Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341889
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1889 lượt.
ta đã biết rồi, có cần anh giải thích không?” Nhận lại tạp chí, ánh mắt Hàn Nặc nhìn cô rất phức tạp. Anh ta định gọi điện cho Ôn Hành Viễn, do dự mãi đến cuối cùng vẫn thôi, anh ta cần tôn trọng cô.
Đưa tay day day ức, Si Nhan lắc đầu, “Cũng muộn rồi, anh về nghỉ đi, em sẽ nói với anh ấy.” Vừa nói cô vừa lảo đảo đứng dậy, không bận tâm đến cơn váng đầu, chống tay lên tường rồi đi lên tầng trên.
Hàn Nặc bình tĩnh đứng tại chỗ, ánh mắt dõi theo bóng dáng cô đang dần khuất sau chỗ rẽ cầu thang.
Y tá đặc biệt đang ngồi ngoài phòng bệnh, vừa thấy Si Nhan về liền chạy đến, “Cô Si? Cô về rồi, anh Ôn đợi cô cả buổi chiều đấy, còn chưa ăn tối.”
Giọng nói khàn khàn mà lại dịu dàng cách kỳ lạ, khiến trong lòng Si Nhan cuộn trào một con sóng dữ dội. Cô nghiêng đầu lắng nghe tiếng tim đập của anh, nhẹ giọng nói, “Em xin lỗi.”
Anh nâng đầu cô dậy, hung hăng in một dấu hôn dưới xương quai xanh của cô, làn da mịn màng nhanh chóng xuất hiện một vết xanh tím, như một ấn ký chứng tỏ quyền sở hữu.
Nụ hôn này vừa hung ác vừa vội vàng, hơi đau nên Si Nhan cắn môi, cau mày nhưng không kháng cự. Sau đó, Ôn Hành Viễn nhích người ra để Si Nhan dựa lên người anh, lôi tuột cái áo đang cởi được một nửa trên người cô xuống, ôm cô trong tình trạng mình trần vào lòng, kéo chăn đắp lên cả hai và từ từ nhắm mắt lại.
“Hành Viễn...” Si Nhan ôm lấy cánh tay trái của anh, vùi mặt vào hõm vai anh, bao nhiêu lời muốn nói đều nghẹn trong lòng, cuối cùng biến thành một tiếng gọi khẽ khàng.
“Ơi?” Ôn Hành Viễn đáp lại, có vẻ đang rất mệt mỏi.
“Hành Viễn...” Đưa tay ôm thắt lưng anh, cọ cọ vào cần cổ anh, Si Nhan nghẹn ngào vô cùng. Anh đang tức giận, cô có thể cảm nhận được, nhưng anh không nói, có lẽ là đang chờ cô chủ động lên tiếng. Nhưng cô không biết phải nói về bệnh tình của mình như thế nào.
“Ăn tối chưa?” Dường như cảm giác được sự bất lực của cô, Ôn Hành Viễn khẽ nói, nghiêng đầu hôn lên trán cô, cố gắng kiềm chế bản thân mình.
“Dạ, anh đói lắm hả? Em mua cháo rồi, hai hôm nay anh không ăn uống nhiều, giờ ăn đồ loãng thôi.” Y tá đặc biệt nói với cô là Ôn Hành Viễn chưa ăn tối, bởi thế cô mới bắt xe đi mua cho anh ít cháo.
Ôn Hành Viễn không nói chuyện, ôm cô thêm một lúc rồi mới buông tay cho cô đứng dậy mặc áo. Lúc đèn được bật lên, anh nghiêng đầu và nhắm mắt lại. Si Nhan nâng cao giường, đỡ anh ngồi dậy, đồng thời cài lại cúc áo cho anh.
Ôn Hành Viễn nhìn vành tai đo đỏ của cô, liền rướn người lên hôn vào má cô, “Sao vẫn hay xấu hổ thế hả, cũng không phải mới lần đầu nhìn thấy anh ở trần mà.”
Mặt Si Nhan càng đỏ hơn, cô khẽ cắn một cái lên vai anh, vùi đầu vào lòng anh làm nũng khiến Ôn Hành Viễn bật cười.
Múc một bát cháo, đưa một thìa nhỏ đến bên môi anh, không để ý đến cơn đau trên cổ tay, cô kiên nhẫn nói, “Vừa lắm, không nóng không nguội, anh ăn nhiều vào.”
Ôn Hành Viễn ăn hết một bát, nhìn khuôn mặt tiều tụy của cô mà xót xa, định nói một câu an ủi, anh mấp máy môi, nhưng cuối cùng lại nói, “Quý Nhược Ngưng bảo em đi lâu rồi, sao muộn thế này mới về, đi đâu thế?”
Cổ tay bị sái nặng, đột nhiên tim cũng nhói lên, tay cô run run, một tiếng “choang” giòn tan - chiếc bát rơi xuống đất, vỡ tan tành. Cái bát bị rơi thật đúng lúc, Ôn Hành Viễn trầm mặt, ánh mắt sắc bén dừng trên mặt cô, như thể đang muốn chứng thực một điều hoài nghi trong lòng.
Cô y tá đặc biệt nghe thấy tiếng vang liền đẩy cửa vào, vội vàng hỏi, “Có cần tôi giúp không, cô Si?” Không đợi Si Nhan mở miệng, Ôn Hành Viễn đã thản nhiên đảo mắt qua cô ấy, anh nói chậm mà lạnh lùng: “Không cần đâu, cô có thể về rồi.”
Cô y tá nhìn Si Nhan, do dự một chút rồi lui ra ngoài, dường như sợ Si Nhan không thể ứng phó được nên ngồi ở hành lang đợi.
Si Nhan nhìn cái bát đã vỡ vụn, mãi sau mới ngẩng đầu nhìn anh, còn anh thì lại lạnh lùng nhìn cô. Cô nghe thấy anh hỏi: “Có phải ở cạnh cậu ta không?”
Anh vốn không muốn hỏi, anh vốn muốn nhắc mình phải tin tưởng cô, nhưng biểu hiện chột dạ của cô lại đâm sâu vào vết thương của anh. Dựa vào tính cách của anh, nếu như lần này cô không thể cho anh một lời giải thích hợp lý, anh rất khó có thể tha thứ cho cô được.
Si Nhan sững sờ, lấy sự trầm mặc làm câu trả lời.
Vẻ cam chịu của cô khiến anh cực kỳ thất vọng, anh mím môi, ánh mắt không còn vẻ xót xa nhìn thẳng vào cô. Ôn Hành Viễn không nói gì, một lúc sau, anh đưa tay cầm quyển tạp chí ở trên bàn, giở đến một trang và đưa cho cô, “Nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì đi.”
Si Nhan nhìn chằm chằm vào tấm ảnh chụp, không thể nào nói lại được. Cô bóp chặt quyển tạp chí, nhẹ giọng nói: “Không như anh nghĩ đâu, bọn em không hề có gì cả.”
“Sao lại khóc? Có chuyện gì ấm ức ư? Có phải anh có gì không tốt không, hả?” Không cần đoán cũng biết, Ôn Hành Viễn vô cùng không hài lòng vì sự im lặng của cô. Anh đưa tay xoa má cô, giọng nói trầm thấp mang theo vẻ dịu dàng chết người, “Nào, nói cho anh biết đi, anh sửa.”
Trong lòng chua xót, nước mắt tuôn rơi chỉ vì nghe thấy anh nói hai chữ - “anh sửa”. Cô run rẩy, cắn chặt môi dưới,