Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341942
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1942 lượt.
i cô xoay người lại, anh vẫn đang đứng đó.
Có lẽ người khác không biết, Si Nhan có một nguyên tắc, đó chính là: Yêu là một sự thành tín, là phải nỗ lực, nếu như không yêu thì sẽ không dễ dàng mở rộng cánh cửa trái tim, nếu như đã yêu rồi thì phải dốc lòng dốc sức để giữ tình yêu. Cho nên, dù cô có yếu đuối bất lực, dù khi cô đơn quạnh hiu, cũng có thể có lý do để tiếp nhận anh.
Si Nhan biết chắc một điều: Chỉ có tình yêu, mới là lý do cho tình yêu.
“Phát hiện trên cổ anh có nốt ruồi từ lúc nào thế?” Ôn Hành Viễn ôm cô, cúi đầu nói nhỏ bên tai cô. Cô có thể nhận ra anh một cách chính xác, điều này khiến anh bất ngờ, trong lòng cũng vô cùng ngọt ngào. Phải biết rằng, anh trai và chị dâu kết hôn đã được ba năm, vậy mà vẫn thường xuyên nhận nhầm người.
Si Nhan nhích gần hơn vào lòng anh, mặt càng đỏ, cô cắn răng, lẩm bẩm nói: “Buổi sáng anh về thành phố S, không phải là em dậy trước à...Vô tình nhìn thấy...”
Ôn Hành Viễn cười. Nhớ sáng hôm ấy, khi tỉnh dậy, anh thấy Si Nhan đang đặt tay chống đầu nhìn anh. Lúc đó cô giật mình, lại có vẻ bối rối, cổ cũng đỏ lên, chỉ hận nỗi không thể chui mãi trong chăn.
“Đi nhanh đi, đến muộn không tốt đâu.” Si Nhan lấy lại bình tĩnh, rời khỏi vòng tay anh rồi ngồi thẳng dậy, lại đưa tay bẻ cổ áo và chỉnh lại sơmi cho anh, “Thật ra anh cũng biết lấy lòng bố em đấy chứ, thế nào mà lại biết được bố thích chơi cờ.”
Nghiêng đầu nhìn và khẳng định không có chỗ nào bất ổn, cô hài lòng mỉm cười. Bất chợt ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt dịu hòa của anh, mặt cô lại đỏ hồng, “Còn nhìn gì nữa, mau đi đi.”
Đặt một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước lên trán cô, anh mỉm cười tươi rói rồi mới chịu khởi động xe.
Yêu một người rất khổ cực, như Ôn Hành Viễn vậy. Mười một năm trước, anh thích cô, nhưng chỉ là thầm mến. Khi đó cô còn nhỏ, anh muốn chờ cô lớn thêm chút nữa. Tám năm sau, anh về nước, tưởng rằng có thể dắt tay cô, nhưng, cô đã mỉm cười dựa vào lòng Hàn Nặc. Bốn năm trước, khi họ gặp lại nhau, nhưng cũng là lúc cô gặp phải cơn biến cố lớn, cầm bàn tay lạnh ngắt của cô, anh đã quyết định, kiếp này sẽ không buông tay. Vì thế, bây giờ họ đã có thể yêu nhau.
Quá trình này thật sự phải trải qua quá nhiều năm.
Yêu một người rất đơn giản, như Si Nhan vậy. Mối tình đầu ngọt ngào đánh thức trái tim hồn nhiên của một cô gái ngây thơ, nhưng cuộc đời này tràn ngập những điều bất ngờ không thể đoán trước, không ai có thể thay đổi được. Trời cao trêu đùa, khoảng cách với Hàn Nặc từ lúc đó đến cuối cùng vẫn là không thể kéo gần lại được. Có yêu, có đau khổ, đã khóc nhiều lần, cuộc sống của cô, tình yêu của cô, trong sự an ủi dịu dàng của anh, vẫn có thể tiếp tục.
Mối tình này, ào ào như vũ bão.
Có lẽ, giữa người với người, giữa khoảng cách của trái tim, thật sự rất xa, nhưng cũng lại vô cùng gần.
Tuổi Trẻ Khi Ấy
Bữa tối được đặt tại nhà hàng Bạch Lộ. Ôn Hành Viễn lái xe rất nhanh, gần như là khi hai người đi sau bao lâu nhưng vẫn tới vừa lúc mấy người trên xe Si Hạ đến nơi. Năm người cùng bước vào đại sảnh, viên phục vụ hỏi họ rồi dẫn họ đến phòng bao trên tầng hai.
Ôn Hành Viễn muốn làm vui bố vợ, suốt bữa cơm, anh và Si Hạ ngồi hai bên Si Hạo. Anh nói chuyện khá hợp ý ông, từ những vất vả của Si Hạo khi còn lăn lộn trong giới bất động sản, đến chuyện anh và Si Hạ phải đánh nhau xong mới thành bạn bè chí cốt, cuối cùng nói đến những chuyện khi bé của Si Nhan. Nói chung, đề tài phong phú, bầu không khí vô cùng thoải mái.
Vào lúc này, mấy người đàn ông không thể không uống vài chén. Tâm trạng Ôn Hành Viễn vô cùng tốt, phóng khoáng cho phép Si Nhan uống một chén. Cuối cùng, anh lễ phép kính rượu Si Hạo. Ông liền cười, gật đầu và đưa tay nhận lấy chén rượu.
“Hành Viễn à, con bé này tính tình ương bướng, cháu nên nhường nhịn nó một chút.” Đặt chén rượu xuống, Si Hạo dặn dò. Con gái rượu nhà mình dù có bướng bỉnh thì cũng là bảo bối của bố mẹ, nhà họ Si cũng vậy. Hơn nữa cô lại thiếu vắng tình thương của mẹ nên hai người đàn ông trong nhà đều chiều chuộng cô vô cùng.
Si Nhan thu hồi ánh mắt, không nói lời nào mà đi lướt qua Si Hạ, lại đột nhiên bị Si Hạ tóm cổ tay.
“Sao anh lại không vui?” Người nói là Si Nhan, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, chuyện này vốn là rất hiếm thấy.
Phản ứng của anh rất kỳ lạ, ánh mắt rõ ràng hiện vẻ chất vấn, không dễ dàng bỏ qua. Cả tiếng gọi “Viễn Đằng” kia lọt được vào tai Si Nhan, quá mức thân thiết.
Bị cô hỏi như vậy, Si Hạ lập tức tỉnh táo, càng muốn che giấu lại càng dễ bị người ta phát hiện ra, nhất là trước mặt cô em gái nhạy cảm. Buông tay ra, anh mỉm cười vuốt tóc cô, ngữ khí ôn hòa, “Mau vào thôi, Hành Viễn chờ sốt ruột rồi.”
Si Nhan bình tĩnh nhìn anh vài giây rồi không nói gì nữa mà theo sau anh đi vào phòng.
Vào đêm, sau khi đã nằm trên giường, cô trở mình liên tục mà vẫn không ngủ được. Cảnh tượng lúc tối lại một lần nữa hiện ra trước mắt, trái tim mẫn cảm lại mơ hồ chua xót. Ôm chăn trong bóng đêm hồi t