Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342073

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2073 lượt.

g như không nhớ nổi cái gì, không muốn nghĩ gì, chỉ mờ mịt tiến về phía trước.
Bóng dáng cao gầy của Hàn Nặc thật rõ ràng, trùng khớp với hình ảnh ở sâu trong tâm trí cô, thật tiều tụy, thật ưu thương.
Sự xuất hiện của anh ta, đối với Si Nhan mà nói, vô cùng bất ngờ. Đột nhiên gặp lại, cô có ảo giác như đã cách cả một thế hệ.
Nhớ đến bóng dáng ngày càng xa của anh ta, Si Nhan chợt khẽ gọi tên Ôn Hành Viễn. Dường như chỉ có như vậy, cô mới xác định được, trên đời này, chỉ có anh mới không bao giờ rời xa cô. Chỉ anh mới có thể xoa dịu trái tim cô. Khi cô quyết định đến gần anh hơn, trong cuộc sống của cô, không nên và cũng không thể dung nạp người khác.
Cô say, nhưng, ngay cả trong lúc say, tinh thần vẫn hoàn toàn tỉnh táo. Nỗi đau lan tràn trong tim nhắc cô nhớ rằng, anh không thuộc về cô nữa, tình yêu của anh đã thu về rồi.
Trước đó, Si Nhan thật sự không động vào rượu, đến mức không thể nhớ chính xác lần cuối mình uống rượu là khi nào.
Hai năm trước, lúc Ôn Hành Viễn rời khỏi Cổ Trấn còn lo lắng dặn cô: “Không được uống rượu nữa, không biết kiềm chế thì chỉ hại dạ dày thôi.”
Mặc dù luôn đấu khẩu với anh, nhưng lời anh nói, cô vẫn rất nghe theo. Cho nên, từ khi anh đi, cô thật sự không dính vào rượu. Cho đến khi nghe tin anh đính hôn, cho đến khi cô dùng câu – “Không cần bất kỳ ai cả.”, dùng vỏn vẹn sáu chữ ấy làm nát bấy tình yêu của anh, nghiền vụn trái tim anh, cô mới lại tìm đến rượu để làm tê dại chính mình.
Như một đứa trẻ mồ côi lang thang trên đường, đến khi thấm mệt, cô tìm một chỗ khuất gió rồi ngồi xuống, lặng im nhìn những bóng người đi qua đi lại trên đường.
Thế giới này quả thực rất lớn, lớn đến mức không ai chú ý đến Si Nhan đang ngồi thui thủi trong một góc chờ “Thượng đế” đến cứu. Thế giới này cũng thật nhỏ, dù cô trốn ở nơi ầm ĩ huyên náo, vẫn có người để mắt chú ý đến sự tồn tại của cô.
Si Nhan nhớ đến đôi mắt sáng ngời của Ôn Hành Viễn, cả đôi môi thầm thì khiến cô đỏ mặt. Tình cảm này nóng cháy như dòng nước sôi, khiến trái tim phiêu dật bất định của cô ấm áp lên nhiều.
Cô đứng dậy, bước nhanh về phía căn hộ, trước lúc mười hai giờ, gọi điện cho anh.
“Sao không để Tử Lương đưa về? Em có biết là con gái về nhà một mình lúc muộn thế này nguy hiểm lắm không?” Không đợi cô lên tiếng, Ôn Hành Viễn đã trầm giọng trách cứ.
Si Nhan khẽ nhíu mày, bất đắc dĩ thở dài. Cô biết, dù ở đây có biến động gì đi nữa thì cũng không trốn được cặp “thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ”* của Ôn Hành Viễn.
* Mắt nhìn nghìn dặm, tai nghe theo gió. Ý là điều gì cũng biết.
“Sao em có cảm giác mình như tội phạm thế?” Không phải tức giận, nhưng lời nói ra khỏi miệng lại mang theo vẻ bất mãn.
Ôn Hành Viễn không ngờ cô sẽ nói một câu như vậy, ánh mắt dần trở nên thâm trầm. Lặng im mấy giây, lúc mở miệng, ngữ khí của anh dịu dàng hẳn, “Tức giận sao?”
Si Nhan không đáp, ánh mắt dừng rất lâu ở bức ảnh chụp chung của hai người trên bàn. Trong ảnh, Ôn Hành Viễn ôm lấy bả vai cô, nụ cười lan tới tận khóe mắt.
Ôn Hành Viễn cũng không nói gì, một lúc sau, anh chợt nghe thấy cô gọi tên mình, “Ôn Hành Viễn.”
“Ơi?” Anh cúi đầu đáp, giọng nói êm ái như thoảng ngay bên tai cô.
Trái tim như mềm nhũn ra, một giọt nước mắt lăn xuống, cô nghẹn ngào, “Em xin lỗi, em không cố ý nói thế, tâm trạng không tốt.”
Ôn Hành Viễn biết cô đang xin lỗi vì câu hỏi kia, lại nghe thấy giọng nghèn nghẹn của cô thì tiếng nói càng dịu dàng hơn, “Anh biết. Lát nữa cúp máy xong là phải đi ngủ ngay. Ngoài anh ra, không được nhớ đến ai cả.” Trong lòng vốn có điều định nói ra nhưng lại không biết mở lời thế nào, anh chỉ có thể nói như vậy.
“Sao anh ngang ngược thế hả? Còn không cho em nhớ bố cả anh trai?” Dụi mắt, cô vừa cười vừa hờn trách.
Ôn Hành Viễn khẽ cười, “Thế thì nới lỏng yêu cầu một chút nhé, ngoài chú Si và Si Hạ ra, chỉ được nghĩ đến anh.”
Một câu nói tưởng chừng thờ ơ lại khiến Si Nhan càng rơi nước mắt dữ dội hơn. Cô biết, lúc cô nhìn theo Hàn Nặc, Trương Tử Lương cũng nhìn thấy. Ôn Hành Viễn đều biết hết nhưng không có một câu tra hỏi nào. Sự bao dung của anh dành cho cô, thực sự quá nhiều.
Co mình vào salon, cô nắm lấy điện thoại, đột nhiên bật khóc, “Ôn Hành Viễn, sao anh cứ nuông chiều em như vậy?”
“Đồ ngốc...” Nghe thấy tiếng khóc của cô, Ôn Hành Viễn xót xa nói.
Cho tới nay, chỉ cần điều kiện cho phép, chỉ cần không vượt quá giới hạn của anh, Ôn Hành Viễn đều chiều ý cô hết thảy. Song, việc “không hỏi không nghe” lần này không hề giống. Anh sợ hỏi ra thì đáp án sẽ là điều mình khó có thể chấp nhận được. Có lẽ anh cũng không kiên cường như trong tưởng tượng. Nhưng yêu Tiểu Nhan, cuối cùng cũng không làm anh thất vọng. Thả lỏng khẩu khí, anh nói: “Sao lại khóc? Nếu nước mắt không phải vì anh thì mau nén ngược trở lại đi.”
“Anh lại mắng em rồi...” Trong lòng Si Nhan vô cùng chua xót, nước mắt lăn dài như chuỗi ngọc bị đứt dây, cô nói không rõ tiếng, “Em nhìn thấy Hàn Nặc...”
Nguyên một đêm, Si Nhan nằm trên ghế salon trong phòng khách, nói chuyện về Hàn Nặc v