Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341956
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1956 lượt.
bố thôi.” Ôn Phỉ Văn lườm anh một cái, tiếp tục nói: “Khi nào thì đưa con bé về? Mẹ con suốt ngày nhắc.”
“Để đến Tết ạ.” Nhắc đến Si Nhan, vẻ mặt Ôn Hành Viễn nghiêm túc hẳn, “Bố, cho con thời gian, cô con dâu này không chạy đi được đâu.”
Ôn Phỉ Văn cười, đứng dậy nói: “Ăn cơm đi. Mẹ con nằng nặc đòi chờ con về, bố đói cũng không được ăn.”
Vài ngày sau đó, Ôn Hành Viễn về Hoa Đô xử lý công việc. Sau đó lại về thành phố A, triệu tập tất cả những người có nhiệm vụ trong công trình Kim Bích Thiên Hạ ở Hoa Thành.
“Việc di dời không thuận lợi?” Ôn Hành Viễn dựa vào ghế, đưa mắt nhìn Thạch Lỗi.
“Tuy nói vấn đề từ các hộ gia đình luôn là trở ngại thường gặp trong công tác di dời, nhưng lần này phức tạp hơn một chút, mình sẽ cố gắng đối phó, sẽ không làm ảnh hưởng đến tiến độ của công trình.” Thạch Lỗi không giải thích nhiều, chỉ nói ra điều đã nghĩ từ trước.
Ôn Hành Viễn gật đầu, lại xem bản báo cáo, “Thiết kế khu dân cư không thành vấn đề, cứ giao cho Trương Nghiên.” Thấy Nhược Ngưng gật đầu, anh lại nói với Trương Nghiên, “Việc này cô cứ liệu mà làm, báo cáo hết cho Nghị Phàm.”
“Dạ được.” Trương Nghiên đáp lời, Đường Nghị Phàm cũng gật đầu.
Trưởng các bộ phận đều rời đi, trong phòng họp chỉ còn lại Đường Nghị Phàm, Quý Nhược Ngưng và Trương Nghiên.
“Phía Hàn Nặc không có động tĩnh gì?” Ôn Hành Viễn và Đường Nghị Phàm nhìn nhau, vẻ mặt điềm nhiên.
“Những hộ gia đình đó chắc chắn có liên quan đến Hàn Thiên Dụ, nhưng Hàn Nặc không bán rẻ thể diện, cũng khá bất bình với bước đi này của lão già, vừa chặn lại mọi hoạt động bất chính, vừa cản thủ đoạn của lão ta. Mà hình như lão cố ý triệu tập cổ đông để tước chức vụ tổng giám đốc của cậu ta thì phải.” Đường Nghị Phàm đưa tài liệu cho Ôn Hành Viễn.
Ôn Hành Viễn gõ nhẹ tay phải lên bàn, trầm ngâm một lúc rồi bỗng cười, “Cái ghế tổng giám đốc của Hàn Nặc không phải là hắn muốn tước mà tước được, chỉ dựa vào ba công trình cậu ta đoạt được của Hoa Đô, hắn cũng không thể làm gì cậu ta rồi. Nhóm người trước kia theo Hàn Thiên Dụ, chắc chắn giờ đã theo Hàn Nặc.”
“À này, cô vợ chưa cưới của cậu có quen biết với Hàn Nặc hả?” Đường Nghị Phàm đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, thốt ra rồi mới biết là lỡ miệng. Thấy ánh mắt Ôn Hành Viễn thay đổi, anh cười giả lả, “Mình nói là cái cô Lý Hiểu Quân ấy. Mấy hôm trước mình thấy hai người đó ăn cơm với nhau.”
Ôn Hành Viễn hiểu rõ tính tình Đường Nghị Phàm nên không so đo nhiều, thoáng suy tư rồi nói: “Chẳng có gì kỳ lạ cả, dù sao thì Lý Hiểu Quân cũng hỗ trợ khá nhiều cho Hàn Nặc.”
