Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341912

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1912 lượt.

àn hạ, hóa ra là giả.”
Nhược Ngưng không nói gì nữa, khuấy khuấy tách cà phê, lòng đầy tâm sự.
Si Nhan thấy tâm trạng cô không tốt nên chuyển đề tài, “Phụ nữ kết hôn rồi có được làm phù dâu không? Mình sửa được không?”
Quả nhiên Nhược Ngưng đã bị dời sự chú ý, ngẩng đầu lườm Si Nhan, “Cậu điên à, ai lại đi bảo gái có chồng làm phù dâu? Cậu có đồng ý thì Ôn Hành Viễn cũng không để yên.”
“Mình lại muốn cậu cơ, làm sao bây giờ? Vì đền bù cậu không thể làm phù dâu cho mình, cậu trả tiền đi.”
“Không, mời cậu.”
“Tại sao?”
“Tại vì Ôn Hành Viễn lắm tiền, cậu phải tiêu hộ anh ấy đi, nếu không mốc meo ra mất, còn mình, tình nguyện giúp cậu.”
“...” Lôgic gì thế này? Si Nhan mấp máy môi, đành chịu thua, uống một ngụm cà phê, thầm rủa xéo. Hôm nào đấy phải gạ Đường Nghị Phàm chủ trì một bữa cơm, phải gọi cả Ôn Hành Viễn đi nữa, ăn vì mục tiêu làm cho nhà người ta sạt nghiệp thì thôi.
Sau khi tốt nghiệp đại học, hai cô chưa được thoải mái tán dóc như vậy. Bốn năm trôi qua, rất nhiều chuyện đã xảy ra, ai cũng có chút đổi thay. Song, dù vạn vật có thay đổi, hai cô vẫn là bạn tốt của nhau, vẫn thân thiết với nhau, vẫn có thể trút bầu tâm sự, vẫn có thể gửi lời chúc phúc chân thành nhất cho nhau, vẫn là người đỡ nâng người kia vào những phút giây yếu đuối. Tình cảm này còn khó có được hơn tình yêu, và hai cô, cũng hiểu được tình bạn này đáng trân trọng như thế nào.
Sau này nhớ lại, khi biến cố liên tiếp xảy ra, Nhược Ngưng nắm tay Si Nhan, nghẹn ngào nói: “Nhan Nhan, bọn mình phải kiên cường, không được để chuyện gì đánh gục, rồi mọi chuyện sẽ qua, rồi sẽ là quá khứ!”
Có lẽ là do nước mắt làm nhòa tầm nhìn, Si Nhan không thấy rõ vẻ mặt Nhược Ngưng, chỉ nắm chặt tay cô ấy, không thể nói lên lời.
Sau này nhớ lại, trước khi Si Nhan vào phòng phẫu thuật, Ôn Hành Viễn hỏi cô còn muốn làm chuyện gì, cô thản nhiên cười, ánh mắt mờ mịt, “Đưa em đến Lương Mộc Duyên, em muốn cùng Nhược Ngưng uống cà phê, con bé nói muốn mời em uống một loại cà phê tên là “vô ưu” đấy...”
Ôn Hành Viễn quay đầu đi, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, nước mắt trằn trọc lăn xuống.
Khi họ một lần nữa ngồi lại nơi này uống cà phê, tất cả đã là cảnh còn người mất.






Ngón tay thon dài lướt trên những phím đàn đen trắng, khúc nhạc du dương vang khắp cả hội trường tổ chức bữa tiệc. Ôn Hành Viễn ngồi trên sân khấu, thong thả đánh đàn, hoàn toàn thả hồn vào khúc nhạc, tiết tấu mạnh nhẹ rõ ràng, không chê vào đâu được. Trên mặt các vị khách hiện rõ vẻ thán phục, đặc biệt là nữ chính xinh đẹp nhất đêm nay, Si Nhan, đôi mắt sáng hiện vẻ kinh ngạc, và cả vẻ yêu thương chưa từng lộ rõ.
Đêm nay, cô mặc một bộ váy quây ngực màu trắng, tôn lên vẻ dịu dàng xinh đẹp, đường cong quyến rũ càng hiện ra rõ hơn. Mái tóc dài được chuyên gia bới một chút lên cao, cài thêm một chiếc trâm chạm rỗng tinh tế, vừa thoải mái lại vừa không mất đi vẻ sang trọng, phần tóc còn lại thả tự nhiên xuống, che đi bờ vai trần mịn màng. Quyến rũ, thướt tha, quả thật là cô gái đẹp nhất đêm nay.
Khi tiếng đàn vừa dứt, tiếng vỗ tay và tiếng hoan hô vang lên như sấm. Ôn Hành Viễn đứng dậy, mỉm cười với Si Nhan, ánh mắt đầy trìu mến.
“Tối nay, đối với tôi mà nói, chính là lúc hạnh phúc nhất trong suốt ba mươi năm cuộc đời tôi.” Đứng trên sân khấu, anh nhìn Si Nhan, giọng nói trầm thấp giàu từ tính, “Đầu tiên, tôi xin được gửi lời cảm ơn đến bố mẹ tôi.” Anh hơi xoay người, nhìn ông bà Ôn đang ngồi phía dưới, anh nói: “Cảm ơn bố mẹ đã cho con sinh mệnh này, không có bố mẹ, sẽ không có Hành Viễn ngày hôm nay, con cảm ơn bố, con cảm ơn mẹ.” Nói xong, anh cúi đầu với bố mẹ. “Sau đó, tôi muốn cảm ơn người nhà của cô ấy. Con cảm ơn hai người đã giao con gái và em gái cho con, con cảm ơn.” Vừa nói, anh vừa cúi đầu về phía Si Hạo và Si Hạ.
Cả hội trường yên tĩnh bỗng vang lên tiếng vỗ tay rền rĩ. Hai mắt Si Hạo ươn ướt, ông và ông bà Ôn nhìn nhau, sau đó trịnh trọng gật đầu, đồng thời vỗ vỗ tay Si Nhan.
Cầm lấy sợi lắc chân, Ôn Hành Viễn quỳ một gối xuống, tự tay đeo vào chân cho cô. Khi bàn tay ấm áp của anh khẽ chạm vào chân cô, dòng lệ kìm nén đã lâu cuối cùng cũng tuôn rơi.
Truyền thuyết nói rằng, nếu như tặng lắc chân cho người mình yêu, không những kiếp này có thể ở cạnh nhau, mà đến kiếp sau cũng được bên nhau. Chỉ vì tâm ý đó, sao cô lại không cảm động cho được, một Ôn Hành Viễn như vậy, sao cô có thể không yêu?
Anh ôm lấy thắt lưng mảnh của Si Nhan, đưa ngón tay lau đi giọt nước mắt trên mặt cô, rồi đặt một nụ hôn lên môi cô, “Thích không, em yêu?”
Nở nụ cười mỉm, giữa tiếng vỗ tay rền vang, cô khẽ khàng gật đầu.
Ôn Hành Viễn cúi đầu nhìn chiếc lắc trên chân cô, nở nụ cười ấm áp, nhíu mày liếc xuống phía khách khứa, “Thế không hôn chồng em một cái sao?”
Tất cả khách mời đều bị sự hài hước của Ôn Hành Viễn làm cho cười rộ lên. Khuôn mặt đỏ hồng, nở một nụ cười yếu ớt, trước ánh mắt mong chờ của mọi người, Si Nhan kiễng chân lên.
Khóe môi bất giác cong lên, trên gương mặt