Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341868

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1868 lượt.

ao bây giờ? Bây giờ còn có em chăm sóc, ngộ nhỡ sau này thiếu em...” Cô còn định nói tiếp, người kia đã đập mạnh đôi đũa xuống bàn.
“Thiếu em cái gì chứ? Em là vợ anh, phải ở cùng anh cả đời, sao lại không ở đây?” Ôn Hành Viễn nhíu mày, sắc mặt trầm xuống.
Si Nhan kinh hãi phát hiện ra mình lỡ miệng, vội vàng đặt đũa vào lại tay anh, cười hì hì, “Biết rồi ông Ôn, bà Ôn nói sai rồi. Cũng tại anh làm em tức đấy chứ. Thôi được rồi, đừng giận nữa, nóng giận ăn cơm mất ngon.”
Ôn Hành Viễn cầm đũa, im lặng và hai miếng rồi lại buông đũa xuống, nhìn cô rồi hỏi: “Tiểu Nhan, em đi lấy kết quả kiểm tra lần trước chưa?”
Tay Si Nhan cứng đờ, còn tưởng anh đang bị thương, lại thêm sự cố Kim Bích sẽ khiến anh quên đi, không ngờ anh nhạy cảm đến thế. Định thần lại, cô ngẩng lên nhìn anh, cố nói một cách bình tĩnh: “Em lấy từ lâu rồi, mấy hôm trước anh ra viện, em tiện đường đi lấy luôn. Kết quả trong ngăn kéo ấy, anh không thấy hả?”
“Bác sĩ có nói gì không? Sao lại hay đau đầu?” Ôn Hành Viễn nhìn chằm chằm vào mắt cô, sợ bỏ qua một chi tiết biến hóa nhỏ trên mặt cô. Nếu Cao Các không ra nước ngoài học thêm, anh sẽ trực tiếp hỏi anh ta luôn.
Cô cười, rướn người hôn lên khóe môi anh, mở miệng oán trách, “Làm sao thế, có phải sợ em bị bệnh nan y gì sẽ khiến anh thành mồ côi vợ không?”
“Nói bậy bạ gì thế?” Anh cau mày, thấy biểu hiện của cô có vẻ tự nhiên, anh cũng mỉm cười, đưa tay vén tóc ra sau tai cho cô rồi dịu dàng nói: “Không sao là tốt rồi, dạo này em mệt quá, nghỉ ngơi sớm đi, anh thấy hình như em gầy đi đấy.”
Mấy ngày kế tiếp, cứ buổi sáng thì Si Nhan cùng anh đến bệnh viện kiểm tra, tới chiều anh lại về Hoa Thành xử lý công việc, có khi cô ở phòng nghỉ xem tạp chí giết thời gian, có lúc quay về nhà ngủ bù. Hôm nay, thấy Ôn Hành Viễn bận nhiều việc, dặn dò anh xong, cô gọi tài xế đưa mình đến chỗ Nhược Ngưng, lại tình cờ chạm mặt Đường Nghị Phàm ở sân dưới của tòa nhà.
Đường Nghị Phàm trông thấy cô, mấp máy môi nhưng không nói câu nào đã đi.
“Anh ta nói thế nào?” Thấy hai mắt Nhược Ngưng hồng hồng, chắc chắn là vừa khóc, Si Nhan ngồi xuống chiếc salon đơn ở phía đối diện cô ấy.
Nhược Ngưng nắm chặt hai tay, móng tay cũng cắm sâu vào da, cô cất tiếng run rẩy: “Trương Nghiên là bạn gái của anh ấy lúc đi du học, họ yêu nhau một năm, còn...từng sống chung...”
Si Nhan hơi giật mình, gần như rất bất ngờ với đáp án này. Không đợi cô nói lại, Nhược Ngưng đã tiếp tục: “Lúc đó, trường Trương Nghiên có đợt trao đổi sinh viên nên cô ta mới có cơ hội ra nước ngoài. Sau khi kỳ học kết thúc, cô ta trở về nước, mối quan hệ giữa họ cũng chấm dứt. Anh ấy nói sau đó hai người không còn liên lạc gì cả, sau này anh ấy về nước mới biết cô ta làm ở Hoa Đô, nhưng cũng không đề cập với Ôn Hành Viễn, gần đây cô ta được chuyển công tác nên mới gặp lại nhau.”
Nhược Ngưng ngẩng đầu, nhìn Si Nhan bằng ánh mắt mờ mịt, một lúc sau, cô ấy ngửa mặt, nước mắt rơi xuống, “Anh ấy nói anh ấy không làm chuyện có lỗi với mình, nếu không vì nhờ anh ấy giúp đỡ cho em gái Trương Nghiên ra nước ngoài, hai người không tiếp xúc ngoài công việc. Nhưng mình thật không hiểu, tại sao lại có nhiều lần trùng hợp như vậy. Xe anh ấy bị hỏng, vừa lúc Trương Nghiên đi qua, anh ấy muốn đến thành phố S dự lễ đính hôn của cậu và Ôn Hành Viễn, chìa khóa xe lại để trong phòng làm việc đã bị Trương Nghiên khóa, còn nữa...đồng nghiệp thấy họ đi uống trà cùng nhau ở Holy Land... Nhan Nhan, cậu nói xem, mình có thể tin anh ấy không?” Nhược Ngưng đau đớn, cũng sững sờ vì sao mình lại quên đi điều này.
Nhược Ngưng rụt chân lên ghế salon, chôn mặt vào hai đầu gối, tiếng khóc dấm dứt cũng truyền ra theo, “Mình hỏi anh ấy là nếu như anh ấy gặp lại cô ta trước khi bọn mình kết hôn, anh ấy có chọn cô ta không, anh ấy nói không biết. Anh ấy nói thế thì bọn mình làm sao tiếp tục được, anh ấy không thể nói dối được sao?”
Cắn chặt môi dưới, hai mắt Si Nhan cũng đỏ, chân tay mềm nhũn. Cô ngồi xuống cạnh Nhược Ngưng, ôm vai cô ấy.
Vẫn nói rằng nỗ lực vì tình yêu sẽ rất hạnh phúc, nhưng khi bị tổn thương thì cũng không thể cố được nữa.
Tình yêu, rốt cuộc là nặng nề hay vô cùng nặng nề?
Tầm xế chiều, Ôn Hành Viễn gọi điện thoại tới. Si Nhan nói muốn ở lại với Nhược Ngưng nên tối nay không về, Ôn Hành Viễn dặn dò cô nghỉ sớm rồi mới cúp máy.
Si Nhan thức nguyên một đêm cùng Nhược Ngưng. Đến rạng sáng, hai người lên xe đến Tây Sơn, lúc leo lên tới đỉnh núi thì mặt trời cũng ló dạng. Sáng sớm mùa xuân vẫn còn rất lạnh, hai người kéo chặt áo khoác, giậm chân nhảy nhảy, cùng nhau đón bình minh.
“Nhược Ngưng, cậu phải hạnh phúc, cho dù Đường Nghị Phàm không phải là người có thể mang lại hạnh phúc cho cậu, cậu cũng không được buông bỏ hạnh phúc.” Si Nhan ôm cô ấy, hơi thở phả theo cả làn khói trắng.
“Nhan Nhan, viện thiết kế muốn cử người ra nước ngoài học, mình quyết định đi rồi.” Nhược Ngưng ôm Si Nhan, nhìn vầng dương đang nhô dần lên khỏi chân trời, rốt cuộc thì trong lòng cô cũng có quyết định.
Si Nhan tưởng rằng mình sẽ khóc, nhưn