Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341932
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1932 lượt.
giác ấm cúng, hai mắt Si Nhan ngấn lệ, cô ôm cổ Ôn Hành Viễn khóc nức nở.
“Cô nàng này, sao lại khóc?” Ôn Hành Viễn ôm cô ngồi xuống ghế salon trong phòng khách, vỗ nhẹ lưng cô, “Không phải là thích thiết kế đơn giản mà cổ điển sao, anh đã cố gắng lược bỏ đồ trang trí rồi đấy, vừa gọn gàng mà nhìn lại sang, thế mà vẫn không hài lòng?”
Si Nhan càng khóc to hơn, nằm trong lòng anh lắc đầu nguầy nguậy. Một lúc sau, cô mới nghẹn ngào nói: “Anh em bảo, anh sang Mỹ nhưng nhất quyết không chịu học ngành chú Ôn chọn cho, lén đi học thiết kế một năm, sau này chú Ôn tức giận phát bệnh tim, anh mới chịu bỏ học. Thật thế à?”
Ôn Hành Viễn không ngờ cô đã biết, kéo cô lại gần hơn, dùng khăn tay lau nước mắt cho cô, thờ ơ nói: “Lúc đấy anh nhờ Hành Dao đi học thay anh, chỉ sợ bố anh gọi điện hỏi thầy chuyện học hành của anh. Ai ngờ anh ấy trốn học vì mải theo đuổi chị dâu, cuối cùng cũng bị phát hiện ra.” Anh cười, lại nhớ đến điều gì đó thì thu nụ cười lại, tiếp tục nói: “Lúc đấy bố anh cũng chuẩn bị ra tay rồi ý chứ, anh cũng sờ sợ, chờ bố xử lý, kết quả là đột nhiên bố ngã quỵ xuống. Sau đó mẹ anh cũng sang Mỹ, mắng anh là đồ bất hiếu, không còn cách nào nên phải bỏ.”
“Chưa từng thấy anh dại như thế.” Nước mắt của Si Nhan vừa được lau đi lại chảy xuống. Sao cô lại không biết anh học thiết kế là vì cô chứ, thật ra anh muốn có chung sở thích với cô.
“Dại chỗ nào nào?” Ôn Hành Viễn cười, gương mặt bất giác hơi hồng. Anh hôn lên khuôn mặt nhỏ xinh của cô, đến khi cô nín khóc mới dựa vào ghế, thỏa mãn thở dài một hơi, “Cuối cùng cũng không phí công học, tốt xấu gì cũng được trổ tài trước mặt em.”
Si Nhan nép vào lòng anh, áp mặt lên ngực anh lắng nghe nhịp tim đập rầu rĩ, cảm giác rất an tâm, lại như nghe được âm thanh êm tai nhất đời. Cô từ từ nhắm mắt lại, khẽ nói: “Anh yêu cả sở thích của em như vậy, không sợ sẽ là đem giỏ trúc đi tát nước à?”
Ôn Hành Viễn ôm cô, vuốt tóc cô như thể trấn an một đứa trẻ, “Nói thật, lúc anh muốn dừng bước nhất, chính là lúc em và cậu ta yêu nhau.” Ngừng một chút, thấy cô không nói gì, anh mới tiếp tục: “Nhưng mà, tình cảm không đến không đi như nước, không thể nhận rồi dễ dàng thả ra được. Thích một người rất dễ, nhưng mà muốn quên thì khó vô cùng. Anh đã thử rất nhiều lần, đều thất bại cả. Cứ miễn cưỡng mình thế, lúc đó anh đã quyết định, đợi em lập gia đình thì thôi. Nếu khi em kết hôn mà anh vẫn không có cơ hội, anh sẽ tìm đại một người phụ nữ nào đó, kết hôn rồi sống nốt nửa đời còn lại.”
Đối với tình yêu của Ôn Hành Viễn, Si Nhan không dám tìm hiểu quá sâu. Cô sợ anh cố gắng bao nhiêu năm, không phải chỉ cần tình yêu của cô là có thể đáp lại được. Nghe anh nói rằng đợi đến khi cô lập gia đình, tìm một người phụ nữ sống cho qua ngày, trái tim Si Nhan đau ê ẩm.
Anh là một người đàn ông, là cậu ấm nhà họ Ôn, bất kể là thân phận hay yếu tố khác, anh cũng không thể không kết hôn, nhưng anh lại kiên trì đến phút cuối cùng. Tình cảm sâu nặng như vậy, người đàn ông si tình như vậy, mà cô lại từng không cần anh.
Nước mắt ngừng rơi, chất lỏng nóng ấm tụ lại trên ngực áo anh, in dấu vết mờ nhạt. Một lúc sau, anh nghe thấy cô nói: “Ôn Hành Viễn, cảm ơn anh đã yêu em, cảm ơn mười năm kiên trì của anh, em rất hạnh phúc, thật đấy, chưa bao giờ hạnh phúc như vậy cả.”
Chưa bao giờ tỉnh táo như lúc này, thì ra, chính cô lại khát khao tình yêu đến thế. Thì ra, tình yêu của anh, cô muốn có đến vậy.
Ôn Hành Viễn im lặng một lúc lâu, anh hôn lên mái tóc đen của cô, dịu dàng nói: “Anh may mắn được làm người đem lại hạnh phúc cho em.”
Rõ ràng vẫn là giọng nói thường ngày, nhưng khi lọt vào tai Si Nhan thì lại cực kỳ dịu dàng, trìu mến. Cô mỉm cười, nói một câu khiến Ôn Hành Viễn cảm động không nói được gì hơn.
“Hành Viễn, mình kết hôn đi...”
Không cần biết là xuất phát từ sự rụt rè của con gái hay cái khác, lời này cũng không đáng được nói ra từ miệng Si Nhan. Nhưng mà, cô thản nhiên cầu hôn anh mất rồi.
Khi ấy, khi cô đang giãy giụa trong khổ đau, đang cô quạnh sợ hãi trong biển người mờ mịt, cũng luôn hoài niệm hồi ức trùng trùng; Lúc này, cô nguyện ý vì anh, chuyện cũ bị phủ nhòa, bị quên đi để bắt đầu với một người mới. Cô nguyện ý yêu, ra lời hứa hẹn cuối cùng, không để anh phải suy tính thêm nữa.
Cuộc đời cô đã có anh làm bạn; Hạnh phúc của cô đã được anh tiếp nối.
Si Nhan tin rằng, Ôn Hành Viễn là lựa chọn chính xác nhất đời cô.
Giấc Mơ Khó Hiểu
Yêu vốn là điều tuyệt vời, thế giới này cũng nhờ tình yêu mà đẹp hơn. Ít ra, trong mắt Ôn Hành Viễn là như thế. Chưa bao giờ dám nghĩ Si Nhan sẽ chủ động đưa ra đề xuất kết hôn, dù đã thắm thiết lắm rồi, anh vẫn lo lắng, anh không biết bóng dáng kia trong lòng cô đã phai nhạt chưa. Anh không dám hỏi, thậm chí không dám dò xét.
Một nụ cười mỉm, một ánh mắt quyến luyến, đã đủ để anh hạnh phúc rồi. Khi cô làm mọi thứ vì anh, khi anh có được cô, anh mới biết mình yêu cô biết bao nhiêu.
Trong mười năm, anh toàn tâm toàn ý c