Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341884

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1884 lượt.

n.
Ở căn phòng bên cạnh, Đường Nghị Phàm múc một thìa canh đưa đến miệng Nhược Ngưng. Cô không nhìn anh, hơi nghiêng đầu, không chịu uống.
Tay anh dừng lại, một lúc sau, anh nói: “Nhược Ngưng, là anh có lỗi với em, là anh sai, em đánh anh cũng được, mắng anh cũng được, nhưng em ăn chút gì đi, cứ thế này thì sao chịu được.”
Nhược Ngưng không nói câu nào, vẫn bình tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng ánh mắt đầy vẻ hoảng hốt.
Đặt bát xuống, Đường Nghị Phàm cầm tay cô, mới phát hiện ra lòng bàn tay cô rất lạnh, “Nhược Ngưng, em nói với anh một câu có được không?”
Nhược Ngưng chẳng nói chẳng rằng, rụt tay ra, lại nằm xuống, đưa lưng về phía anh. Từ khi tỉnh lại, biết không còn đứa con, cô không chịu nói chuyện với anh, bất kể anh nói gì, cô cũng không chịu nhìn anh.
Đường Nghị Phàm đờ người ngồi cạnh giường, hai mắt giăng tơ máu. Nhược Ngưng kéo chăn đắp lên người nhưng vẫn cảm thấy lạnh, từ đầu đến chân đều lạnh.
Hai người từng yêu nhau, vậy mà lúc này lại hành hạ nhau, gây tổn thương cho nhau.
Cô không nhìn thấy giọt nước mắt hối hận của anh, còn anh thì chẳng thể thấy rõ trái tim bị nghiền nát của cô...
Tối hôm trước, Nhược Ngưng có sang thăm Ôn Hành Viễn. Nhìn vị sếp thần thái sáng ngời trước đây giờ lại xanh xao thế này, cô cúi đầu nhìn mặt đất, nghẹn ngào không thôi.
Si Nhan biết là cô ấy áy náy, nên nắm tay an ủi: “Cậu còn thế này là mình ghen đấy, trông có vẻ còn đau lòng hơn cả mình. Anh ấy là đàn ông, còn chịu được, cậu cứ nói xin lỗi mãi, chắc anh ấy viêm tai mất.” Vừa nói cô vừa nháy mắt với Ôn Hành Viễn, rồi đưa Nhược Ngưng ra ngoài.
“Nhược Ngưng, cậu có tâm sự à?” Ngồi trong vườn hoa bệnh viện, rốt cuộc Si Nhan cũng có cơ hội hỏi cô ấy. Hai hôm trước chỉ mải chăm Ôn Hành Viễn, cũng không có thời gian thăm cô ấy, chợt Si Nhan đã phát giác ra giữa cô ấy và Đường Nghị Phàm có gì đó khác thường.
Ánh mắt Nhược Ngưng phóng đến một phương xa bất định, mãi sau, cô mới khẽ nói: “Đường Nghị Phàm có người khác rồi.”
Si Nhan cứng đờ người, nghe ra sự khẳng định trong giọng nói của cô ấy, cô có dự cảm rất xấu, nghẹn lời không nói được gì.
Nhược Ngưng thu tầm mắt lại, vỗ trán cười, “Là Trương Nghiên.”
Nhìn vào đôi mắt đen láy của cô ấy, Si Nhan không nói lại được gì. Ôn Hành Viễn nói, lúc ấy Đường Nghị Phàm bị đẩy ngã nên không cứu được Nhược Ngưng, nhưng anh không thấy rõ là ai, còn cô thì có thể đoán được.
Nắm tay Nhược Ngưng, cô không biết nên nói gì cho phải.
Hai vai Nhược Ngưng bất chợt rũ xuống, dáng vẻ này cho thấy giờ phút này cô đau khổ đến nhường nào. Đây không phải là Nhược Ngưng của mọi khi. Cô không thể hiện niềm vui quá đà, nhưng cũng chưa bao giờ tỏ vẻ chán chường như thế này. Tóc cô hơi rối, bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình càng khiến cô trông tiều tụy. Si Nhan nhìn cô, hai mắt đỏ hoe.
“Hai ngày nay nằm trong bệnh viện, mình đã suy nghĩ rất nhiều.” Nhược Ngưng híp mắt, ngữ khí bình tĩnh, “Mình nhớ lại lúc mới quen, cứ không có việc gì là anh ấy lại chạy đến viện thiết kế, rõ ràng là vì công việc, nhưng ai chẳng biết là những việc đấy đâu cần anh ấy lo, anh ấy chỉ mượn cớ đến mời mình đi ăn cơm.”
“Tình yêu này tính ra thì đúng là kỳ lạ. Anh ấy còn không nói câu “Làm bạn gái anh đi.”, thế mà bọn mình đã bắt đầu yêu nhau, chỉ vì Lễ tình nhân năm đó, anh ấy tặng mình một con thỏ trắng...” Cô cầm tinh con thỏ, anh nói, tính cô cũng giống thỏ, thông minh, đáng yêu.
Si Nhan nghe thấy sự nghẹn ngào, đưa một tay ôm vai cô, cô vẫn cố chấp nói tiếp: “Lúc đó, bọn mình ăn tối xong, anh ấy lái xe đưa mình về nhà, trên đường về luôn nắm tay mình, chỉ lúc đánh tay lái mới buông ra, mình còn để yên tay đấy, chờ anh ấy nắm lại.”
“Không phải mình không nghe được lịch sử phong lưu của anh ấy, mình không ngây thơ đến nỗi nghĩ anh ấy sống ở một nơi phóng khoáng như nước ngoài mà lại không có bạn gái. Nhưng chắc chắn phải có người chiếm được trái tim anh ấy, mình khờ dại nghĩ đó là mình.”
Cô cong khóe môi, khẽ cười, “Cậu biết không, lúc mới đầu, bố mình phản đối chuyện mình với Nghị Phàm lắm. Bố nói là anh ấy không cho người khác cảm giác an toàn, mình không nghe mẹ khuyên, còn không tiếc phải tuyệt thực nữa. Lớn từng ấy, mình chưa bao giờ đi ngược lại tâm nguyện của bố, chỉ có chuyện hôn nhân là tự theo ý mình. Rốt cuộc bố mình cũng phải đồng ý. Mình mê man suốt một ngày một đêm, lúc tỉnh lại, anh ấy đang ngồi cạnh giường, hai mắt đỏ au. Anh ấy nắm tay mình, anh ấy nói, “Nhược Ngưng, mình kết hôn đi.”.
Khi đó, Nhược Ngưng cảm thấy bao nỗ lực cũng đáng giá, vì trong mắt anh, cô có thể thấy rõ được một chữ, đó chính là: Yêu!
Nhược Ngưng cười chua chát, nước mắt nhỏ xuống mu bàn tay, “Còn tưởng rằng không để ý đến là có thể thay đổi, ai ngờ, cuối cùng lại là trò cười cho thiên hạ.”
Si Nhan im lặng lắng nghe, vẻ tức giận trong mắt dần được thay bởi nỗi chua xót, khóe mắt cô ươn ướt.
Cố gắng khống chế tâm tình, vẻ mặt nhu hòa hơi cứng nhắc, Nhược Ngưng nghiêng đầu hỏi cô, “Nhan Nhan, nếu cậu là mình, cậu sẽ làm thế nào?”
Si Nhan trầm ngâm, t


XtGem Forum catalog