Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342070
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2070 lượt.
c thiết kế truyền thống, nhưng vẫn không làm mất đi hơi hướng cổ điển, quả là hiếm thấy. Vừa giữ được nét cổ kính, vừa hợp thêm hơi thở hiện đại, phong cách giản dị này, Si Nhan rất thích.
Đang thưởng thức thiết kế của “Tị Phong Đường”, cô mơ hồ nghe thấy tiếng nói quen thuộc.
“Cảm ơn anh Văn đã hỗ trợ, tôi sẽ bảo thư ký xử lý nhanh.”
“Anh Hàn khách sáo rồi, để anh đến đây một chuyến, thật ngại quá.”
“Trước đây anh Văn không chịu nhượng lại hai phần trăm cổ phần công ty, cuối cùng tôi cũng hiểu rõ nguyên nhân rồi, giờ mới thấy, cũng không cần chờ đến chuyến đi này.”
“Đúng là có nguyên nhân thật, có điều quân tử phải giúp người khác hoàn thành tâm nguyện, tôi cũng nên từ bỏ vài thứ.” Văn Đào vươn tay ra, bắt tay với Hàn Nặc.
“Cảm ơn.” Anh ta khẽ nhếch khóe môi, khuôn mặt tuấn tú lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Khi Hàn Nặc nhìn thấy Si Nhan, cô còn chưa kịp xoay người. Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt giao hòa khiến nỗi hoảng hốt mơ hồ dâng lên trong phút chốc.
Sự Tiếp Xúc Thân Mật
Điều bất hạnh nhất của Si Nhan và Hàn Nặc là ngay cả khi có tình yêu thì duyên phận cũng đã tới hồi kết.
Nhìn gương mặt anh tuấn quen thuộc trước mắt, điểm thêm chút tiều tụy, Si Nhan không phải không có chút đau lòng nào. Chỉ là, ngay cả việc đau lòng cũng đã cạn sức, chuyện cô làm được, thật sự không có.
“Đã lâu không gặp, Hàn Nặc.” Si Nhan lấy lại tinh thần sau hồi chấn động, khóe môi gợn một nụ cười gượng gạo, còn vẻ mặt hoàn toàn có được nét bình tĩnh.
Hít một hơi thật sâu, Hàn Nặc mỉm cười, “Đã lâu không gặp, Nhan Nhan.”
Đương nhiên, Văn Đào cũng là người có chừng mực, không hề đặt câu hỏi nào, lời đến bên môi rồi lại nuốt vào. Anh ta chỉ dùng thân phận bạn bè để hỏi han cô, “Anh không biết là em bị ốm, nếu không sẽ không gọi điện gọi em sang đây. Thế thì, anh đưa em về trước, cái này để hôm khác bàn cũng được.”
“Cũng không có gì nghiêm trọng cả, chỉ hơi sốt thôi ạ.” Si Nhan vốn định giải quyết hết công việc, nhưng lại nghĩ, mình ho nhiều như vậy thật không lịch sự. Vì vậy, cô thu hết tài liệu lại, mỉm cười, nói nửa đùa nửa thật, “Cũng tốt, anh đỡ bị lây bệnh.”
Văn Đào vừa nghe thấy cô nói vậy thì lại hơi ngượng, “Anh thấy em đang mệt, nếu bạn trai em biết em bị ốm mà anh còn lôi em đến làm việc, chắc chắn sẽ nổi nóng với anh.”
Anh ta nói thế, Si Nhan lại nghĩ đến anh chàng “Vũ Lược”, khẽ mỉm cười, “Anh ấy không nổi nóng với anh đâu, anh ấy chỉ mắng em thôi.”
“Đấy là cậu ấy đau lòng. Đi thôi, anh lái xe đưa em về.” Văn Đào vẫn tỏ thái độ bình thường, đứng dậy trước.
“Không cần đâu, dưới kia có nhiều xe lắm.” Si Nhan từ chối, không đợi Văn Đào nói gì đã chào trước, “Liên lạc sau nhé, còn gặp để bàn về dự án tuyên truyền mà. Tạm biệt.”
Gọi điện thoại cho Tiểu Đinh, sau đó, Si Nhan về thẳng nhà. Trong một khắc cánh cửa mở ra, cô nghe thấy tiếng nhạc ở trong, lại ngửi thấy mùi trà thơm ngát bay lượn trong không khí.
Ngoài cô ra, chỉ có một người ở đây. Si Nhan đóng cửa lại, đổi dép đi trong nhà. Đứng ở cửa bếp, nhìn bóng dáng bận rộn của Ôn Hành Viễn, hai mắt cô đỏ lên.
Tiếng nhạc không lớn nhưng đủ để át tiếng bước chân của Si Nhan. Khi Ôn Hành Viễn quay đầu lại, anh đã thấy đôi mắt đỏ hồng đang dõi theo anh.
Trong lòng tràn ngập cảm giác hạnh phúc, mãn nguyện, cảm xúc ấy chạm đến từng ngóc ngách trong cô. Nín thở vài giây, Si Nhan thì thào nói: “Sao về đột ngột thế?”
Ôn Hành Viễn xoay người lại tắt bếp, lẳng lặng nhìn cô, ánh mắt ôn hòa nồng đượm ý cười. Không cho cô cơ hội nói thêm gì nữa, anh duỗi cánh tay ra ôm cô vào lòng, cùng lúc đó, đôi môi chuẩn xác tìm được môi cô, trao một nụ hôn nồng nàn.
“Bộp”- một tiếng, tập tài liệu trong tay Si Nhan rơi xuống đất. Cánh tay mảnh khảnh ôm lấy thắt lưng anh, dịu dàng đáp trả.
Ôn Hành Viễn ôm cô, ôm thật chặt, như thể cô là báu vật duy nhất của anh. Ôm cô ra khỏi bếp, ôm cô vào phòng ngủ, ôm cô cùng ngả xuống giường...
Anh nhớ cô, nhớ đến phát điên. Bao nhiêu năm qua, anh chưa từng nhớ đến vậy, giờ đã là người yêu, nỗi nhớ ấy trở nên quang minh chính đại hơn bao giờ hết.
Nâng khuôn mặt cô lên, anh hôn cô, không phải là nụ hôn dịu dàng, mà là nụ hôn sâu mãnh liệt, gấp gáp. Si Nhan cảm thấy cả thế giới đang lay động, sự chao nghiêng ấy khiến người khác váng vất, nhưng anh thì vẫn vô cùng vững vàng. Nghĩ đến điều này, cô hôn đáp trả lại anh, bắt kịp nhịp theo anh, hồi ứng bằng nụ hôn nóng bỏng mà xưa nay chưa từng có.
Ôn Hành Viễn cảm nhận được sự nhiệt tình của cô, hoàn toàn chìm đắm trong nụ hôn nồng cháy, dùng đôi môi để nói cho cô biết nỗi nhớ nhung của anh.
Bất giác, họ ôm chặt lấy nhau, chặt đến mức hai thân thể như dính liền, như muốn hòa vào đối phương. Dường như chỉ có như thế, họ mới khẳng định sự tồn tại của nhau, xác định họ là của nhau.
Bầu trời, trong thoáng chốc tối đen; Thế giới, đột nhiên tĩnh lặng; Trong phòng vang lên âm thanh rất nhỏ vụn, lắng nghe kĩ, ngoài tiếng thở dần trở nên nặng nề của hai người thì còn có tiếng rê