Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341894
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1894 lượt.
iễn sẽ không bị thương, lại càng không khiến cậu bị dọa ra nông nỗi này.”
Si Nhan cắn răng ngồi dậy, đưa tay cốc trán cô ấy, “Nói luyên thuyên cái gì đấy, mình uy phong lẫm liệt thế này, chẳng lẽ lại bị dọa? Nếu anh ấy dám chỉ lo thân anh ấy, mình sẽ giết anh ấy cho mà xem.” Lau nước mắt cho Nhược Ngưng, Si Nhan lại sờ tóc cô ấy, “Cậu sợ à? Sờ lông tóc mà xem, chắc là sợ rồi.”
Nhược Ngưng có nỗi khổ trong lòng, không biết nên nói gì, duỗi tay ra ôm Si Nhan.
Để mặc cho cô ấy ôm một lúc, Si Nhan lầm bầm, “Này, cậu không sao là mình yên tâm rồi. Giờ có thể đưa mình đi thăm Ôn Hành Viễn một tí không? Chẳng biết anh ấy đã tỉnh chưa nữa.”
Nhược Ngưng buông lỏng tay ra, “Nhanh lên, anh ấy tỉnh dậy không thấy cậu thì sốt ruột gớm chết, bọn mình không dám nói là cậu bị ngất xỉu, sợ anh ấy lo. Chắc bây giờ bác sĩ đang kiểm tra cho anh ấy đấy.”
“Anh ấy tỉnh rồi? Sao không nói sớm.” Vừa nghe nói Ôn Hành Viễn đã tỉnh, hốc mắt Si Nhan lại nóng lên, suýt nữa nước mắt trào ra, cô cũng bất chấp cơn váng vất mà lao xuống giường. Sợ Nhược Ngưng cười nhạo, cô lầm thầm giải thích, “Mình phải xem anh ấy có bị phá dung mạo không, nếu có, mình cũng chẳng thèm anh ấy nữa.”
Bác sĩ vừa làm kiểm tra cho Ôn Hành Viễn xong thì Si Nhan đẩy cửa vào. Ôn Phỉ Văn đã thuê một y tá riêng, còn dặn dò cô ta phải chăm sóc con ông cho tốt, rồi mới cùng mọi người lục tục rời khỏi phòng, trả lại không gian cho hai người trẻ tuổi.
Si Nhan đứng thừ ra ở cửa, nước mắt lưng tròng, tâm trạng phức tạp, mãi vẫn không nói được câu nào.
Ôn Hành Viễn thấy cô không tiến vào, nhếch miệng cười với cô rồi khàn giọng nói: “Sao thế? Không được nghe bác sĩ nói anh tàn phế hả?”
“Ôn Hành Viễn, em cảnh cáo anh, nếu còn dám nói lung tung thì em đánh anh đấy.” Cô mắng anh, nước mắt lại chảy xuống.
Ôn Hành Viễn định cười, nhưng hai đùi đau điếng, anh cắn răng trách hờn, “Nhìn cái kiểu ngu ngơ của em, anh còn tưởng mình tàn phế rồi.” Khẽ rên một tiếng, anh vờ làm nũng, “Còn đứng đấy làm gì, nhanh đến đây hôn anh một cái trấn an đi nào.”
Si Nhan như mất khống chế, tiến lại gần và ôm cổ anh, áp mặt vào ngực anh khóc rống lên, miệng nói lúng búng không rõ, “Hành Viễn...Hành Viễn...Anh làm em sợ chết đi được có biết không hả...Em còn tưởng...tưởng anh...”
“Bây giờ không phải vẫn ngon lành sao? Anh không nỡ bỏ em.” Nghe ra giọng trách cứ của cô, Ôn Hành Viễn cười. Để yên cho cô khóc một lúc, anh mới nghiêng đầu, hơi thở ấm áp lướt nhẹ qua cổ cô, “Em yêu, mặc dù anh rất yêu em, cũng rất nhớ em nữa, nhưng có thể cho anh uống nước trước không?”
Nghe vậy, Si Nhan cuống quýt buông tay ra, vội vàng rót cho anh một cốc nước rồi đưa đến miệng anh, nhìn bờ môi khô khốc của anh mà xót ruột, “Không phải rất khôn sao, khát mà cũng không nói. Uống từ từ thôi nào.” Thấy anh nhíu mày, cô hỏi: “Có phải chân đau lắm không?”
Ôn Hành Viễn uống hết nửa cốc nước ấm, hừ nhẹ một tiếng, nói kiểu trẻ con, “Vừa nãy có nhiều người, ngại nên không nói cái này, sao không tiêm cho anh mũi giảm đau đi, chân không nát bét nhưng cũng đau chết mất.”
“Anh thử nói nhăng cuội nữa xem.” Khóe mắt Si Nhan lại ươn ướt, lông mi dựng lên. Cô đang lo lắng mà anh cứ nói từ chết nhẹ tênh, sợ là dọa cô chưa đủ? Nếu anh không bị thương, cô sẽ đánh anh thật.
“Đúng là rất đau.” Ôn Hành Viễn khẽ lầm bầm, như thể không dám lớn tiếng, tỏ vẻ đáng thương mà lắc lắc bàn tay trái đang chìa ra của cô.
“Em biết.” Thấy trán anh rịn mồ hôi, hai mắt Si Nhan cay xè. Cô đau lòng xoa trán anh, “Nhưng mà không tiêm giảm đau nhiều được, không tốt cho cơ thể. Nếu anh đau, em ở đây cùng anh, được không?”
Ôn Hành Viễn thấy cô lại chảy nước mắt thì biết cô đang đau lòng, vội dịu dàng nói: “Đau thế này anh vẫn chịu được, cố chịu, cố chịu. Không được khóc, mắt sưng lên rồi này.”
“Em chưa thèm chê anh hốc hác, anh còn dám nói gì nữa.” Si Nhan ngồi bên mép giường, một tay xoa má anh, một tay nắm tay anh, giọng nói nghẹn ngào.
“Hốc hác rồi thì không còn là người đàn ông vàng nữa, em còn cần anh không?” Tay trái anh khẽ bóp bàn tay cô.
Giọng nói của anh rất khẽ, ngữ khí dè dặt, để lộ ra sự yếu ớt mà trước nay Si Nhan chưa từng thấy.
“Em cần, lúc nào cũng cần.” Hốc mắt Si Nhan đỏ hỏe, cô rướn người hôn lên đôi môi khô khốc của anh.
Ôn Hành Viễn cười, từ từ nhắm mắt lại.
Hành Viễn, không phải là em không cần. Khi em muốn có anh, khi em muốn cố gắng vì anh, lại phát hiện ra mình thật bất lực. Nếu như có thể, em thật sự muốn lưu lại cho anh chút gì đó.
Cô đau khổ nhìn anh, gương mặt anh dưới ánh đèn mờ nhạt vô cùng tiều tụy. Si Nhan ngồi cạnh giường, trong lòng chỉ còn lại nỗi bi thương.
Thế giới này có rất nhiều nỗi khổ, Si Nhan không muốn suy nghĩ nhiều về ý nghĩa của cuộc sống nữa. Cô thầm nghĩ, phải kiên cường để hạnh phúc bên anh, đi qua từng bước của sinh mệnh này, từng giây một...
Lại một đêm dài đằng đẵng. Trên trời có những vì sao mà dường như không bao giờ sáng rõ được...
Công trình phải tạm dừng lạ