Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341906

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1906 lượt.

lực của Hoa Thành đợt trước là do anh ấy phê duyệt.” Biết rõ là An Tử Vi duyệt tài liệu cho Hoa Thành vì giao tình với Si Hạ, cố ý làm khó luật sư cố vấn cho Hoa Thành là Hàn nặc, nhưng Si Nhan lại cố tình cho anh hiểu lầm. Dù sao thì Si Hạ cũng đã nói, An Tử Vi rất để ý đến Nhược Ngưng, cô không hề bịa đặt. Cô thầm muốn nói với anh, đừng tưởng rằng anh có giá, người ta cũng không thua kém gì anh đâu, tốt nhất là anh nên suy nghĩ cho kỹ, nếu như không giữ được gia đình, chi bằng bỏ cuộc đi.
“Nhược Ngưng rất đơn thuần, con bé yêu anh, tin tưởng anh bao nhiêu, anh biết rõ hơn em, đừng làm tổn thương con bé.” Đến những nốt cuối cùng của khúc nhạc, Si Nhan mỉm cười, không muốn để ai thấy sự khác thường giữa họ.
Đường Nghị Phàm nhìn vào đôi mắt cười của cô, cuối cùng cũng phát hiện ra vẻ sắc bén không tầm thường.
Có lẽ trong mắt nhiều người, Si Nhan là cô công chúa được nâng niu trong lòng bàn tay. Song, cô cực kỳ nhạy cảm, không phải vì không có người yêu thương mà mất đi khả năng phản kháng, cô là cô gái đầy gai góc, chỉ là chưa có ai kích thích cho gai nhọn chồi ra mà thôi. Cô không muốn một ngày nào đó phải thấy Nhược Ngưng bị tổn thương, nếu Đường Nghị Phàm thật sự thay lòng, cô thà bóp chết mầm mống còn hơn. Nếu như cô có năng lực đó, cô quyết không tiếc giá nào.
Nhìn sườn mặt tuấn tú của Đường Nghị Phàm, Si Nhan nhớ rằng có một người bạn đã nói với cô, sườn mặt đẹp chứng tỏ người đàn ông rất chung tình. Cô không dám chắc, trừ Ôn Hành Viễn và Si Hạ ra, sườn mặt Đường Nghị Phàm cũng rất ưa nhìn. Liệu anh ta có phải người chung tình?
Điệu nhạc chấm dứt đúng lúc họ tươi cười vui vẻ với nhau, Đường Nghị Phàm cụp mắt, đi nhanh về phía Nhược Ngưng.
Sau khi bữa tiệc kết thúc, Si Nhan cùng Ôn Hành Viễn về căn hộ của anh.
Vừa mở cửa, Ôn Hành Viễn đã bế cô lên, vô cùng vội vàng.
Si Nhan đang có tâm sự, uể oải không có chút hào hứng nào, cô ôm cổ anh và dịu dàng nói: “Hành Viễn, em có chuyện nhờ anh.”
“Để lát nữa đi...” Đặt cô xuống giường, hôn lên đôi môi mềm của cô, anh trả lời qua loa.
“Hành Viễn...” Cô đè lại bàn tay đang cởi quần áo cô của anh, nhưng, lời chưa kịp nói ra đã bị anh ngậm vào miệng.
Bàn tay nóng bỏng thành thạo trút bỏ quần áo của cô, nhẹ nhàng xoa bầu ngực mềm của cô...
Nụ hôn sâu triền miên của anh khiến cô dần mơ hồ. Si Nhan nhắm mắt, dịu dàng đáp lại, bàn tay vô thức vuốt ve vòm ngực rắn chắc của anh, khiến Ôn Hành Viễn bất giác rên lên một tiếng. Khi cơ thể trần trụi của anh đè lên người cô, rốt cuộc cô cũng không thể kiềm chế được tiếng thở gấp gáp...
Vứt bỏ mọi thứ, kể cả sự rụt rè và suy nghĩ phiền muộn, ngay lúc này, họ chỉ nghĩ đến ân ái triền miên, hoàn toàn trầm luân trong lửa tình...
...
Dục vọng mãnh liệt trôi qua, Ôn Hành Viễn kéo cô vào lòng, cúi xuống thấp giọng nói bên tai cô, “Vừa rồi muốn nói gì với anh thế?”
“Dạ?” Si Nhan uể oải lên tiếng, tựa lưng vào ngực anh, khi định thần lại thì khẽ nói: “Đổi người phụ trách công trình Kim Bích được không anh? Điều Trương Nghiên về Hoa Đô...”






Si Nhan vốn không can thiệp vào chuyện công việc của anh, đột nhiên lại nhờ anh chuyển công tác cho Trương Nghiên, Ôn Hành Viễn thấy khó hiểu, cau mày hỏi: “Sao thế?”
Si Nhan định nói lại thôi, trầm mặc một lúc mới lên tiếng: “Em sợ công trình đó sẽ ảnh hưởng đến hôn nhân của Nhược Ngưng.”
“Gì cơ?” Quả nhiên anh sửng sốt, xoa xoa tấm lưng trần của cô, thoáng trầm tư rồi nói: “Tiểu Nhan, có phải em đa nghi quá không? Có lẽ cô ta tiếp xúc hơi nhiều với Nghị Phàm, nhưng đó là vì công việc, hơn nữa cô ta cũng biết cậu ấy có vợ rồi, Nghị Phàm cũng rất quan tâm đến Nhược Ngưng, sao có thể ảnh hưởng đến hôn nhân của họ chứ?”
“Em cũng hy vọng là em đa nghi.” Si Nhan trở mình. Nghĩ đến vẻ chần chừ trong mắt Đường Nghị Phàm, nghĩ đến ánh mắt kiên định của Trương Nghiên, lại nghĩ đến Nhược Ngưng vẫn không biết gì, cô hơi khó chịu, chợt thì thào nói: “Có phải đàn ông đều mắc phải sai lầm này, ăn trong bát lại đi nhòm nồi, nếu cảm thấy ở ngoài tốt hơn ở nhà thì sao còn muốn kết hôn? Như thế có thể một mình cả đời, đỡ phải ly hôn, thật phiền phức.”
“Nói linh tinh gì đấy?” Nghe thấy thế, Ôn Hành Viễn nhíu mày, ôm cô, “Yêu không giống kết hôn, lúc yêu thì luôn trưng cái tốt nhất của mình trước mặt đối phương, nhưng khi kết hôn thì sẽ thay đổi hoàn toàn, khuyết điểm của cả hai sẽ bộc lộ ra hết, người ta không thể giấu được. Cho nên, chút xung đột nhẹ là không tránh khỏi, người nào không xử lý tốt thì mới phải đi đến ly hôn, nếu cho đối phương cơ hội giải thích, bao dung một chút, tin tưởng một chút, thì chuyện ly hôn sẽ chẳng đáng ngại.”
Vẻ mặt hạnh phúc của Nhược Ngưng vào ngày kết hôn vẫn hiện rõ mồn một trong đầu cô, nhưng chính cô lại phát hiện ra sự khác thường của Đường Nghị Phàm. Đột nhiên Si Nhan sợ hôn nhân, tâm trạng bất ổn, không thể nghe được lời dỗ dành, cô càng khóc to hơn.
“Ngoan nào, Tiểu Nhan, đừng khóc nữa.” Ôn Hành Viễn tỉnh táo lại, cũng hiểu được đôi phần tâm tr