Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341905

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1905 lượt.

nói: “Chết chết, ai lại để nữ chính của tối nay lên tiếng trước chứ, đúng là thất lễ rồi. Đại ca, không thành vấn đề chứ?” Như thể sợ ai đó ghen, Đường Nghị Phàm nhíu mày, gương mặt tuấn tú hiện lên nụ cười như có như không.
Ôn Hành Viễn khẽ cười, “Đương nhiên là không thành vấn đề rồi, mặc dù đại ca đây hơi bực vì cả tối chỉ được nhảy với vợ có một điệu, nhưng ai bảo cô ấy chủ động yêu cầu cậu chứ, mình có tức cũng không dám nói gì.”
Cười cười, Đường Nghị Phàm đưa tay ra, “Chị dâu nể mặt chứ?”
Một tiếng chị dâu này khiến Si Nhan đỏ mặt, nguýt Ôn Hành Viễn một cái, rồi đi theo Đường Nghị Phàm vào sân khiêu vũ, lúc đi ngang qua Nhược Ngưng, cô nháy mắt mấy cái và thấp giọng nói: “Mượn ông xã cậu một tẹo nhé.”
Nhược Ngưng cười, sánh vai cùng An Tử Vi, lúc quay đầu lại, vừa lúc thấy Đường Nghị Phàm nhìn mình, cong môi cười, cô khẽ gật đầu.
“Dạo này anh có vẻ bận nhỉ?” Si Nhan tươi cười khiêu vũ cùng Đường Nghị Phàm, ngữ khí có vẻ như đang chất vấn.
“Vì đại ca kia vội vàng kết hôn, ngày nào cũng dồn hết việc cho anh, không muốn bận cũng không được.” Tiếng nhạc vang khắp không gian, Đường Nghị Phàm không kịp nghe ra ngữ khí khác thường của cô, chỉ thoải mái trả lời.
“Nhược Ngưng không thấy anh đến nên sốt ruột lắm. Anh không gọi được cú điện thoại báo bình an à?” Nhớ lại lúc bữa tiệc bắt đầu, Nhược Ngưng gọi cho anh mấy cuộc điện thoại mà không được nên rất nóng ruột, Si Nhan thôi cười, “Kết hôn rồi thì không phải lo chuyện khác đúng không? Lúc yêu nhau chắc không thế đâu nhỉ?”
Đường Nghị Phàm sửng sốt, dựa vào trực giác, anh biết Si Nhan có gì đó bất mãn với mình, suy nghĩ một lát, anh nghiêm túc trả lời: “Điện thoại hết pin, bình thường thì...”
Như thể biết anh sẽ nói gì tiếp, Si Nhan nhếch môi, chặn ngang anh, “Nhược Ngưng là một chiếc xương sườn của anh đấy.”
Đường Nghị Phàm nhíu mày, quả nhiên không theo kịp suy nghĩ của cô, thức thời không nói gì mà đợi cô tiếp tục.
“Anh biết vì sao đàn ông có thói quen ôm phụ nữ bằng tay trái không? Si Nhan vừa xoay một vòng liền ngẩng đầu lên hỏi anh.
“Tại sao?” Đón lấy ánh mắt của cô, anh hỏi.
“Vì tay trái gần tim.” Hơi dừng lại, phối hợp với bước nhảy của anh, Si Nhan nói: “Thuở ban đầu Thượng Đế rút một chiếc xương sườn của người đàn ông, mà người phụ nữ họ yêu, chính là chiếc xương đó. Chỉ khi gặp được đúng người trong sinh mệnh, người đàn ông mới được khỏe mạnh, còn người phụ nữ mới được hạnh phúc.”
Đây là điều mà Nhược Ngưng nói cho cô khi còn học đại học. Từng tưởng rằng cô là chiếc xương sườn kia của Hàn Nặc, đi một vòng lớn mới phát hiện ra, cô là chiếc xương sườn mà Thượng đế rút ra từ Ôn Hành Viễn. Bởi thế, cô thích dựa vào ngực anh, thích nghe nhịp tim trầm ổn của anh, cảm giác đó vô cùng ấm áp.
Còn Nhược Ngưng thì sao? Khi cô ấy quyết định lấy Đường Nghị Phàm thì đã coi mình là chiếc xương sườn của anh rồi, toàn tâm toàn ý yêu anh. Nhưng anh, chỉ trong một năm ngắn ngủi đã mơ hồ khiến cô ấy thất vọng.
“Đường Nghị Phàm, Nhược Ngưng có phải chiếc xương sườn đó của anh không?” Quan sát anh, chỉ sợ bỏ qua chút biến hóa nào, Si Nhan mở miệng hỏi.
“Đúng.” Ngữ khí của anh rất kiên định, anh không hề né tránh ánh mắt của cô.
“Đúng, nghĩa là từng đúng, hay là, bây giờ vẫn đúng, và tương lai, cũng vẫn thế?” Cô không chịu bỏ cuộc, đôi mắt thoáng vẻ hăm dọa.
Si Nhan chờ mong anh có thể dứt khoát như vừa rồi, nếu đúng, cô sẽ lập tức xin lỗi anh, dù sao thì đó cũng là chuyện vợ chồng người khác, cô không có quyền can thiệp, dù có là bạn thân nhất của Nhược Ngưng, cô cũng không nên nhiều lời. Nhưng, dưới ánh mắt chằm chặp của cô, Đường Nghị Phàm rõ ràng đang do dự.
Trái tim co lại đau đớn, trong lòng có đã có phần khẳng định, chỉ dựa vào trực giác của phụ nữ, Si Nhan cướp lời trước: “Vừa rồi Trương Nghiên đến cùng anh?”
Đường Nghị Phàm khẽ nhíu mày, gật đầu, “Bọn anh từ công ty đến đây.”
Không sai, trong đáy mắt anh xẹt qua vẻ chột dạ. Si Nhan hướng ánh mắt về phía Trương Nghiên, mà cô ta cũng đang nhìn về phía họ, vừa chạm phải ánh mắt Si Nhan, cô ta liền đưa ly rượu lên nhấp môi.
Từ công ty đến? Rồi còn đưa cô ta đi thay lễ phục? Đường Nghị Phàm, anh đã làm gì? Si Nhan hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm chế để không cho anh một cái tát. Ánh mắt chuyển từ chỗ Nhược Ngưng và An Tử Vi sang anh, cô lạnh giọng nói: “Đường Nghị Phàm, đừng quên anh đã có gia đình, có vợ rồi.”
Đường Nghị Phàm không ngờ cô lại thẳng thắn như thế, sắc mặt chợt thay đổi, giọng nói trầm thấp, “Có ý gì?”
Si Nhan nhìn anh, từ trong mắt anh mà thấy được vẻ mặt nghiêm túc của mình, “Không có ý gì, chỉ muốn nhắc nhở anh thôi, sợ anh bắt nạt Nhược Ngưng nhà em.” Thấy Đường Nghị Phàm còn muốn mở miệng, cô lại hỏi, “Có biết người vừa mời Nhược Ngưng nhảy là ai không?”
Đường Nghị Phàm mím môi không nói, theo ánh mắt của cô nhìn về phía An Tử Vi, anh ta đang lịch thiệp lấy đồ uống cho Nhược Ngưng.
“Bạn học của anh trai em, đang làm cục trưởng Cục kiến thiết.” Vô tình thấy anh biến sắc, Si Nhan hờ hững nói: “Nghe nói báo cáo thực


Teya Salat