Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341916

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1916 lượt.

uy nghĩ sâu xa, không nhịn được mà trêu cô ấy, “Được rồi, đừng có bày ra cái mặt bà cô già này nữa, xấu chết đi được. Lại đây, cười một cái cho Si đại tiểu thư xem nào.” Vừa nói cô vừa đưa ngón trỏ ra đẩy cằm Nhược Ngưng lên.
Thấy Nhược Ngưng định đánh mình, Si Nhan cười cợt tránh ra, “Không đùa nữa, hôm nay hẹn cậu ra đây để nói chuyện nghiêm túc đấy.”
“Chuyện nghiêm túc của cậu bây giờ không phải là chuyện yêu đương à? Sao không đi tìm Ôn Hành Viễn ý, nói với mình làm gì?” Nhược Ngưng nhìn cô cười, bưng tách cà phê lên nhấp một ngụm.
Si Nhan lườm cô, cướp lấy tách cà phê của cô, “Lâu không xử lý cậu quá rồi phải không? Để xem bà Đường giờ thế nào rồi, có chỗ dựa rồi là giở chứng đây.”
Nhược Ngưng khẽ cười, nháy mắt với cô, “Thành thật sẽ được khoan hồng, giấu giếm sẽ bị xử đẹp, nói nhanh, có phải bị tên họ Ôn nào đấy ăn rồi không?”
Nghe vậy, Si Nhan đỏ bừng mặt, ngượng ngùng lên tiếng, “Bọn mình quyết định kết hôn rồi, đến mời cậu dự lễ đính hôn đây.”
“Gì cơ?” Nhược Ngưng hét lên, tin tức này đối với cô mà nói chẳng khác gì một quả bom, quá đột ngột. Đồ chết tiệt này, đùng một cái khiến người ta phải kinh ngạc, ngày trước thì nửa lời không chịu nói, để xem cô có bóp cổ chết cô nàng kia hay không. Tóm lại là vẫn coi cô là con thỏ nhỏ dễ bắt nạt phải không?
“Cậu làm gì đấy?” Si Nhan kéo cô ngồi xuống, cau mày trách cứ, “Nhỏ mồm thôi, người ta đang nhìn bọn mình đấy.”
Nhược Ngưng ngẩng đầu nhìn xung quanh, quả nhiên mọi người đang nhìn hai cô. Rụt cổ lại, cô xoay người, híp mắt nhìn Si Nhan, chuẩn xác đưa hai tay lên cổ Si Nhan, dùng ngữ khí chất vấn mà hỏi: “Nói mau, sao đột nhiên lại “hồ đồ” thế? Có phải bị anh ấy ăn rồi không? Đủ dũng khí mà thủ thân như ngọc? Mình nói cho cậu biết, cô nương này mà tức giận thì hậu quả vô cùng nghiêm trọng, liệu mà trả lời đi, có nửa điều giấu giếm thì cứ chờ mà lĩnh đại hình.”
Si Nhan bị cô nói đến nỗi đỏ mặt, đẩy hai tay cô ra, thấp giọng nói: “Muốn chết hả, có phải muốn loan cho cả thiên hạ biết mình bị anh ấy tóm được rồi không?”
Quý Nhược Ngưng nhìn dáng vẻ “cô vợ bé nhỏ” của Si Nhan, bỗng bật cười khanh khách, “Ôn Hành Viễn ơi là Ôn Hành Viễn, quả nhiên có thể lấy nhu trị cương.” Thấy Si Nhan nhướng mày nhìn mình, Nhược Ngưng lại nói, “Sao thế? Bị một gã thượng hạng như thế tóm là phúc của cậu đấy, ai mà dám tranh?”
Si Nhan phì cười. Nhớ đến vẻ mặt tươi tắn dịu dàng của Ôn Hành Viễn, cô không kìm được, khóe môi cong lên, “Có phải là nhanh quá không? Hơi sợ một tẹo, cũng không thấy thật cho lắm.”
