Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341952

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1952 lượt.

hì cậu cũng về đi, Hoa Đô còn đầy vị trí trống, cậu còn sợ nhàn rỗi sao?”
Si Nhan nghiêng đầu nhìn vào mắt Ôn Hành Viễn, sau đó đứng dậy đi ra ban công rồi mới nói, “Mình không muốn, anh ấy phải quản lý Hoa Đô, mình cũng có công việc của mình. Hơn nữa, anh ấy cũng không nói là để mình về, ở đây cũng tốt, mình không nỡ đi.
“Thế cậu bỏ anh ấy được không? Cậu nghĩ là anh ấy không muốn cậu về à? Có thể là sợ cậu không vui, không muốn ép cậu thôi.” Nhược Ngưng thở dài, từ Đường Nghị Phàm, cô biết được khá nhiều về Ôn Hành Viễn, khá hiểu về mối tình sâu nặng của anh, nên biện hộ thay anh, “Mình nghe nói mẹ anh ấy gọi điện cho anh ấy mấy lần, chờ anh ấy đưa cậu về đấy.”
“Thật à?” Si Nhan ngẩn người, nhìn Ôn Hành Viễn đang bận rộn trong phòng khách, cô hơi khó chịu.
Anh thật sự quá tốt, chuyện gì cũng lo cho cô, đối với sự để ý của gia đình, anh chưa đề cập một chữ nào. Ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng, Si Nhan biết rõ rằng Ôn Hành Viễn sợ gây áp lực cho cô. Sự săn sóc của anh khiến cô cảm động không nói thành lời được. Nhưng cô cần chút thời gian, dù sao thì yêu và kết hôn không hề giống nhau.
“Để một thời gian nữa đi, mình vẫn chưa chuẩn bị tốt.” Si Nhan sợ hãi nói.
“Có cái gì mà phải chuẩn bị, có phải lũ hay thú dữ gì đâu.” Nhược Ngưng nghĩ đến những người nhà ôn hòa của Đường Nghị Phàm, không nén được mà phải nói với cô.
“Qua Tết rồi bàn, dù sao thì mình cũng phải về thăm bố.” Si Nhan thấp giọng nói, dặn dò Nhược Ngưng nghỉ ngơi rồi mới cúp điện thoại.
Chậm rì bước đến cạnh Ôn Hành Viễn, cô chủ động tựa vào vai anh, mãi mà vẫn không nói được câu nào.
Ôn Hành Viễn dừng việc trong tay lại, ôm vai cô, “Sao thế?”
Si Nhan không lên tiếng, đưa tay ôm anh, hai mắt hơi đỏ.
“Tiểu Nhan?” Ôn Hành Viễn khẽ nhíu mày, định nâng cô dậy.
Si Nhan vùi mặt vào ngực anh, ỉu xìu nói, “Không có gì, chỉ là không nỡ để anh đi.”
Nghe vậy, Ôn Hành Viễn thoáng giật mình, dáng vẻ trông ra hơi ngốc. Phải biết rằng, “lão phật gia” mà có thể nói được câu “mùi mẫn” thế này, đúng là đáng ngạc nhiên. Đợi định thần hẳn, anh hơi thít cánh tay lại, ôm cô chặt hơn, im lặng trong chốc lát rồi mới nói: “Làm tốt việc của em đi, không cho phép nghĩ ngợi nhiều, mấy ngày nữa anh sẽ quay lại.”
Giọng nói của anh rất nhẹ nhàng, dịu dàng cách lạ thường. Si Nhan cố tỏ vẻ không để ý, chứ nếu không, cô sẽ bị giọng nói kiểu này làm cho tan chảy mất. Khẽ gật đầu, cô dựa sát vào lòng anh, cũng ôm chặt lấy anh.






Thời Gian Xa Cách Ngắn Ngủi
Si Nhan vừa bước chân vào quán bar thì điện thoại của Ôn Hành Viễn tới.
“Nhớ anh chưa?” Khi giọng nói giàu từ tính truyền đến, Si Nhan khẽ cười, nhưng vẫn cứng miệng, “Không nhớ nổi.”
Ôn Hành Viễn đi từ lúc chiều, cô lấy lý do bận việc để không tiễn anh.
Với Si Nhan và Ôn Hành Viễn, gặp được nhau đã khó khăn, chia ly lại chẳng dễ dàng hơn. Si Nhan không chịu được cảnh ly biệt, cho nên sáng nay không để anh đưa mình đi làm, mà nói với bóng dáng của người đang pha sữa cho cô một câu: “Em đi làm đây, anh đi đường cẩn thận.”, sau đó dứt khoát xoay người đi.
“Hành Viễn...” Bà Ôn nở nụ cười ấm áp, thân mật kéo tay con trai, còn không quên ngó ra sau anh nhìn nhìn, như thể Ôn Hành Viễn giấu người vậy.
“Mẹ...” Ôn Hành Viễn cười, nhìn thấu tâm tư của mẹ, “Con về một mình. Bố đâu ạ?”
Bà Ôn có vẻ thất vọng, nhìn lên tầng trên, “Đang chờ con trong thư phòng.”
“Con lên trước đây.” Ôn Hành Viễn nháy mắt mấy cái với mẹ, sải bước lên tầng.
Mở cửa thư phòng ra, anh thong thả ngồi đối diện bố, “Bố ạ.”
“Về một mình?” Ôn Phỉ Văn đặt quyển sách trong tay xuống, nhìn vẻ mặt tươi tắn của con.
“Tiểu Nhan còn bận công việc, chưa thể đi được ạ.” Ôn Hành Viễn giải thích thay Si Nhan.
Ôn Phỉ Văn gật đầu, cầm tài liệu đặt trước mặt anh, “Đây là công trình gần đây Thiên Dụ lấy được, con nghiên cứu đi. Hàn Nặc không đơn giản đâu, cũng có thủ đoạn lắm.”
Ôn Hành Viễn cúi đầu xem tài liệu, thờ ơ đáp, “Cho đến giờ, con chưa bao giờ xem thường cậu ta.”
“Ba năm nay, Hàn Nặc ngầm bảo vệ Hàn Thiên Dụ, chẳng qua là muốn giữ cho Thiên Dụ xuống dốc chậm lại, xem ra, người quản lý sớm muộn gì cũng là cậu ta. Hôm qua cậu ta đã lấy được dự án ở Bắc khu thành phố A, xem ra là muốn gây dựng uy tín. Con chú ý đấy, dù sao thì “Kim Bích” cũng đã khởi công rồi, không được để bị ảnh hưởng.” Ôn Phỉ Văn nhíu mày, tiếp tục lãnh đạm nói: “Bố không cần biết con dùng cách gì, chỉ cần đừng để bố chứng kiến cảnh Hoa Đô vì một đứa con gái mà thành chiến trường, bố không nhúng tay. Nếu con xác định Si Nhan là con dâu tương lai của nhà mình, nên để con bé biết rõ, phải đứng cùng chỗ với con thế nào.”
Khép tài liệu lại, Ôn Hành Viễn ngẩng đầu, thản nhiên nói: “Bố, Hoa Đô đấu với Thiên Dụ thế nào chứ?”
Ôn Phỉ Văn nhìn vẻ mặt thờ ơ của con thì hơi tức giận, “Nghĩ bố già rồi chắc? Nếu con muốn, còn chờ đến tận hôm nay?”
Ôn Hành Viễn nhíu mày, cười khẽ, “Đúng là gừng càng già càng cay.”
“Tài giỏi mấy cũng vẫn là con