Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341882
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1882 lượt.
heo quan điểm tình yêu của cô, nếu là cô, cô sẽ ly hôn. Nhưng hôn nhân không phải trò đùa, nếu không yêu nhau sâu đậm, sao có thể sánh bước vào cung điện thiêng liêng ấy? Đó là người nhà, hai người cùng nhau xây dựng tổ ấm, sao có thể nói chia cắt là chia cắt được.
Nhược Ngưng trầm mặc giây lát, lại cười khổ, “Mình thật sự không hiểu, tại sao đàn ông lại không thắng được cơn cám dỗ đó.” Ngữ điệu của cô bất giác cao lên, tâm tình kích động hẳn, “Ngủ chung một giường nhiều ngày, thì ra mình không hề biết anh ấy, mình lại có con với người xa lạ...”
Si Nhan đứng phắt dậy, không thể tin mà nhìn Nhược Ngưng, ánh mắt lại chuyển xuống bụng cô ấy, “Cậu có thai rồi?’
Nhược Ngưng không trả lời, bàn tay lạnh toát, ướt nhẹp mồ hôi, một lúc sau, cô bụm mặt khóc, “Nhan Nhan, tại sao chứ? Mình không hiểu, mới kết hôn có một năm, sao anh ấy lại thay đổi, con cũng không còn, không còn nữa rồi...”
Nhìn Nhược Ngưng khóc không ra tiếng, Si Nhan đứng yên như hóa đá. Cô ý thức được rằng, trong cuộc chiến tình yêu này, cô nghĩ rằng dựa vào trực giác nhạy cảm có thể đi trước một bước, thậm chí muốn Trương Nghiên lặng lẽ ra đi, nhưng đúng là vẫn chậm một bước, Nhược Ngưng đã bị tổn thương.
Cúi đầu nhìn nhánh cỏ mọc lên giữa kẽ đá, Si Nhan không cất lời an ủi nào. Một làn gió khẽ thổi tới, mùa xuân sắp qua, nhưng mùa hè đang đến dường như sẽ không còn chút tia nắng ấm nào nữa.
Lúc cô trở lại phòng bệnh, Ôn Hành Viễn đã ngủ say. Si Nhan khẽ cười, không hiểu sao hai mắt lại ươn ướt. Không sợ anh tỉnh lại, cô dùng ngón tay khẽ lướt qua khuôn mặt anh, quyến luyến, dịu dàng.
Lẳng lặng nghe tiếng thở đều đều của anh, khẽ hít lấy mùi hương quen thuộc của anh, trong nháy mắt, Si Nhan lỡ đánh rơi một giọt lệ nóng hổi. Cô nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi anh.
Đưa tay chống cằm, Si Nhan nhìn ra ngoài cửa sổ đến thất thần. Cô rất khó chịu, cũng rất mơ hồ. Tình yêu, nhìn qua thì thật tốt đẹp, lại rất ngọt ngào, nhưng tại sao lại biến thành con dao sắc nhọn trong nháy mắt, để rồi đâm nát trái tim người ta đến máu chảy đầm đìa? Cô vô cùng hận Đường Nghị Phàm, nhưng cô lại hy vọng Nhược Ngưng cho anh ta cơ hội, ít nhất là cơ hội để giải thích. Cô không tin anh ta không yêu Nhược Ngưng. Song, cho dù lần này tha thứ, tình cảm có vết nứt liệu còn được như thuở ban đầu?
Si Nhan cực kỳ mâu thuẫn.
“Lâu như trời đất...sánh cùng đất trời...Người có thể cứu giúp trong lúc nguy khốn rốt cuộc đang ở đâu?” Cô lầm bầm, ánh mắt đan vào màn đêm tĩnh mịch ngoài cửa sổ, trong lòng là một khoảng trống rỗng vô tận.
“Tổng giám đốc Hàn?” Tăng Hồng thấy Hàn Nặc đang đi về phía văn phòng của Hàn Thiên Dụ, liền đứng lên chào hỏi.
Hàn Nặc không nhìn anh ta, tự tay đẩy cánh cửa kính ra, cầm quyển tạp chí ném thẳng lên bàn, sắc mặt trầm xuống, giọng nói lạnh lùng, “Chú hai, tôi nghĩ có lẽ chú nên cho tôi một lời giải thích.”
“Hàn tổng?” Tăng Hồng vừa bước vào văn phòng đã sửng sốt. Không có sự cho phép của ông chủ, không ai dám tự tiện xông vào.
Hàn Thiên Dụ mặc bộ âu phục phẳng phiu, mái tóc đen lốm đốm trắng, vẻ mặt không thay đổi. Ông ta phất tay, Tăng Hồng liền gật đầu rồi rời khỏi văn phòng, tiện tay đóng cửa lại.
“Sao thế, Hàn Nặc? Chuyện gì mà vội đến nỗi không gõ cửa nổi thế?” Hàn Thiên Dụ tỏ vẻ không hiểu gì, liếc Hàn Nặc một cái rồi giở quyển tạp chí ra.
“Hiệu quả ngược?” Hàn Thiên Dụ lạnh lùng cười, ngữ khí đầy vẻ khinh thường, “Trừ khi thằng đấy có trái tim sắt. Chú không tin nó nhìn thấy vợ chưa cưới ôm bạn trai cũ mà không có phản ứng gì.” Híp hai mắt lại, ông ta nói: “Hàn Nặc, không phải là mày rất thích con bé đó sao?” Chỉ cần có một khe hở, chỉ cần có khả năng, ông ta đánh cược là Hàn Nặc vẫn còn tình cảm với Si Nhan.
Hàn Nặc nhíu mày, thầm thở dài trong lòng, “Tôi có thích cô ấy hay không cũng không quan trọng, chú hai phải thấy được Si Hạ có tầm quan trọng thế nào với Thiên Dụ mới là điểm chính.” Thấy Hàn Thiên Dụ định nói, anh ta cướp lời: “Nếu như bốn năm trước không xảy ra chuyện gì, và chú có ý nghĩ như vậy, thì có lẽ tôi còn đồng ý giúp chú. Dù sao cũng là người nhà, có khi tình thân đúng là cái không thể ném đi nổi. Có điều, bây giờ, căn bản là không thể. Cục trưởng Si là ai, chắc chú cũng biết. Trải qua chuyện đó, anh ta có thể leo lên chức cục trưởng chỉ trong thời gian ngắn, dựa vào quan hệ là không thể, chỉ có năng lực và mánh khóe mà thôi, quan trọng nhất là tác phong cẩn thận, luôn luôn làm hết trách nhiệm mà lại không nể tình riêng. Ngay cả Ôn Hành Viễn cũng không chèo kéo được anh ta, chú không ngây thơ nghĩ rằng tôi có thể đấy chứ? Huống hồ, chỉ bằng một bài báo thế này, chú cho rằng Ôn Hành Viễn sẽ chia tay Nhan Nhan? Còn Nhan Nhan sẽ trở lại bên cạnh tôi?”
Anh ta cười, có chút buồn bã. Trong phút chốc, anh ta cũng muốn biết, trong lòng Si Nhan, anh ta có vị trí như thế nào, so với Ôn Hành Viễn thì anh ta có vị trí nhỏ hơn không. Nhưng, khi Si Nhan nói với anh ta, Ôn Hành Viễn là người cuối cùng của cô, anh ta nhanh chón