“Thế còn nhanh? Chậm nữa thì Ôn Hành Viễn ngoẻo vì cậu rồi.” Nhược Ngưng cầm tay cô, ngữ khí nghiêm túc hẳn, “Đừng ngớ ngẩn nữa, Ôn Hành Viễn là ai chứ, soi cả thiên hạ này xem, nếu gọi anh ấy là tay si tình số hai thì chẳng có ai số một cả. Ngay cả người ngoài như bọn mình còn biết anh ấy yêu cậu đến mức nào. Nghĩ lại hồi trước, anh ấy bận lên bận xuống, vẫn còn cố thu xếp đến Lệ Giang với cậu, cậu còn loằng ngoằng gây chiến tranh lạnh với người ta.” Vừa nói, cô vừa đưa tay véo má Si Nhan.
Nói đến chiến tranh lạnh, ánh mắt Si Nhan ảm đạm đi vài phần. “Mình không trách gì anh ấy, mình cũng hiểu rõ, đổi lại là ai đi nữa thì cũng không vui khi thấy mình đi với Hàn Nặc. Nhưng mà anh ấy lại nói là hối hận vẫn còn kịp, anh ấy nghĩ mình chỉ vui đùa chắc.” Trong lòng hơi ê ẩm, cô nói: “Lúc đồng ý làm bạn gái anh ấy, mình cũng không muốn dùng dằng chuyện cũ nữa, nhưng anh ấy lại không chịu nghe mình giải thích, nói thẳng một thôi một hồi.” Từ nhỏ đến lớn, không ai mắng cô như vậy, trong lòng ấm ức là đương nhiên. Cũng chỉ vì đó là anh, chứ là người khác, Si đại tiểu thư kiểu gì cũng phải xông đến “cắn người”.
“Mình hiểu.” Nhược Ngưng cười, từ Si Hạ đến Hàn Nặc, hai người đàn ông đều cưng chiều cô hết mực, đột nhiên bị mắng té tát, trong lòng cô khó mà thoải mái cho được, “Anh ấy quan tâm đến cậu thôi mà, sợ là không giữ được trái tim cậu, thế cũng tốt, cuối cùng thì cũng xong rồi.”
Đối mặt với bạn tốt, Si Nhan không kìm được mà phải làu bàu, “Cậu không nhìn thấy lúc anh ấy tức giận đâu, cứ như kiểu hận không thể nuốt sống mình ý chứ. Nói thật nhé, lúc đấy mình hơi sợ anh ấy.”
Nhược Ngưng cười, “Hiếm thấy đấy nhé. Cậu mà cũng có lúc sợ người khác?”
Si Nhan bĩu môi, “Cậu còn cười? Đồ vô lương tâm.”
“Như nhau cả thôi, trình độ trọng sắc khinh bạn của cậu còn cao hơn mình ý chứ.” Nhược Ngưng chớp mắt. Không phải đã có câu, đàn bà và tiểu nhân là khó bảo nhất đấy sao. Nhược Ngưng vẫn không quên chuyện Si Nhan từ Vân Nam về nhưng không liên lạc với cô, còn đang lo không có chỗ để phát tiết đây.
“Rì...” Di động của Nhược Ngưng đổ chuông.
“Nghị Phàm...Tối nay về muộn à?” Nhược Ngưng nhìn Si Nhan, vẻ mặt ảm đạm, “Thế thì anh làm việc đi...Dạ, em biết rồi...Em đang ở ngoài với Nhan Nhan, cũng về sớm thôi...Dạ...Được...”
Cất điện thoại, Ngược Ngưng thở dài, “Một tuần có đến năm ngày không về nhà ăn cơm.”
“Công trình đang tiến hành mà, cậu cũng nên thông cảm cho anh ấy, Ôn Hành Viễn cũng tất tưởi lắm, trước kia cứ tưởng anh ấy nh


pacman, rainbows, and roller s