Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341899
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1899 lượt.
lại tinh thần, vội vàng đẩy phó thị trưởng Lương ra, chạy đến chỗ Ôn Hành Viễn, nửa ngồi nửa quỳ bên cạnh anh. Nhìn những vết máu loang lổ trên người anh, bàn tay Si Hạ vừa giơ ra đã dừng giữa không trung, không dám động đến vết thương trên người anh.
Được cầm máu xong, Ôn Hành Viễn và Quý Nhược Ngưng nhanh chóng được đưa lên xe cấp cứu. Ánh đèn đỏ chói của xe cấp cứu lóe sáng suốt chặng đường đi, tiếng còi rú inh ỏi không ngừng, như đang giành giật từng giây từng phút, chạy đua với thời gian và tử thần.
Bên ngoài phòng cấp cứu, dãy hành lang ồn ào đã khôi phục lại sự yên tĩnh, chỉ còn Đường Nghị Phàm và Si Hạ là đang chìm trong tiếng thở nặng nề.
Cảnh tượng lúc tấm thép rơi xuống lại hiện ra trước mắt. Trương Nghiên nhào về phía anh, Ôn Hành Viễn ôm lấy Quý Nhược Ngưng và cùng gục xuống đất. Hình ảnh cơ thể nhuốm đầy máu của hai người khoét mòn trái tim anh, Đường Nghị Phàm bước đi loạng choạng, sau lưng là bức tường lạnh toát, anh chậm rãi ngồi phệt xuống đất.
Nghĩ đến chuyện tấm thép có thể khiến người ta tan xương nát thịt suýt nữa đè lên người Quý Nhược Ngưng, anh khổ sở đưa tay ôm đầu, đại não hoàn toàn trống rỗng.
Si Hạ ngửa đầu, hít sâu mấy hơi. Mấy ụ máu loang lổ trên quần áo anh trông thật gớm ghiếc. Cảm giác đau nhói cuộn lên từng hồi, anh thấy cả người lạnh toát, run rẩy cố moi điện thoại ra, do dự một lúc rồi mới ấn nút gọi.
Đèn phòng cấp cứu đã tắt, Quý Nhược Ngưng được đẩy ra.
“Vợ tôi thế nào rồi?” Đường Nghị Phàm đứng phắt dậy, vội vàng tóm lấy cánh tay bác sĩ.
“Đừng lo, bệnh nhân đã qua cơn nguy hiểm rồi.” Bác sĩ nhìn vào mắt anh, thở dài một tiếng, “Có điều...Đứa bé mất rồi, rất xin lỗi.”
“Đứa bé?” Đường Nghị Phàm ngây người, mấp máy môi, nước mắt lại lăn dài.
Kết tinh tình yêu của anh và Quý Nhược Ngưng, đứa con đầu tiên của anh, lại bất ngờ lìa đời vào lúc này.
Ghé vào chiếc băng ca, nắm chặt tay Nhược Ngưng, anh đau đến xé lòng.
Anh không biết cô mang thai, anh thật sự không biết. Chẳng trách gần đây cô thèm ngủ, chẳng trách tối qua khi anh muốn cô, cô miễn cưỡng ôm thắt lưng anh, nhẹ giọng nói: “Nghị Phàm, em mệt quá...”
“Xin lỗi em, Nhược Ngưng, anh xin lỗi...” Áp mặt vào lòng bàn tay mềm mại của cô, anh khẩn khoản cầu xin sự tha thứ. Nhưng cô phải tha thứ cho điều gì đây? Có lẽ, chỉ mình anh mới rõ.
Nhìn bóng dáng bất lực của anh, Si Hạ có thể nghe ra được đằng sau tiếng xin lỗi trầm khàn là sự hối hận, là khổ sở, là đau lòng, có lẽ là cả sự uể oải chán chường. Anh không lên tiếng, chỉ đưa tay vỗ vai Đường Nghị Phàm.
Tiếng bước chân gấp gáp phá vỡ bầu không khí yên tĩnh. Si Hạ ngẩng đầu nhìn về phía đầu hành lang, liền thấy khuôn mặt đỏ hồng của Si Nhan, cả người cô đổ đầy mồ hôi.
“Tiểu Nhan...” Trong khoảnh khắc cô suýt vấp ngã, Si Hạ nhanh tay đỡ được, ôm thân thể run rẩy của cô vào lòng.
“Hành Viễn đâu anh? Anh ấy thế nào rồi?” Nắm chặt cánh tay anh, Si Nhan nghẹn ngào hỏi.
Si Hạ kéo cô vào lòng, tay phải khẽ đè đầu cô vào ngực, có gắng để giọng nói của mình bình thường nhất có thể, “Hành Viễn bị tấm thép rơi vào chân, đang phẫu thuật.”
“Thép...thép?” Si Nhan cứng đờ người, mãi sau mới ngước đôi mắt ướt nhèm lên, mờ mịt nhìn vết máu trên áo Si Hạ, tiếng nói như đứt đoạn, “Không thể nào. Mới đây anh ấy còn ổn mà, lúc chiều còn nói em về nhà chờ anh ấy, sao giờ lại bị thương? Anh lừa em, anh lừa em...Nói cho em biết đây không phải là sự thật đi anh, người trong kia không phải anh ấy, không phải anh ấy...” Tâm tình mất khống chế, Si Nhan vừa khóc vừa gào lên với anh.
“Tiểu Nhan, em bình tĩnh đi, nghe anh nói này.” Si Hạ ôm chặt lấy cô, thấp giọng nói, “Không sao đâu, chỉ bị xây xước thôi, là bị thương thôi, không sao đâu, đừng sợ, tin anh đi, không sao, không sao cả...”
Giọng nói trầm thấp như ẩn chứa sức mạnh trấn an cô. Cắn thật mạnh vào mu bàn tay, Si Nhan không dám khóc thành tiếng.
Không thể là anh, không thể là anh. Tại sao lại là anh?
Gần một tiếng trước cô từ nhà đến bệnh viện lấy kết quả, cô đã bị vận mệnh tuyên bố tử hình, sao giờ lại đến lượt anh? Không thể nào...Trái tim điếng lặng vài giây, sau đó như có nghìn mũi dao xoáy vào cơ thể cô, lồng ngực nhói đau khiến cô không chịu được, vùi mặt vào lòng Si Hạ, co rúm lại như một đứa trẻ. Cô đang sợ mất Ôn Hành Viễn. Một lúc sau cô mới gào khóc, tiếng nói không rõ ràng: “Không thể tàn nhẫn như thế...Không được...Hành Viễn...Hành Viễn...”
Nhắm mắt lại, nỗi đau không tên cuộn trào trong lòng, Si Hạ cắn chặt răng, vỗ lưng cô an ủi: “Đừng sợ Tiểu Nhan, Hành Viễn không sao đâu, cậu ấy biết em đang đợi cậu ấy mà...”
Anh cũng sợ, anh cũng rất sợ.
Bốn năm trước, mẹ anh không thể ra khỏi phòng giải phẫu, bốn năm sau, Ôn Hành Viễn được đưa vào trong đó, nhìn thấy màu máu đỏ tươi trên người Ôn Hành Viễn, anh sợ hãi hơn bất kỳ ai khác.
Tại sao ông trời lại nhẫn tâm đến vậy? Vận mệnh lại tạo ra một bước chuyển mà họ không thể chịu nổi. Anh trông chờ đèn phòng phẫu thuật có thể mau tắt, nhưng, anh lại sợ khi nó tắt đi. Nếu như, nếu như xảy ra chuyện ngoài ý m