Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341914
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1914 lượt.
vẫn để ý đến tâm trạng của cô. Trong lòng anh, không ai có thể thay thế được em gái. Cô còn có thể nói được gì nữa đây? Đó là người anh trai cô yêu quý nhất, chỉ cần anh được hạnh phúc, muốn cô làm gì cũng được. Tình cảm của cô dành cho Si Hạ tuyệt đối không thua tình cảm Si Hạ dành cho cô.
“Anh xin lỗi, anh không cố ý giấu em.” Ánh mắt Si Hạ nhìn cô mang theo vài phần cưng chiều, giọng nói trầm thấp đượm chút vẻ áy náy. Anh biết, Si Nhan trách anh đã giấu giếm. Chuyện cô không thích Tạ Viễn Đằng không phải hình thành trong ngày một ngày hai, nên cũng không dễ gì hóa giải được, nhưng vấn đề này cũng chẳng ảnh hưởng đến tình cảm hai anh em họ. Chỉ cần cô không mâu thuẫn, anh tin chắc, cuối cùng cô cũng sẽ đón nhận Tạ Viễn Đằng được.
Nhìn vào ánh mắt sâu hút của anh, Si Nhan khẽ nói: “Chỉ cần cô ấy yêu anh, chỉ cần cô ấy thật lòng, em đồng ý để cô ấy trở thành...chị dâu của em.”
“Tiểu Nhan.” Bàn tay Si Hạ hơi nắm lại, cầm chặt bàn tay nhỏ của cô.
“Em xin lỗi, anh.” Nhắm mắt lại, Si Nhan khẽ áp mặt vào ngực anh, yên lặng tận hưởng giây phút khó mà có được này. Lúc này, cô biết mình vô cùng may mắn, vừa có được tình yêu của Ôn Hành Viễn, vừa có được tình cảm thân thiết từ Si Hạ, cô không muốn mất đi, thật sự không muốn.
“Con bé ngốc này.” Si Hạ cười, hai mắt hơi ướt. Em gái anh hiểu rồi, rốt cuộc cũng nguyện ý vì anh trai mà buông bỏ một số thứ, anh khàn giọng nói, “Cảm ơn em, Tiểu Nhan.”
Si Nhan mỉm cười, nhẹ nhàng lắc đầu trong lòng anh.
Ôn Hành Viễn nhìn hình ảnh của hai người, vui mừng mỉm cười.
“Thì ra cậu là bạn học với An Tử Vi.” Ôn Hành Viễn lấy ly rượu trong tay Si Nhan, đổi cho cô một ly đồ uống khác, rồi tán gẫu với Si Hạ.
“Mình chưa nói với cậu sao?” Si Hạ đưa mắt nhìn An Tử Vi dắt Nhược Ngưng vào sân khiêu vũ, quên rằng mình chưa đề cập chuyện này với Ôn Hành Viễn, thuận miệng giải thích, “Lần trước Hoa Thành làm kiểm tra thực lực, tài liệu chính nhất nằm trong tay cậu ta đấy.”
“Cậu nói là có tận dụng quan hệ, mình vốn không nghĩ là quan hệ thân thiết như thế, thế nào mà lại được đích thân cục trưởng phê duyệt.” Ánh mắt Ôn Hành Viễn phóng tới chỗ người đàn ông cao lớn tên An Tử Vi. Anh ta không quá đẹp trai, nhưng nhìn có vẻ rất đĩnh đạc, chỉ hơi cong môi cười. Anh thầm nghĩ, quả nhiên là lăn lộn trên quan trường, vui buồn cũng không để lộ ra.
“Thế cục trưởng là phải như thế nào? Ai quy định cứ phải đẹp trai như anh em mới được làm lãnh đạo?” Si Nhan liếc nhìn anh một cái, chớp mắt với Si Hạ, “Hóa ra anh Tử Vi cũng giống như anh, chẳng thay đổi tẹo nào.”
“Anh Tử Vi?” Ôn Hành Viễn híp mắt, quả nhiên có chút bất mãn với kiểu xưng hô này của cô vợ bé nhỏ, “Sau này trừ anh ra, không được gọi ai thân mật như thế, không nghe quen.”
“Có một đôi giày bệt, nhưng không hợp với váy đâu, cố chịu là được mà.” Si Nhan tóm tay anh, cười ngọt ngào. Buổi lễ quan trọng thế này, cô sao có thể để một mình mình được thoải mái? Vì anh, cô sẽ cắn răng chịu.
Ôn Hành Viễn khẽ véo mũi cô, nở nụ cười dịu dàng.
Si Hạ cười, quay đầu nhìn đi chỗ khác, vừa lúc nhìn thấy Đường Nghị Phàm vội vã chạy tới, “Nghị Phàm?”
“Sao giờ mới đến?” Thấy Đường Nghị Phàm hấp tấp đến, Ôn Hành Viễn nhăn mày, ngữ khí bất giác có chút trách móc.
“Đáng lẽ là đi rồi, nhưng giám đốc Vương nói bản vẽ có vấn đề, thế mới đến muộn đây.” Đường Nghị Phàm nhận ly rượu từ tay Si Hạ, khẽ chạm ly với Ôn Hành Viễn, “Chúc mừng cậu, rốt cuộc cũng bị bắt rồi.”
“Cảm ơn.” Liếc anh một cái, Ôn Hành Viễn mỉm cười, ngửa cổ uống rượu.
“Uống ít thôi, say là em mặc kệ anh đấy.” Thấy anh uống hết nửa ly, Si Nhan vội ngăn. Người đến chúc rượu vốn không ít, ai đến anh cũng không từ chối, lại chẳng có câu thoái thác nào, cô đang lo anh sẽ say đây.
Ôn Hành Viễn nhoẻn miệng cười, như không có ai mà cúi xuống nói bên tai cô, dùng âm lượng đủ để hai người nghe thấy: “Không say được, đêm xuân đáng giá nghìn vàng, sẽ không làm nhỡ chuyện chính đáng đâu.”
Khuôn mặt thanh tú đỏ ửng cả lên, Si Nhan giậm chân, không thèm để ý đến anh nữa. Sao cô lại quên béng mất anh là một con sói háo sắc chứ, tuyệt đối không thể trêu chọc, không thì mua bực vào mình.
Si Hạ mỉm cười, không nói gì, đưa tay xoa đầu cô.
“Chúc mừng Ôn tổng.” Trương Nghiên mặc một bộ váy đỏ, không biết đến cạnh họ từ lúc nào, giơ ly rượu về phía Ôn Hành Viễn và Si Nhan, “Chúc mừng.”
“Cảm ơn.” Si Nhan khẽ nói, chạm ly với Trương Nghiên.
Chợt thấy Trương Nghiên lùi lại đứng cạnh Đường Nghị Phàm, ánh mắt Si Nhan bất giác có vài phần nghiền ngẫm, cô hơi nhíu mày lại, trong lòng có cảm giác là lạ. Vừa rồi cô không thấy Trương Nghiên, sao Đường Nghị Phàm vừa xuất hiện là cô ta cũng có mặt theo? Chẳng lẽ lại trùng hợp thế sao?
Khẽ giật mình, tiếng nhạc đã dứt, từ xa thấy Nhược Ngưng đang đi về phía họ, Si Nhan kéo tay áo Ôn Hành Viễn và hỏi anh, “Hành Viễn, em có thể mời Đường Nghị Phàm nhảy một điệu không?”
Đường Nghị Phàm không ngờ Si Nhan lại có hành động này, nhìn Ôn Hành Viễn và