Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341963

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1963 lượt.

.
“Cám ơn em, Nhược Ngưng.” Ôn Hành Viễn biết Đường Nghị Phàm không cho Nhược Ngưng uống rượu nên rót cho cô một cốc đồ uống.
“Cảm ơn em cái gì chứ, em chưa làm gì cả mà.” Nhược Ngưng mỉm cười, vẻ tươi tắn xen lẫn thùy mị, từ đáy lòng, cô cảm thấy vui thay cho Si Nhan.
“Anh chưa từng biết cô ấy có thói quen viết blog.” Nhắc đến Si Nhan, nụ cười của Ôn Hành Viễn ấm áp vô cùng. Mấy ngày không gặp, anh không muốn nhớ cô cũng không được, lúc rảnh hay không đều gửi tin nhắn hoặc gọi điện thoại. Trong vài ngày mà tiền điện thoại đã tăng vọt lên.
“Hồi đại học, cô nàng thích viết nhật ký, sau đấy lười, toàn dùng máy tính.” Lần đầu tiên nói chuyện trong bầu không khí thoải mái, Nhược Ngưng thư thái nhiều.
Lại phải nói, tình cảm giữa người với người rất kỳ diệu. Là bạn thân chí cốt của Si Nhan, lại ngồi nói chuyện với Ôn Hành Viễn, Nhược Ngưng cảm thấy như đang giao phó một thứ gì đó rất quan trọng của mình, vừa cảm thấy vui lại cảm thấy không muốn. Cô tỏ vẻ nghĩa khí nhắc nhở Ôn Hành Viễn phải đối tốt với Si Nhan, nếu không, người đầu tiên tính sổ với anh sẽ là cô. Sau đó, cô xoay người, lặng lẽ nép vào lòng Đường Nghị Phàm gạt nước mắt. Về nhà, cô còn nói rằng bạn thân đã có người yêu thương, sẽ không còn cần cô nữa. Đường Nghị Phàm bị tính trẻ con của cô làm cho dở khóc dở cười, cuối cùng, phải áp dụng biện pháp tối ưu nhất để cô nín.
Kết quả thì có thể đoán được, qua một hồi ân ái mãnh liệt, Nhược Ngưng nào đâu còn sức mà khóc, nhũn người dựa vào lòng Đường Nghị Phàm ngủ thiếp đi.
Thấy Nhược Ngưng đã ngủ say, Đường Nghị Phàm ngồi trong phòng khách hút thuốc lá, do dự mãi mới gọi điện cho Ôn Hành Viễn, “Sáng sớm mai Hàn Nặc sẽ lên máy bay đến Lệ Giang...”






Tâm Linh Tương Thông
Cúp điện thoại, Ôn Hành Viễn nhắm mắt, nằm xuống sofa. Nếu nói anh không bận tâm thì hoàn toàn là nói dối, trong lòng anh đang cực kỳ loạn. Nhưng nếu nói là lo lắng thì hơi quá rồi. Dù sao thì tính tình Si Nhan thế nào, anh hiểu rất rõ, hơn nữa, anh không nghĩ Hàn Nặc đến Lệ Giang là để tìm Si Nhan. Nghỉ ngơi một lúc, anh tự cảm thấy mình quái lạ. Vỗ vỗ trán, anh cất điện thoại đi.
“Ngủ đi thôi. Phòng Tiểu Nhan hoặc phòng cho khách, ngủ ở đâu thì ngủ.” Si Hạ đưa cho anh tách trà giải rượu rồi đi ngủ.
“Ai lại ngủ phòng cho khách chứ...” Nói thầm một câu, còn chưa uống trà, anh đã leo lên giường Si Nhan, nhắm mắt lại lẩm bẩm, “Không tin không trị được em, lại còn đục nước béo cò...”
Tối nay, tâm tình Ôn Hành Viễn rất tốt nên uống hơi nhiều. Lúc Si Nhan gọi điện tới, anh đang chạm ly với Si Hạ. Híp mắt mới nhìn rõ số, anh cố làm cho giọng nói bình thường, “Tiểu Nhan à?”
“Ừ là ý gì? Nhớ hay không nhớ hả?” Cực kỳ bất mãn với câu trả lời của cô, Ôn Hành Viễn không buông tha cho cô mà vặn hỏi.
“Tự đi mà nghĩ.” Si Nhan xấu hổ, không muốn trả lời nên pha trò với anh.
“Là nhớ.” Ôn Hành Viễn cúi đầu cười, có vẻ rất thích thú với màn chơi xấu, lại nghĩ đến chuyện cô mắng anh thì trong lòng cảm thấy hơi có lỗi, “Khó khăn lắm mới chủ động gọi điện, thế mà ngay phút đầu đã mắng xơi xơi một chặp. Không thể nói chuyện hay ho chút sao?”
“Tạ Viễn Đằng còn chưa nói gì, anh còn ấm ức...” Si Nhan bĩu môi, cảm thấy bất công thay cho Tạ Viễn Đằng, “Hay là đừng đổi nữa, không phải là anh không biết, thế là làm khó cho cô ta.”
“Vậy thì từ nay về sau không cho em gọi cả họ tên anh ra.” Đẩy cửa sổ ra, làn gió hây hẩy khiến Ôn Hành Viễn tỉnh táo hơn nhiều, anh bắt đầu bàn điều kiện với cô.
“Thế thì gọi như nào?” Si Nhan trợn mắt, thật đúng là không có cách nào với anh cả.
“Gọi anh là Hành Viễn, Viễn, hoặc là anh yêu thì càng tốt.” Ôn Hành Viễn nhướng mày cười, biết cô sẽ lên tiếng phản đối, anh lại vội nói: “Có ba cái, em phải chọn một, không thì chẳng bàn gì hết.”
“Anh đang đi buôn với em đấy hả? Quan hệ của chúng ta là khách hàng?” Si Nhan cười, bắt đầu nhiễu sự.
“Em cũng biết là không phải quan hệ khách hàng mà. Gọi thế kia quá cứng nhắc. Nào, gọi thử một tiếng anh nghe xem?” Ôn Hành Viễn trừng mắt, dạo này sửa đến ngót trăm lần mà cô nàng kia vẫn không chịu đổi.
“Đợi gặp lại thì gọi, thế này thật chẳng tình cảm gì cả.” Ngoài miệng thì Si Nhan dỗ anh như thế, nhưng lại thầm bĩu môi: Đồ ngốc, ai bảo gọi cả họ cả tên là cứng nhắc chứ? Suy nghĩ một chút, cô đổi đề tài, “À đúng rồi, ảnh chụp ở sông Bạch Thủy mấy hôm trước ý, nhìn anh đẹp trai ra phết.”
“Thật sao?” Vừa nghe thấy “lão phật gia” khen mình đẹp trai, Ôn Hành Viễn nhếch miệng cười.
“Đương nhiên rồi, em không lừa anh đâu.” Người nào đó như đang bôi mật vào miệng, tiếp tục nói ngọt với anh.
“Ừ, ngoan lắm...”
“Về sớm đi, đến chỗ anh em ngủ chứ hả?”
“Được...”
...
“Có cần mình đưa cậu đi không?” Si Hạ cầm chìa khóa theo, dò hỏi Ôn Hành Viễn đang mặc áo khoác.
“Không cần đâu, mình gọi tài xế đến rồi, muốn đến Cửu Duy.” Ôn Hành Viễn cầm di động, cùng Si Hạ xuống tầng dưới. Mặc dù đã uống say, nhưng đối với lời dặn dò của Si Nhan, anh vẫn không hề quên.


Pair of Vintage Old School Fru