ Sơ, anh huýt sáo cho em nghe một bài nhé.”
“Vâng!”
Tiếng sáo vui tai, trái tim Hạ Sơ rộn ràng vô bờ bến. Màn đêm dần dần buông xuống, đèn đường lần lượt bật sáng, đưa mắt nhìn ra xa, tựa như những đóa sen nở rộ.
Hạ Sơ nhớ lại hồi ông ngoại nhắc đến ba mẹ cô, ông thường xoa lên tóc cô thở dài với vẻ nuối tiếc: “Ba mẹ cháu là thanh mai trúc mã. Ông bà nội cháu đi phục vụ ở vùng biên cương, gửi ba cháu ở nhà mình. Hồi đó họ còn nhỏ, hàng ngày đi học, ba cháu liền chở mẹ cháu đi cùng. Bà ngoại cháu vẫn còn sống. Ông bà đứng ở cửa dõi theo ba mẹ cháu, nhìn hai đứa vui vẻ đi xe đạp đi học. Bà ngoại cháu nói, hai đứa này đẹp đôi quá! Chính vì thế, sau khi tốt nghiệp đại học, ba cháu đến xin phép được cưới, ông bà liền đồng ý ngay. Bà ngoại cháu đã đích thân đeo Kim ngọc lương duyên cho mẹ cháu...”
“Hạ Sơ, em đang nghĩ gì vậy?” Cảnh Thần dừng huýt sáo, hỏi cô.
Hạ Sơ sững người, mỉm cười đáp: “Em nghĩ, năm xưa mẹ em ngồi đằng sau xe đạp của ba em, chắc là cũng vô cùng hạnh phúc.”
Anh và cô đã chầm chậm vượt qua màn đêm và đường phố ồn ào đông đúc như vậy, họ phải vượt qua sự đấu tranh tư tưởng, chậm rãi tận hưởng niềm hạnh phúc ngọt ngào của tình yêu!
Lúc đi qua một chợ đêm ồn ào, hai người mua hai chiếc bánh rán với trứng ở bên vệ đường. Ngồi trên bậc tam cấp trước cửa một ngân hàng, nghe thấy tiếng rao hàng rộn ràng bên tai, ngửi mùi thơm phức của thịt nướng, họ cùng nhìn nhau cười.
Cảnh Thần nói: “Hạ Sơ, khi nào mình già, mỗi buổi sáng đi tập thể dục về anh sẽ mua cho em bánh rán ở đầu ngõ, sẽ mua hai quả trứng liền.”
Hạ Sơ không nói gì, cúi đầu lặng lẽ cắn một miếng bánh to, đáy mắt đã ngân ngấn nước mắt. Cô nghĩ, bất luận kết quả thế nào, cô cũng sẽ mãi mãi ghi nhớ câu nói này. Có lẽ kiếp này, sẽ không còn lời hứa nào khiến cô cảm thấy hạnh phúc hơn lời hứa này.
Cô khụt khịt mũi, lí nhí trả lời: “Vâng, và nhớ cho thêm ít tương ớt nữa.”
“Đơn giản thôi.”
Cuối cùng, Cảnh Thần chở Hạ Sơ đến trước cửa của một khu Tứ hợp viện trong một con ngõ nhỏ ở Tây Tứ.
Nhìn bên ngoài, khu Tứ hợp viện này không có gì nổi bật, đẩy cổng sân ra, vòng qua bức vách ngăn bên ngoài, thì thấy trong sân có một giàn nho, cành lá che kín nửa sân. Những chùm nho chín mọng rủ xuống, mờ mờ ảo ảo.
Cuối hành lang có người gọi: “Cảnh Thần, anh về rồi à? Hê, đưa cả người đẹp về à?”
Hạ Sơ liền dõi theo tiếng nói, hai người đàn ông trẻ đang ngồi trên chiếc ghế mây dưới hành lang, một người đang cầm một ly rượu nho và mỉm cười.
Cảnh Thần bước đến, thờ ơ liếc chai rượu vang trên bàn, cau mày nói: “Sao hai ông toàn uống vụng loại rượu ngon nhất vậy? Lát nữa nhớ thanh toán nhé.”
Nói xong, không thèm để ý gì đến tiếng phản đối của hai người đó mà dắt Hạ Sơ vào nhà.
Đập vào mắt là giá rượu đặt sát tường, bên trên có đặt rất nhiều loại rượu vang, ở giữa là một quầy bar bằng gỗ sồi rất đồ sộ, ánh đèn dịu mắt. Cảnh Thần đưa cô đi dọc theo một thang gỗ, xuống tầng hầm. Hạ Sơ nhìn xuống, không kìm nổi liền thốt ra thành tiếng, hóa ra dưới tầng ngầm của khu Tứ hợp viện nhìn từ bề ngoài rất bình thường này là một hầm rượu có quy mô lớn. Các giá gỗ xếp thành từng hàng, chạm lên tận trần, từng chai rượu vang đang nằm nghiêng như đang ngủ.
Cảnh Thần ngoái đầu lại, mỉm cười với Hạ Sơ, đưa ngón tay trỏ lên môi: “Suỵt! Chúng đang ngủ say, đừng làm chúng thức giấc!”
Ánh mắt anh sáng ngời, nụ cười trên môi rất đáng yêu, Hạ Sơ vội gật đầu: “Suỵt!”
Cảnh Thần lấy ra một đĩa Serenade của Mozart trên giá đựng đĩa CD, quay đầu lại nói nhỏ với Hạ Sơ: “Trước khi rượu vang được mở, chúng phải được ngủ say, và tốt nhất là phải để cho chúng được chìm trong những giấc mơ đẹp. Ví dụ bật đĩa nhạc Serenade cho chúng. Như thế đến khi tỉnh dậy, tinh thần của chúng sẽ rất khoan khoái, màu sắc cũng rất đẹp. Người đẹp ngủ trong rừng cũng đến từ đó.”
Hạ Sơ liền cười, tỏ vẻ đồng tình.
Bản Serenade nhẹ nhàng cất lên, những âm thanh trầm lắng vọng lại trong hầm rượu với ánh đèn dịu mắt. Cảnh Thần nhẹ nhàng bước đến bên cạnh giá rượu thứ ba từ phải sang, lấy ra một chai rượu ở dưới cùng, lấy hai chiếc ly, kéo Hạ Sơ ngồi xuống tấm thảm bên cạnh giá rượu, cười rất hiền lành: “Đây là rượu do anh cất giữ, loại rượu mà hai tên ngồi ngoài kia uống chỉ là loại rượu vang bình thường bị thay nhãn mác mà thôi, hê hê, ai bảo bọn họ thường xuyên uống trộm rượu, uống nhiều mà cũng không phân biệt được loại nào với loại nào.”
Hạ Sơ cười khúc khích, anh chàng này chỉ được cái giỏi lừa đảo.
“Đây


Pair of Vintage Old School Fru