Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341863

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1863 lượt.

vợ ăn cơm.” Si Hạ thấy anh nói với vẻ hờ hững, liền bưng cốc bia lên uống một ngụm, “Thật sự muốn mua Thiên Dụ?”
“Cậu thấy thế nào?” Ôn Hành Viễn hỏi ngược lại, cầm ly lên lắc lắc vài cái, bên trong là nước lọc, Si tiểu thư không cho anh động đến rượu bia, “Mình là thương nhân, buôn bán mà lỗ vốn thì sẽ không làm.”
“Mình xem giá thầu của Thiên Dụ rồi, Hàn Nặc làm rất tốt.” Si Hạ lại nghĩ đến điều gì đó, ngón tay gõ nhẹ lên bàn, “Dự tính của cậu ta trùng hợp với Hoa Đô một cách đáng ngạc nhiên.”
“Nếu như bốn năm trước cậu ta đã phát triển sự nghiệp trong giới bất động sản, Thiên Dụ chắc chắn sẽ có tình hình khác bây giờ. Hàn Thiên Khải có được đứa con trai không tồi.” Nhắc tới Hàn Nặc, Ôn Hành Viễn thật lòng khâm phục, nếu có thể, anh hy vọng được làm bạn với Hàn Nặc, “Hàn Thiên Dụ ra tay rồi, mở đến mấy cuộc họp cổ đông, muốn phế truất quyền tổng giám đốc của cậu ta.”
“Trong tay Hàn Nặc có không hề ít cổ phần, lão ta có muốn cũng khó mà lật đổ được cậu ta.” Mặc dù chưa từng dính dáng tới thương giới nhưng Si Hạ cũng hiểu vài phần, “Có điều, làm như vậy sẽ không có lợi cho Hàn Nặc, nếu như không lấy được dự án này, cậu ta rất khó gây tín nhiệm ở Thiên Dụ.”
Sau khi ăn xong, Ôn Hành Viễn và Si Nhan, Si Hạ và Tạ Viễn Đằng, đều tách ra đi về, như thể bữa cơm này chỉ là cuộc gặp mặt của các thành viên trong gia đình mà thôi.
Vài ngày sau, Ôn Hành Viễn vô cùng bận rộn, có khi hai ngày liền không đến bệnh viện kiểm tra. Si Nhan không rõ anh bận việc gì, chỉ mơ hồ đoán là việc có liên quan đến vụ thu mua một công ty bất động sản khác. Đối với chuyện ở buổi họp báo, hai người đều tự giác không nhắc đến. Chuyện làm ăn của anh, cô luôn không can thiệp vào, dù bây giờ anh và Hàn Nặc là đối thủ cạnh tranh, cô cũng chỉ coi đó là chuyện giữa đàn ông với nhau, cô không nên nhúng tay.
Đến đêm, Ôn Hành Viễn mệt mỏi ngủ li bì. Di động chợt đổ chuông, Si Nhan xót anh, muốn để anh ngủ thêm nên vội ấn nút tắt máy, sau đó lại có một tin nhắn gửi tới.
“Đúng như chú đoán, Văn Đào đã từ Vân Nam về, vừa xuống máy bay đã đến thẳng biệt thự của Hàn Thiên Dụ. Nếu như Hàn Nặc mất ba phần trăm cổ phần đó, lần này là chắc chắn rồi.”






Nhìn tin nhắn, Si Nhan ngây người một lúc mà vẫn chưa định thần lại được. Cô không hiểu tại sao lại nhắc đến Văn Đào, trong chuyện này, anh ta sắm vai gì. Cô mơ hồ cảm giác được độ phức tạp của chuyện này, nhưng lại không thể giải thích rõ được. Khẽ thở nhẹ một hơi, cô kéo lại chăn cho Ôn Hành Viễn, vào thư phòng tiếp tục vẽ.
Công trình Kim Bích có một phần không bán ra ngoài mà giữ lại làm tài sản cho Hoa Đô, lúc cô còn ở trấn Đại Nghiên, Ôn Hành Viễn cũng nói qua với cô. Phòng thiết kế nhờ cô đến làm giúp, mấy ngày nay, chỉ cần có thời gian là cô lại vào thư phòng vẽ, khiến Ôn Hành Viễn oán thán, nói là cô bỏ rơi anh. Nhớ lại dáng vẻ cau có như trẻ con của anh khi ôm lưng không chịu cho cô đi làm, Si Nhan lại không nhịn được cười. Người đàn ông ba mươi tuổi, trong mắt người ngoài thì mạnh mẽ chững chạc, trước mặt cô thì hoàn toàn đánh mất hình tượng, nhưng dường như đó mới chính là Ôn Hành Viễn cô yêu. Chỉ vì điều này đã đủ để cô mỉm cười.
Trước khi đi ngủ, Si Nhan xoa bóp chân cho Ôn Hành Viễn như thường lệ, chờ anh gửi xong bức thư điện thử cuối cùng, cô chần chừ một lúc mới nói: “Hành Viễn, em có thể hỏi anh một chuyện không?”
“Anh còn tưởng em định để nghẹn đến tận mai cơ đấy. Bà Ôn thật thiếu kiên nhẫn. Nói đi, anh chờ em cả tối rồi.” Ôn Hành Viễn cong môi cười, nụ cười thâm thúy khó lường. Lúc cô nhắc anh có tin nhắn, anh đã chờ cô hỏi rồi.
Bị anh nhìn thấu suy nghĩ, Si Nhan hơi bối rối. Cô ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đen láy của anh, thấp giọng nói: “Anh có ý định giúp anh ấy à?”
Ánh trăng vàng vọt chiếu lên gương mặt anh. Vẻ mặt anh toát lên một sức hấp dẫn kỳ lạ. Cô cố gắng phối hợp với anh, để mặc anh hôn, mặc anh vuốt ve. Vào một khắc giữa anh và cô không còn khoảng cách nào, giọt mồ hôi của anh rơi xuống môi cô, Si Nhan nhắm mắt lại, kéo thấp đầu anh rồi hôn anh, cong người đón nhận anh...
Hồi ân ái trôi qua, Ôn Hành Viễn đưa tay cho cô gối đầu, từ từ nhắm hai mắt lại rồi nói: “Chờ thành phố phê duyệt, Hàn Thiên Dụ và Hàn Nặc khó tránh khỏi chuyện đối đầu với nhau. Anh đoán là Hàn Nặc không có đến năm mươi phần trăm cổ phần.” Ngụ ý là, phần thắng của anh ta cũng không lớn.
“Không phải trước đây anh ấy từng đến tìm Văn Đào để mua cổ phần sao?” Si Nhan lùa tay vào mái tóc rối của anh, hỏi ra mối nghi hoặc trong lòng. Cô có được tin tức này lúc Ôn Hành Viễn nói chuyện điện thoại với Ôn Hành Dao.
“Lấy được hai phần trăm.” Ôn Hành Viễn nhíu mày, suy nghĩ một lát rồi mới nói: “Văn Đào này không hề đơn giản, anh Hành Dao phải điều tra về anh ta rất lâu, tin tức nên có thì không tìm được, tin không nên xuất hiện thì lại để lộ ra. Lâu như vậy mà anh vẫn không thăm dò được anh ta, nên anh vẫn không thể ra tay được, cũng chưa dám chắc đó là bạn hay là thù.”
Si Nhan kinh ngạc, không ngờ Ôn