XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341948

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1948 lượt.

gào, còn người kia cũng trổ mã duyên dáng yêu kiều. Bất ngờ gặp lại nhau, rồi đi qua nhau khi phát sinh biến cố, khoảng cách giữa hai cô gái càng xa thêm.
Điểm không giống với khi còn bé chính là, khi trưởng thành, không ai có thể coi đó là giấc mơ được nữa, hồi ức dù đã xa nhưng không sao xóa mờ. Nút thắt từ năm nào, vẫn không biết nên cởi ra sao, mà cũng chẳng biết ai sẽ là người cởi...






Yêu Em
Lúc Ôn Hành Viễn đến đón Si Nhan, cô còn đang ngồi trong phòng khách xem tivi. Si Hạ cũng ở đó, có điều, sắc mặt của hai anh em không được tốt cho lắm. Từ lúc dậy cho đến khi ăn xong bữa sáng, không ai mở miệng nói chuyện.
“Bố, con đi đây.” Si Nhan mặc áo khoác, cầm lấy túi xách chuẩn bị ra ngoài, không hề chào Si Hạ.
“Đi đi, hỏi thăm cô chú Ôn hộ bố nhé.” Si Hạo nhìn con gái, tươi cười hiền hòa, “Không cần về gấp đâu, ở lại với Hành Viễn hai ngày cũng được.”
Si Hạ nhìn cô gật đầu, trong khoảnh khắc cô quay người đi, cảm giác khó chịu tối qua lại ập đến. Anh hoàn toàn bị ánh mắt lạnh nhạt của cô đánh bại, rốt cuộc cũng trầm giọng nói: “Anh tiễn em đi.”
“Chúng ta là anh em, ngoài bố mẹ ra, chúng ta là người thân thiết nhất, nhưng chúng ta không thể ở bên cạnh người kia cả đời được.” Sắc mặt Si Nhan có chút lạnh nhạt, cô bình tĩnh nhìn anh, “Em sẽ lập gia đình, anh cũng sẽ kết hôn, sớm muộn gì cũng sẽ có người phụ nữ cùng anh sống hết nửa đời còn lại, đó là vợ của anh, là...chị dâu của em.” Si Nhan quay đầu, Si Hạ bất giác phát hiện ra khóe mắt cô ươn ướt. “Lúc còn nhỏ em đã nghĩ, người ấy sẽ là người như thế nào, có thể sẽ rất đẹp, cũng có lẽ sẽ dịu dàng. Nhưng bất kể là ai, nếu anh và người đó yêu nhau, nếu chị ấy cũng yêu quý em như anh, đương nhiên em sẽ rất thích người anh chọn. Người ta nói yêu ai yêu cả đường đi, mối quan hệ của bọn em sẽ tốt đẹp thôi.” Si Nhan dừng một chút, lại như đang đắn đo xem có nên nói hay không, đến khi thang máy sắp đóng lại, Si Hạ mới nghe thấy cô âu lo nói: “Nhưng cô ấy thì...”
Ôn Hành Viễn đứng trước xe, thấy hai mắt Si Nhan đỏ hoe thì chợt nhíu mày. Làm sao đây? Tối hôm qua, khi tiễn anh xuống nhà, tâm trạng cô đã có vẻ không tốt, trước khi ngủ có nói chuyện điện thoại, Si Nhan lấy cớ mệt để anh khỏi hỏi đến.
Trong lúc đang tò mò, chuông di động vang lên. Từ lúc nghe điện thoại anh đã bắt đầu nhíu mày, nghiêng đầu nhìn Si Nhan im lặng ngồi bên ghế phó lái. Anh trầm giọng nói: “Mình biết rồi, cậu đừng lo.”
Cúp điện thoại, anh khởi động xe, đồng thời dịu dàng nói: “Tiểu Nhan, anh đưa em đến chỗ này trước đã, ngày mai bọn mình mới về thành phố S.”
Không hề biết là Si Hạ gọi tới, nghe thấy Ôn Hành Viễn nói sẽ thay đổi lịch trình, Si Nhan ủ rũ ngẩng đầu lên nhưng không nói gì.
Ôn Hành Viễn mỉm cười, kéo tay cô lại, cũng không giải thích gì nhiều.
Hai mươi phút sau, xe dừng lại ở một tiểu khu cao cấp phía bắc nội thành.
“Đến đây làm gì?” Tâm trạng Si Nhan tốt hơn nhiều, thấy anh xuống xe, cô liền hỏi.
Ôn Hành Viễn cau mày, tự nhiên dắt tay cô, vẫn không nói gì.
Cho đến khi anh dùng chìa khóa mở cửa căn hộ ở tầng mười hai của tòa nhà B, Si Nhan vẫn không hiểu gì.
“Đây là...”
“Nhà bọn mình ở thành phố A.” Ôn Hành Viễn giải thích, cầm chùm chìa khóa đặt vào tay cô, “Em không muốn đến thành phố S làm việc cùng anh, anh lại không nỡ để hai đứa mình phải ở riêng, mà anh lại không thể ở mãi nhà trọ của em được, cho nên...”
“Cho nên anh mới mua chỗ này?” Si Nhan kinh ngạc. Đây là tòa nhà tốt nhất thành phố, bất kể là môi trường sống hay quản lý đều không thua kém gì công trình Kim Bích Thiên Hạ đang thi công. Anh vì cô mà mua một căn hộ ở thành phố A? Anh, có thể chiều cô như thế sao?
Đột nhiên, Si Nhan vô cùng cảm động. Anh có tiền, có thể mua được căn hộ xa hoa hơn thế này, nhưng, tiền không phải là vấn đề, cô cảm động bởi anh để tâm. Thành phố A và thành phố S không xa nhau lắm, nhưng vì người thân của cô ở đây, dù Si Nhan không nói, nhưng Ôn Hành Viễn biết rằng cô vẫn chưa muốn rời đi.
“Nhà này là của chỗ quen biết, cũng rẻ thôi.” Ôn Hành Viễn cười, ôm cô đi vào trong, “Thăm quan xem có hài lòng không, mới lắp đặt thiết bị đấy, đồ dùng trong nhà là do anh chọn. Nếu em không thích, khi nào đến thành phố S thì bọn mình sẽ đi mua.”
Hai người bước vào phòng khách. Sàn nhà được kết hợp gạch men với gạch hoa. Ngẩng đầu lên trần nhà, ngọn đèn chùm thạch anh được tạo tác hình hoa rủ, thanh nhã mà tinh tế, ánh sáng dìu dịu. Hai vách tường được thiết kế thành những ô kẻ vuông tối màu, bên cạnh có đặt bể cá hình vòng cung, tăng thêm độ sâu cho phòng khách. Đẩy một cánh cửa ra, phòng ngủ cũng được thiết kế vô cùng khéo léo, có lẽ là đặc biệt hơn cả. bàn trang điểm, thảm trải sàn, ghế ngồi đều mang phong cách châu Âu, khiến không gian vừa mang vẻ sang trọng nhưng không mất đi nét thanh nhã.
Ôn Hành Viễn dẫn cô đi thăm phòng cho khách, phòng ăn, thư phòng, thậm chí còn có cả phòng trẻ con. Nhìn không gian sang trọng, thiết kế đơn giản mà lại không mất đi cảm