Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341944

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1944 lượt.

vừa thấy con trai về một mình thì có chút thất vọng, nhưng lại nghe Ôn Hành Viễn nói khoảng mùng ba mùng bốn sẽ đưa Si Nhan về ra mắt mẹ chồng tương lai, bà cười không khép miệng lại được. Mà vừa nói xong, bà đã bận bịu đi chuẩn bị mấy thứ, nói là để đón con dâu tương lai. Nhìn mẹ tươi cười, tâm tình Ôn Hành Viễn cũng tốt lên nhiều.
Buổi tối, anh có mặt tại bữa tiệc với cương vị tổng giám đốc, vẫn như mọi năm, bạn gái đi cùng là Trương Nghiên. Các nữ nhân viên chủ động mời anh khiêu vũ, anh lịch thiệp vươn tay ra chứ không hề từ chối. Xong xuôi, khi không còn việc gì cần, anh mới lặng lẽ rời đi.
Hôm nay là ngày hai mươi chín, Si Hạ cùng Si Nhan và bố đi thăm mẹ. Một nhà bốn người phải đoàn viên bằng cách tang thương nhất. Si Nhan cố gắng không khóc, kéo cánh tay bố, cô rưng rưng cười nói: “Mẹ, đến Tết rồi, mọi người đến thăm mẹ đây.”
Si Hạo vỗ vỗ tay cô, quay đầu đi lau mắt, lúc sau mới thấp giọng nói: “Ngọc Mai, Tiểu Nhan về rồi, bà yên tâm nhé.”
Si Hạ đứng cạnh bố, cầm bàn tay khô héo của ông, ánh mắt thâm trầm rơi lên bức ảnh chụp của mẹ, không nói câu nào.
Đêm giao thừa, Si Nhan cùng bố ở nhà Si Hạ làm sủi cảo.
“Tiểu Nhan, em gói cái gì đấy?” Si Hạ nhìn cái sủi cảo hình thù quái dị, chuẩn bị tinh thần đả kích cô.
Si Nhan cười hì hì, “Sủi Cảo họ Si. Đẹp không?”
Si Hạ nhịn cười, đưa ngón tay dính đầy bột quệt lên chóp mũi cô, “Bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn không biết gói sủi cảo? Cẩn thận mẹ chồng em không cho vào cửa, đến lúc đấy Hành Viễn cũng không giúp em được đâu.”
“Bố...” Si Nhan chu miệng, léo nhéo xin trợ giúp từ bố, “Anh bắt nạt con.”
Si Hạo nhìn hai đứa con trước mặt, nở nụ cười ôn hòa hiền lành.
Sinh mệnh, lúc sắp mất đi lại càng thêm quật cường, cuộc sống, trong những tháng ngày bình yên lại khẳng định sự bất diệt.
Si Nhan đã từng nghĩ, chỉ có yêu cuồng si mới không uổng công yêu nhau, nhưng, khi Ôn Hành Viễn đứng cạnh cô, cô chỉ thầm nghĩ muốn nắm thật chặt từng giọt hạnh phúc nhỏ xuống mỗi giây mỗi phút. Thế sự biến chuyển khôn lường, tính mạng có khi cũng không nằm trong tầm tay mình, nhưng còn cuộc sống, mình có thể tự sức cố gắng để thêm ấm áp.
Mùa đông năm nay, trái tim Si Nhan rốt cuộc cũng không còn lạnh nữa rồi.






Cặp Song Sinh Tréo Ngoe
Buổi sáng, Si Nhan bị cuộc điện thoại của Ôn Hành Viễn đánh thức.
“Anh làm gì đấy, không biết là hôm qua em gần thức trắng đêm à? Sớm thế này mà đã gọi điện.” Si Nhan vẫn nhắm mắt, bất mãn oán thán.
“Con lợn này, gần trưa rồi đấy.” Ôn Hành Viễn bật cười khẽ, ngữ khí dịu dàng, rồi lại trịnh trọng nói: “Anh sợ em quên mất, mai anh sẽ đến chúc Tết chú Si, ở nhà chờ anh đấy, không được chuồn ra ngoài đi chơi.”
“Em có thể đi đâu được. Có cần cả nhà em xếp hàng nghênh đón không?” Si Nhan bĩu môi, mở mắt ra, “Mấy giờ anh đến? Không được đến sớm đâu đấy, em còn muốn ngủ nướng.”
“Sao anh lại về?” Ôn Hành Viễn liếc anh ta một cái, lạnh nhạt nói.
“Sao anh lại không về được?” Cảm thấy ánh mắt em trai như dao phi, Ôn Hành Dao trừng mắt nhìn.
“Thêm loạn.” Duỗi chân đá anh ta, Ôn Hành Viễn nói: “Sang bên kia, anh ngồi sai chỗ rồi.”
“Có viết tên chú hả?” Ôn Hành Dao đùa lại như một đứa trẻ, sống chết không chịu đổi chỗ.
Ôn Hành Viễn lườm anh ta một cái, kéo ghế ngồi cạnh anh ta, “Tết nhất không ở nhà với bà xã mà ngồi máy bay mười mấy tiếng về nước, rỗi hơi quá phải không, hả?” Không cần nói thì Ôn Hành Viễn cũng biết, Ôn Hành Dao muốn theo anh đến nhà họ Si. Nếu anh dẫn anh ta đi cùng, anh đúng là thằng điên.
“Không biết trên biết dưới...” Bà Ôn vào phòng ăn, vừa lúc nhìn thấy Ôn Hành Viễn đá anh trai, bất đắc dĩ cười cười. Hai đứa này, từ nhỏ đã thích cò cựa nhau, ba mươi tuổi rồi mà vẫn không khác được, vẫn còn cái kiểu lườm lườm nguýt nguýt ngày nào. “Nhanh ngồi xuống ăn sáng đi, còn phải sang nhà Tiểu Nhan nữa đấy.”
“Mẹ, lái xe ba tiếng là đến, giờ mới là mấy giờ ạ?” Ôn Hành Viễn bực bội, anh sắp bị mẹ nhắc nhở đến phát điên rồi. Anh hơi hối hận vì đã nói với cả nhà là mình sẽ sang nhà họ Si, sao anh lại quên rằng mẹ với anh trai cùng một chiến tuyến cơ chứ.
Ôn Hành Dao cứ nhìn anh mà cười, cười cho đến khi Ôn Hành Viễn đá anh ta một phát.
“Không biết trên biết dưới.” Ôn Hành Dao học tập mẹ, vừa cười vừa phê bình cậu em trai kém mình nửa phút tuổi, đắc ý vô cùng.
“Sao làm anh mà không chịu nhường em?” Ánh mắt thâm sâu, giọng nói trầm thấp, Ôn Hành Viễn đã nhịn anh ta lâu lắm rồi.
Ôn Hành Dao đang định nói lại thì thấy Ôn Phỉ Văn đi xuống, vội vàng thôi cười, nghiêm chỉnh đứng dây, “Bố ạ.”
“Về rồi à?” Ôn Phỉ Văn không mấy ngạc nhiên, với hai đứa con trai sinh đôi này, ông chẳng quản nhiều nữa.
Ôn Hành Viễn ngồi yên ăn sáng, đến khi ông Ôn hỏi có phải hôm nay sang nhà họ Si hay không thì anh mới lên tiếng.
Ông Ôn giật giật khóe miệng, lại cười rồi đột nhiên nói: “Bộ cờ trong phòng con được phết đấy.”
Ôn Hành Viễn giật mình, mãi sau mới bình tĩnh được, ý bố là, anh chọn mua cho bố vợ tương lai bộ