XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341893

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1893 lượt.

hắc Ôn Hành Viễn được đưa ra, không biết là giọng ai hỏi tình hình của anh. Trong lúc hoảng hốt, cô nghe bác sĩ nói mà như trút được gánh nặng: “Đúng là trong họa còn có phúc, phẫu thuật rất thành công, bệnh nhân đã qua giai đoạn nguy hiểm rồi, có điều, cậu ấy cần được nghỉ ngơi, nếu như không có gì bất ngờ, tối nay sẽ tỉnh lại thôi.”
Qua giai đoạn nguy hiểm? Qua giai đoạn nguy hiểm. Chỉ cần một câu này thôi là đủ rồi, vậy là đủ rồi.
Sợi dây căng cứng trong lòng đã trùng, trước mắt tối sầm, Si Nhan chậm rãi ngã xuống.






Quá khứ thì vẫn là quá khứ, cuộc sống vẫn cứ phải tiếp tục.
Đó là một buổi sáng nắng ráo, bầu trời trong xanh như màu đá quý. Thế nhưng, Si Nhan và Ôn Hành Viễn lại nằm ở hai phòng bệnh khác nhau.
Ngay lúc Si Nhan ngất xỉu, Hàn Nặc đột nhiên xuất hiện, nhanh tay hơn Si Hạ mà đỡ được cô. Khi anh ta bế cô lên, Ôn Phỉ Văn và Ôn Hành Dao không hẹn mà cùng biến sắc.
Si Hạ định thần lại, thấy Ôn Hành Viễn được đưa ra ngoài, trao đổi ánh mắt với Ôn Hành Dao rồi nhanh chóng đi theo.
“Bây giờ sức đề kháng của cô ấy rất kém, phải đặc biệt chú ý, cố gắng nghỉ ngơi, tránh làm việc mệt nhọc.” Sau khi bác sĩ kiểm tra cho Si Nhan xong, anh ta có vẻ lo lắng, “Bệnh của cô ấy không để lâu được, chúng tôi đề nghị nhanh chóng làm phẫu thuật...”
Lời nói đượm vẻ bất lực, không có chút giải thích nào, Hàn Nặc không quay đầu mà rời đi luôn.
Bất luận kết quả là thế nào, anh ta cũng không phải là người cuối cùng ở bên cạnh cô.
Những năm tháng sau đó, khi Hàn Nặc hồi tưởng lại quãng thời gian đầy khổ sở này, trong lòng ùa về vô số cảm xúc. Nụ cười của Si Nhan, hình ảnh Si Nhan khóc, khi Si Nhan yếu đuối, lúc kiên cường, đều đã là hồi ức không thể thay thế được trong đời anh ta. Anh ta lấy thân phận người ngoài để ở lại cạnh cô, nhìn cuộc sống của cô trôi đi, nhưng lại hoàn toàn bất lực.
Anh ta mãi mãi không quên được ánh mắt sau khi khóc nức nở rồi nhìn về phương xa của cô, như thể hồn lìa khỏi xác, lạnh lùng, mà cũng rất quật cường.
“Hàn Nặc, trên đời này có rất nhiều chuyện mà chúng ta phải thỏa hiệp, cũng giống như em và anh, rốt cuộc cũng thua vận mệnh, đối với anh lại càng rõ ràng. Anh ấy là người cuối cùng của em rồi.” Giọng nói của Si Nhan rất kiên định, khiến trái tim Hàn Nặc như bị kim châm. Anh ta nhìn cô hơi ngẩng đầu, như thể muốn hứng lấy ánh mặt trời, “Em không sợ chết, người với người cho đến cùng vẫn phải tách rời. Em chỉ sợ, nếu như em đột ngột ra đi, người yêu em sẽ không chịu nổi.”
Hàn Nặc xoay người, ánh sáng ấm áp nhưng dịu nhẹ chiếu lên khuôn mặt anh ta, làm ánh lên vẻ mặt trầm tĩnh mà vô cùng phức tạp. Anh ta biết rõ, lúc này, Si Nhan rất yêu Ôn Hành Viễn, anh ta thì đã là quá khứ, còn người đàn ông kia mới là hiện tại và tương lai.
Lắng nghe tiếng thở của nhau, một lúc sau, Hàn Nặc quay vai cô lại, “Nhan Nhan, ai cũng không trốn được chuyện bệnh tật, phẫu thuật gì đi nữa cũng có chút mạo hiểm, có lẽ không đáng sợ như chúng ta tưởng tượng đâu.” Gương mặt anh ta thoáng hiện vẻ bi thương, anh ta vẫn cố khuyên cô, “Ít ra, nên để cho anh ta biết.”
Im lặng một lúc, Si Nhan cười, hai mắt ươn ướt, “Em không định giấu anh ấy, anh cũng biết là em rất yếu đuối mà, em cần anh ấy cổ vũ. Hơn nữa, không phải là bác sĩ nói còn năm mươi phần trăm hy vọng sao, sao em có thể buông tay được.” Cảm thấy tay anh ta hơi siết lại, cô nghẹn ngào nói: “Hàn Nặc, có người thích hợp thì nên tìm hiểu đi, em hy vọng anh được hạnh phúc, thật hạnh phúc.”
Ngữ khí của cô rất nghiêm túc. Lồng ngực trái của Hàn Nặc tức nghẹn trong phút chốc, anh ta mím môi, khẽ ôm cô vào lòng.
Khi đó, anh ta đã nghĩ, cuộc sống này đúng là quá hoang đường. Lúc hai người chỉ cách hạnh phúc một bước ngắn nữa thôi thì vận mệnh lại âm thầm chia cắt họ bằng một bí mật động trời. Anh ta thật sự hận điều này.
Đoạn tình cảm của anh ta với Si Nhan, tại sao lại bế tắc đến thế?
“Hàn Nặc, em xin anh một điều.” Si Nhan đứng im trong vòng tay Hàn Nặc, giọt lệ nóng hổi rơi trên ngực áo anh ta.
Hàn Nặc không thể nói lại được, chỉ càng ôm cô chặt hơn.
Rõ ràng là cô không thuộc về anh ta, nhưng anh ta lại cứ ngu ngốc hy vọng, hy vọng họ cứ ôm nhau như thế cho đến khi bạc đầu, vĩnh viễn không chia lìa. Song, lúc tỉnh táo lại, tóc của họ vẫn một màu đen.
Không ai biết, cả một đêm Si Nhan ngồi ngoài phòng phẫu thuật, Hàn Nặc cũng yên vị trong xe đợi cô một đêm. Đến hừng đông, anh ta đã hút hết nhẵn năm bao thuốc.
Ánh sáng nhè nhẹ lọt qua rèm cửa sổ chiếu vào phòng. Trong phòng bệnh chỉ thoang thoảng có mùi thuốc khử trùng.
Si Nhan mơ màng tỉnh dậy, thấy Nhược Ngưng cười yếu ớt, “Cậu có khỏe không? Có bị thương không?”
Tối hôm qua, trong lúc lơ mơ, cô nghe thấy Si Hạ nói Ôn Hành Viễn bị thương là do cứu Nhược Ngưng, nhưng cũng chưa kịp sang thăm cô ấy nên giờ có chút áy náy.
Nhược Ngưng nói cô ấy không sao, nhưng nước mắt lại bán đứng cô ấy. Cô ấy nghẹn ngào nói đứt quãng: “Mình xin lỗi, nếu như không phải vì cứu mình, Ôn Hành V