Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341915
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1915 lượt.
Đôi mắt đen láy lẳng lặng nhìn cô, Ôn Hành Viễn nói: “Nhìn nhiều có chán không?”
Không khí ngọt ngào đã bị anh phá hỏng, Si Nhan hất tay anh ra, véo mạnh một cái lên cánh tay anh, “Bị cánh tay này ôm nhiều cũng chán thật đấy, khi nào tiện sẽ đổi nhé?”
“Em dám...” Ôn Hành Viễn xị mặt, chưa đến một giây đã kéo cô vào lòng, nửa người đè lên thân thể mềm mại của cô, mờ ám nói: “Có tin anh sẽ khiến em không còn sức mà xuống giường không? Còn dám thay người khác hả?”
Si Nhan chớp chớp mắt, ôm cổ anh, cười khúc khích chứ không đáp lời.
Vuốt ve khuôn mặt đỏ ửng của cô, miết nhẹ lên hàng mày dài, Ôn Hành Viễn thì thầm, “Tiểu Nhan, anh sẽ cho em cả một đời được cười vui vẻ như vậy.”
Si Nhan chăm chú nhìn vào mắt anh, trong lòng chợt có cảm giác xót xa khó hiểu. Trong khoảng thời gian này, không hiểu tại sao, có lẽ là do giấc ngủ không tốt, cô luôn cảm thấy mệt mỏi, nên tâm trạng cũng bất an theo. Anh càng chăm sóc chu đáo cho cô, cô lại càng thấy sợ hãi, như thể chỉ giây tiếp theo thôi là sẽ mất anh.
Chẳng lẽ khi yêu một người sẽ vô thức suy tính thiệt hơn như thế? Nhưng tại sao trong mơ lại luôn tối như vậy, tại sao lại không thấy ánh mắt anh? Si Nhan không hiểu, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?
Không nhớ đã từng nghe ai nói, hổ phách, chính là giọt nước mắt được lưu giữ với thời gian. Vậy thì anh, mang đến cho cô tình yêu ấm áp, lưu lại cho cô từng giọt kỉ niệm khắc tận xương tủy, có phải sẽ càng quý giá hơn giọt nước mắt kia, nhưng cũng dễ bị nát vụn?
Lật bàn tay lại, Si Nhan đan tay vào năm ngón tay anh, nhìn chăm chú vào chiếc nhẫn bạch kim trên ngón áp út, cô khẽ nói, “Bất luận thế nào, mình sẽ mãi mãi yêu nhau, vĩnh viễn không xa nhau.”
Cơn mưa to gội sạch cả thành phố không còn hạt bụi nào. Lúc này, ánh nắng rực rỡ xuyên qua các nhành cây rọi xuống một góc phòng. Si Nhan nhìn vệt sáng chan hòa, đoạn hồi ức đã được chôn sâu lại ùa về trong nháy mắt, như chỉ vừa xảy ra hôm qua.
Lúc Ôn Hành Viễn cùng cô đi kiểm tra sức khỏe toàn diện xong thì cũng đã qua giờ cơm trưa. Cao Các còn có một ca phẫu thuật, hẹn họ một tuần sau quay lại lấy kết quả. Ăn qua loa ở khu lân cận, rồi anh phải đến Cục đất đai gửi tài liệu. Cô lấy cớ có hẹn đi uống cà phê với Nhược Ngưng để tránh đi cùng, đương nhiên là cô hiểu tâm ý của anh, nhưng cô vẫn chưa muốn đối mặt với Si Hạ. Cô biết cô không có quyền, cũng không nên làm gì, nhưng, trong lòng có chút khó chịu, cô không khống chế được.
Anh cũng không miễn cưỡng cô, chỉ mỉm cười vẻ thông cảm, đưa tay vuốt ve mặt cô, “Anh đưa em đến Lương Mộc Duyên trước vậy.”
Nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh, Si Nhan lẳng lặng gật đầu. Nhưng, khi xe đỗ lại trước cửa Lương Mộc Duyên, sự im lặng của Ôn Hành Viễn suốt dọc đường đi đã không duy trì được nữa.
“Tiểu Nhan, đừng như vậy nữa, em nên thông cảm cho Si Hạ, anh ấy gọi cho em mấy cú điện thoại đều không được, anh ấy đang rất lo.” Chăm chú nhìn cô, đôi mắt anh hiện lên vẻ bình tĩnh nhưng cũng đầy âu lo, anh còn nói: “Em thật cứng đầu.”
Nhìn vẻ mặt cợt nhả của anh, cô lại không nhịn cười nổi, tức giận nói: “Anh đáng phải diễn kịch một vai lắm.”
Ôn Hành Viễn thôi cười, chân thành nhìn cô, nhẹ giọng nói: “Nếu như em bỏ được.”
Hờn dỗi lườm anh một cái, Si Nhan khẽ nói, “Nhược Ngưng đến rồi, em đi nhé?”
“Tâm sự xong thì gọi điện cho anh, anh đến đón em.” Biết cô đã hết giận, Ôn Hành Viễn buông tay cô ra.
Si Nhan dịu dàng cười, đưa tay gạt lọn tóc trên trán anh ra, “Không cần đâu, anh cứ làm việc của anh đi, đúng giờ bọn em sẽ sang Thượng Du, ăn cơm xong rồi mới về.”
“Thế cũng được, cẩn thận nhé.” Ôn Hành Viễn rướn người hôn lên trán cô, nhìn cô đi vào quán cà phê rồi mới khởi động xe.
Không thể không nói, tình yêu vốn là tiên dược chữa vết thương, mà Ôn Hành Viễn lại là tiên dược thượng hạng. Vết thương trong lòng Si Nhan rốt cuộc cũng được sự dịu dàng của anh xoa dịu, ngay cả tính tình ương bướng của cô, dường như cũng bớt gai góc bởi sự ân cần của anh.
“Quý Nhược Ngưng, cậu đến muộn đấy nhé.” Si Nhan vừa thấy Nhược Ngưng bước vào quán cà phê, như nghĩ đến chuyện gì đó liền nhìn đồng hồ trên cổ tay, lại nhìn chằm chằm cô nàng mới vào: “Gần bốn mươi phút.”
“Xin lỗi, xin lỗi.” Nhược Ngưng liên mồm xin lỗi, ngồi xuống cạnh cô.
“Đường Nghị Phàm đâu, anh ấy không đưa cậu đến à?” Xuyên qua cánh cửa, thấy cô ấy bước từ taxi xuống, Si Nhan bỗng hỏi.
“Dạo này anh ấy bận lắm, muốn gặp có khi còn phải hẹn trước, chắc giờ vẫn đang ở công trường.” Nhược Ngưng bình tĩnh nói, vẻ buồn bã ẩn hiện trong ánh mắt, thấy Si Nhan gọi cà phê thay mình, cô khẽ thở dài, “Sang năm mới là bắt đầu bận tối mặt tối mũi, thời gian Trương Nghiên gặp anh ấy còn nhiều hơn mình.”
“Trương Nghiên?” Si Nhan sửng sốt, nhớ tới lúc mọi người cùng ăn cơm ở Thượng Du, là Trương Nghiên lái xe đưa Đường Nghị Phàm đến. Hôm đó, họ vừa từ công trường về, mà đúng lúc xe của anh bị trục trặc.
“Ghen à? Không giống cậu tẹo nào cả.” Si Nhan cắt đứt dòng s