Bắt Lấy Người Đàn Ông Lạnh Lùng
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341947
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1947 lượt.
ưởng lại, trong lòng cô dâng lên cảm xúc rất khó tả, bất giác, dòng suy tư lại trôi về bốn năm trước.
Hàn Nặc đứng dưới sân trường xem đồng hồ, đến khi thấy Si Nhan chạy về phía mình, anh ta liền nhanh chóng ra đón, cầm tay cô, không ngại ngùng mà hôn lên trán cô, “Còn nhiều thời gian, không cần chạy vội thế làm gì.”
Si Nhan đỏ mặt, khẽ đẩy anh ta ra, thấy không có sinh viên nào chú ý đến thì mới nói: “Nhược Ngưng muốn lôi em đi dạo phố, vất vả lắm mới trốn đi được đấy.”
Hàn Nặc cười, đưa ngón tay vuốt nhẹ qua má cô rồi ôm cô vào lòng, “Em có thể mời cô ấy đi cùng, xong việc thì cùng ăn cơm luôn.”
“Bạn ấy nói là làm bóng đèn nhiều không tốt.” Si Nhan ngẩng mặt nhìn anh ta, “Hội sinh viên chỗ bọn anh có anh chàng nào ưu tú mà đạo dức tốt thì giới thiệu cho cô nàng đi.”
“Nói gì cơ?” Hàn Nặc cau mày nhìn cô, bất đắc dĩ nói, “Đã nói là ưu tú rồi mà còn nghi là có đạo đức hay không, câu này có vấn đề.”
“Người ưu tú đương nhiên là thành tích xuất sắc như anh rồi, lại còn đẹp trai nữa chứ. Nhưng người như thế chưa chắc đã là người tốt, cho nên phải chọn kỹ một chút, nếu làm qua quýt, tìm phải người thích đánh bạn gái thì thảm luôn.” Si Nhan không để tâm đến vẻ gườm gườm của Hàn Nặc, vẫn nghiêm túc nói, “Có được không hả?”
“Có cũng không giới thiệu cho em quen trước, ngộ nhỡ em hoa mắt thì sao đây.” Ánh mắt Hàn Nặc đậm ý cười, anh ta nghiêng đầu nhìn cô, thấy Si Nhan lườm mình thì liền chớp mắt, “Có đúng không? Mấy lần đến xem anh thi đấu, em toàn ngắm người khác nhiều hơn ngắm anh.”
“Đâu mà?” Si Nhan bĩu môi, “Mấy cuộc thi đấy chán chết, tranh luận với anh vấn đề con gà có trước hay trứng có trước còn hay hơn, hoặc tốt nhất là về phòng ngủ nướng. Nếu không phải vì có anh tham gia, cho kiệu tám người khiêng đến em cũng không thèm đi xem.” Càng nói càng tức, cô hằm hằm, “Anh đúng là không có lương tâm, oan cho em quá cơ.”
Hàn Nặc không nhịn cười nổi, khẽ ôm bả vai cô, giọng nói dịu hẳn, “Anh sai rồi, đây chỉ là anh không muốn tên Trương đẹp trai đấy bám theo em thôi. Nhan Nhan đừng giận nữa mà.”
Nghĩ đến anh bạn cá biệt ấy, Si Nhan cười khì khì, “Cái gì mà Trương đẹp trai chứ, như con dế mèn, làm sao so với anh được.”
Hàn Nặc hớn hở mặt mày, hơi dùng sức một chút đã kéo được Si Nhan vào lòng, còn định nói gì nữa thì liền thấy có một nữ sinh đi đến.
“Hàn Nặc?” Tạ Viễn Đằng thản nhiên cười, ánh mắt rơi lên tay Hàn Nặc.
Si Nhan bình tĩnh rời khỏi vòng tay Hàn Nặc. Dù sao đây cũng là trường học, chuyện yêu đương nên kín đáo một chút.
“Anh đoán người hùng biện chính sẽ là em mà, Tạ Viễn Đằng.” Hàn Nặc mỉm cười, cũng không bỏ cánh tay đang ôm vai Si Nhan xuống.
“Tạ Viễn Đằng?” Si Nhan kinh ngạc, quên cả phép lịch sự, khẽ nhếch miệng nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt, không thể nào tìm thấy mối liên hệ với cô bé hay nghịch bùn với cô lúc còn nhỏ, “Cậu là Tạ Viễn Đằng?”
Tạ Viễn Đằng nhìn cô gái buộc tóc đuôi ngựa, quả nhiên không nhận ra, nhưng vẫn sững sờ gật đầu.
Si Nhan hưng phấn kéo tay cô ấy, “Mình là Si Nhan này, còn nhớ không? Anh mình là Si Hạ.”
“Si Nhan?” Tạ Viễn Đằng sửng sốt, đánh giá Si Nhan một hồi, dường như trong lúc nhất thời không thể tin được cô gái thanh tú trước mặt này là con bé hay đánh nhau với cô trước đây.
Có lẽ là do tính lạnh lùng trời sinh, gặp lại sau bao nhiêu năm, Tạ Viễn Đằng không hề có vẻ thân thiện như Si Nhan, điều này khiến Si Nhan có chút thất vọng. Sau đó, Hàn Nặc vội vàng sắp xếp công việc trước cuộc thi hùng biện, không e dè mà tống bạn gái vào phòng ông anh ở bên cạnh, dặn dò cô không được chạy lung tung, lại nói với Lý Ngôn: “Trông cô ấy nhé, đừng có mà lơ là.”
“Được rồi sáu à, vợ cậu không phải đứa lên ba, nếu lo thì đưa lên sân khấu cùng đi...”
“Nói cái gì đấy?” Si Nhan vừa ngồi xuống, nghe thấy Lý Ngôn gọi mình là vợ Hàn Nặc thì đỏ mặt, duỗi chân đá anh ta một cái, khiến Lý Ngôn trừng mắt nhìn Hàn Nặc, “Chỉ có cậu mới thu phục được con bé này, anh thì không thể kiểm soát nổi.”
Mấy người đứng cạnh Hàn Nặc cùng cười ầm lên, Si Nhan nghệt mặt ra, vội vàng đẩy anh ta, “Anh đi nhanh đi, hôm nay em nhất định sẽ cắn răng xem hết, sau đó ăn mừng với anh.”
Mọi người thấy mặt cô ngày càng đỏ thì lại càng cười to hơn. Hàn Nặc biết cô xấu hổ, cau mày nhìn đám anh em xung quanh, trìu mến véo má cô một cái rồi mới đi cùng Tạ Viễn Đằng bàn bạc công việc.
Si Nhan nhìn bóng lưng hai người, không hiểu sao trong lòng lại chợt ê ẩm. Lúc này cô mới nhớ ra, vì sao Hàn Nặc lại quen Tạ Viễn Đằng?
Bởi vì Hàn Nặc đi tụ tập bạn bè đều đưa Si Nhan đi theo, cho nên cô quen hết bạn bè của anh ta. Lại bởi tính cách cởi mở của cô, có chút quái đản, mấy anh bạn kia đều rất thích cô, qua vài lần, mọi người nói chuyện cực kỳ vui vẻ. Si Nhan nhanh chóng quên đi mối bận tâm ban nãy, tâm trạng tốt lên nhiều.
Sau đó, cuộc thi hùng biện bắt đầu, Tạ Viễn Đằng xuất hiện trong nhóm hùng biện tại trường đối thủ, cũng là trưởng nhóm giống Hàn Nặc, hai bên tranh luận một hồi gay cấn.
Là nhân vật lừng danh trong trường, tài ăn nói của Hàn Nặc tất n