Đường Nghị Phàm còn định nói gì đó thì Ôn Hành Viễn đột nhiên đổi đề tài, “Nhược Ngưng, em sắp xếp nghỉ ngơi vài ngày đi, việc thiết kế khu chung cư hoãn lại đã, khu thương mại cũng chờ bên thiết kế nội thất xong xuôi rồi làm tiếp cũng chưa muộn.”
Nhược Ngưng đã hiểu, gật đầu đồng ý.
“Bên tiêu thụ thế nào rồi?” Ôn Hành Viễn mỉm cười nhìn Nhược Ngưng, sau đó nghiêng đầu hỏi Trương Nghiên.
“Cũng thu xếp xong rồi ạ. Đặt quảng cáo ở hai mươi kênh truyền hình. Cuối tháng sẽ bắt đầu phiên giao dịch, chờ Ôn tổng quyết rồi sẽ định giá luôn.”
“Báo cho Cửu Duy sửa quảng cáo.”
“Còn chưa tới ba ngày nữa, mọi thứ đã làm xong rồi, không biết có kịp không.” Trương Nghiên tỏ vẻ chuyên nghiệp.
“Phải sửa, bảo Tạ Viễn Đằng nghĩ cách đi.” Ôn Hành Viễn kiên quyết, “Đổi thành tám chữ “Kim Bích huy hoàng, tung hoành thiên hạ”.” Thấy Đường Nghị Phàm tỏ vẻ khó hiểu, anh cười, “Mình dựa vào ý tưởng của Tiểu Nhan...”
Đường Nghị Phàm và Nhược Ngưng nhìn nhau, cũng mỉm cười. Trương Nghiên đi theo Ôn Hành Viễn hai năm, năng lực làm việc khá tốt, khả năng nhìn vẻ mặt đoán ý cũng không tồi. Nghe ông chủ nói như vậy, cô ta đã hiểu, chỉ cười cười chứ không nói gì nữa, lập tức bắt tay chuẩn bị, liên lạc với Tạ Viễn Đằng của Cửu Duy.
Bàn xong chuyện công việc, bên môi Ôn Hành Viễn gợn ý cười, anh nhìn Đường Nghị Phàm và nói: “Tối nay tụ tập?”
“Cũng được.” Đường Nghị Phàm nhướng mày, đưa tay ôm Nhược Ngưng, “Chén rượu bà mối của Nhược Ngưng nhà mình hoàn toàn xứng đáng chứ hả?”
Buổi tối, ở phòng bao của Thượng Du, Si Hạ đến rất đúng hẹn.
Ôn Hành Viễn tự tay rót rượu, đưa cho Si Hạ, “Có cần đổi xưng hô, gọi là “anh” không?”
Đường Nghị Phàm cười sang sảng, “Này, ly này là kính anh vợ hả? Si Hạ, đừng tùy tiện uống, Nhan Nhan không có ở đây, nói không chừng cậu ta đối xử không công bằng với người ta, ở đây nhận người thân loạn lên ý chứ.”
Ôn Hành Viễn duỗi chân ra, không khách khí mà đạp vào bắp chân Đường Nghị Phàm, “Khích bác vớ vẩn.”
Vẻ mặt Ôn Hành Viễn rất nghiêm túc, nhìn kỹ thì gương mặt anh tuấn ấy hơi hồng. Si Hạ buồn cười, đấm một cái lên vai anh, “Ly rượu này anh em chúng ta đã đợi lâu lắm rồi, quả không dễ dàng.” Vừa nói xong, anh liền ngửa cổ uống, khi đặt ly rượu xuống thì cười, trầm giọng nói: “Anh em vẫn là anh em, nếu Tiểu Nhan tìm mình khóc là có người phụ con bé, mình không tha cho cậu đâu.”
“Mình đâu dám bắt nạt cô ấy, cô ấy không vứt bỏ mình đã là may cho mình lắm rồi.” Ôn Hành Viễn giơ ly lên, cạn