XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341877

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1877 lượt.

tá đặc biệt nhưng chủ yếu vẫn là cô chăm sóc anh, đến đêm cũng chỉ có cô ở bên cạnh anh. Bây giờ anh hay đau nhức, càng khó ngủ hơn. Trước đây đi làm ban ngày mệt thì tối có thể ngủ bù, giờ ban ngày cũng không có thời gian nghỉ, chỉ vài ngày mà hai bọng mắt của cô đã thâm đen.
Si Nhan nằm xuống ghế trong phòng khách, vừa lúc dàn âm thanh được bật lên, tiếng nhạc phát ra rất nhỏ. Nhược Ngưng bước đến gần, Si Nhan hết nhắm lại mở mắt, có vẻ đang lơ mơ ngủ.
“Lên giường ngủ một lúc đi, có hộ lý rồi mà, tối nay không phải lo về làm gì.” Nhược Ngưng vỗ vỗ mặt cô, lúc này mới phát hiện ra sắc mặt cô cực kỳ kém, “Nhan Nhan, cậu không bị ốm đấy chứ? Sao sắc mặt kém thế này?”
“Cậu chưa ở ngoài một mình bao giờ, có ổn không? Hay là mình đưa cậu về nhà?” Si Nhan không trả lời mà hỏi vặn lại.
Ngày hôm qua, Nhược Ngưng nói không muốn gặp Đường Nghị Phàm, lại không muốn về nhà làm cho bố mẹ lo nên muốn đến nhà Si Nhan một thời gian. Si Nhan cũng không muốn cô ấy phải đối mặt với Đường Nghị Phàm trong tình cảnh này, tỉnh táo một chút có lẽ cũng tốt, vậy nên cô đưa chìa khóa nhà mình cho cô ấy.
“Không có gì, chỉ đang nghĩ không biết có hoãn thời gian kết hôn lại được không.”
“Chắc là Ôn Hành Viễn không đồng ý đâu, với lại bác sĩ nói là vết thương của anh ấy lành nhanh lắm mà. Dù đấy chỉ là hình thức, nhưng với những người yêu nhau, đó lại là cảm giác được sở hữu đấy. Đừng nhìn vào chuyện của mình mà mất lòng tin với hôn nhân, không ai giống ai cả, không phải người đàn ông nào cũng ngoại tình.” Nhược Ngưng có vẻ buồn bã, giọng nói hạ thấp, như một ca khúc đang dần đi đến hồi kết.
Bây giờ đang là mùa mưa, lúc trước còn đang nắng chang chang, đột nhiên mưa lại rơi rả rích. Si Nhan nhớ đến lúc cùng Nhược Ngưng về, từ bãi đỗ xe đi qua cổng bệnh viện, lúc đó, Đường Nghị Phàm đứng yên như tượng, mặc cho cơn mưa xối ướt người.
Sớm biết có ngày hôm nay thì sao phải như lúc trước? Đường Nghị Phàm, sao anh có thể đánh mất một Nhược Ngưng tốt như thế? Trong lòng Si Nhan đang tính đến việc sẽ đi gặp Đường Nghị Phàm để nói chuyện, bất giác lại ngủ thiếp đi, cuối cùng được Nhược Ngưng đánh thức, “Có điện thoại này, là Ôn Hành Viễn.”
“Hả?” Si Nhan ngồi dậy, đưa tay nhìn đồng hồ, thế mà đã hơn năm giờ rồi. Cô cầm điện thoại, không đợi Ôn Hành Viễn nói đã vội vàng cướp lời, “Em về ngay đây, Hành Viễn.”
“Lái xe cẩn thận nhé.” Ôn Hành Viễn không nói nhiều, giọng nói trầm thấp chẳng có gì khác so với trước đây. Tối qua, cô nói muốn đưa Nhược Ngưng về nhà, đến giờ gọi điện thoại cho cô đều không được, anh bèn gọi điện thoại bàn của căn hộ, quả nhiên cô ở đó.
Cúp điện thoại, Si Nhan ảo não. Sao lại ngủ lâu thế chứ, chắc anh đói lắm rồi. Vì cánh tay phải của anh bị thương nên lúc ăn cơm cô cũng phải giúp anh. Tính tình cậu chủ này rất quái gở, quen được cô chăm, hộ lý không được lại gần nhiều, cô không về, anh sẽ không ăn cơm.
“Mình đi trước đây, cậu nghỉ đi, có gì thì gọi điện cho mình.” Si Nhan móc điện thoại trong túi ra, lại phát hiện là đã tắt máy.
Rời khỏi căn hộ, Si Nhan lái xe đến thẳng bệnh viện. Cuối tuần nên giao thông thuận lợi, Si Nhan lại đang nóng ruột nên bất giác tăng tốc. Điện thoại đổ chuông, nhìn số, là Hàn Nặc, cô đánh tay lái và đeo tai nghe.
“Alo, Hàn Nặc à?”
“Đang ở đâu đấy, Nhan Nhan?”
“Có việc gì hả? Em đang đến bệnh viện.” Si Nhan đang lái xe của Ôn Hành Viễn nên không quen, vừa thấy đèn xanh bật sáng, cô liền nhấn ga, không ngờ một chiếc xe lao thẳng lên từ phía bên phải. Si Nhan kinh hãi, thấy chiếc xe đang phóng về phía mình, vô thức vội nhả chân ga. Chiếc xe kia sượt qua xe của cô. Bàn tay nắm vô lăng của Si Nhan ướt mồ hôi, lại vì tốc độ nhanh nên tay cầm vô lăng khá trơn, cả chiếc xe đâm thẳng vào gốc cây đại thụ trên vỉa hè.
“Bịch!” - một tiếng, đầu óc cô như đình công vài giây, cho đến khi cơn đau buốt từ cổ tay truyền đến, trước mắt tối sầm, cô mới định thần lại được. Hai tai ong ong, di động rơi dưới sàn xe truyền ra tiếng gọi của Hàn Nặc.
Gục xuống vô lăng hít sâu mấy lần, Si Nhan cắn răng, run rẩy cúi người nhặt điện thoại.
“Sao thế, Nhan Nhan?” Hàn Nặc nghe thấy tiếng vang trong điện thoại, lo lắng hỏi.
“Em, em bị đâm xe.” Si Nhan còn chưa hết kinh hãi, giọng nói yếu xìu.
“Có bị thương ở đâu không?” Hàn Nặc dứt khoát hỏi lại, không có thêm một câu thừa nào.
Uể oải dựa vào ghế, Si Nhan thở phì phò, “Chắc là không sao đâu, giật mình một chút thôi. Anh... anh có thể đến đây không?” Cô cảm giác cả người đau nhức, nước mắt rơm rớm. Cũng may tính năng của xe tốt, túi khí an toàn đã được mở ra, nếu không, cô không dám nghĩ tiếp nữa.
“Em đang ở đâu?”
Si Nhan nghiêng đầu nhìn ra ngoài rồi nói vị trí. Cô cảm giác anh rất vội vàng, đầu dây kia nhanh chóng truyền ra tiếng khởi động xe. Hàn Nặc nói: “Có mở cửa xe được không? Em xuống xe chờ anh, đừng sợ, Nhan Nhan, năm phút nữa anh tới.”
Cúp điện thoại, Si Nhan day day mắt, định xuống xe nhưng hai mắt mờ mờ, chân cũng không nhấc lên nổi, vì vậy cô đành thôi, ngồi yên trên xe nghỉ ngơi. Loáng th