Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341967

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1967 lượt.

n hôm nay đi, liếc mắt một cái đã thấy phiền rồi.”
“Hừ.”
Hai cô bé tức tối, không ai thèm nhìn ai. Cô bực bội xoay người đi, vừa khéo va phải Si Hạ. Khi ấy, hai cô bao nhiêu tuổi? Hình như là mười tuổi.
“Cho đến giờ anh vẫn không thể hiểu nổi, tại sao em với Tiểu Nhan vẫn cứ như nước với lửa.” Si Hạ thu lại dòng suy tưởng, mở miệng hỏi.
Tạ Viễn Đằng hơi nghiêng đầu, gương mặt thanh tú cũng lệch về một bên, cô khẽ cười, “Anh có biết anh là nguyên nhân không?”
“Anh?” Si Hạ giật mình, quả nhiên là không biết.
Tạ Viễn Đằng bật cười, thở dài bất đắc dĩ, “Tại vì em không cẩn thận làm bỏng tay anh, nên Si Nhan ghi hận.”
Si Hạ thấy cô cười một cách thoải mái thì cũng cười theo, “Con bé đấy còn không biết xấu hổ mà trách người ta, chả ra dáng con gái gì cả. Bố anh không cho nó chơi pháo vì sợ nó bỏng, thế là ra làm nũng anh, đòi anh mua cho, còn không cho anh chơi cùng. Lúc đấy, nếu nó không chạy trốn thì đã chẳng đâm phải anh, cũng không làm anh bỏng rồi.”
“Đúng đấy, cho nên mới nói là chả thua kém gì em.” Tạ Viễn Đằng mỉm cười, trên mặt lộ vẻ ấm ức, “Em không nhìn thấy anh nên mới ném về phía đấy, em đâu có ác như vậy.”
Si Hạ gật đầu lia lịa, phối hợp với cô, “Anh không hề đắc tội với em, sao cứ nhằm vào anh mà ném cơ chứ.”
“Thật sự là em không hề cố ý.” Tạ Viễn Đằng thôi cười, “Có phải vẫn còn sẹo không?”
Si Hạ lắc đầu, kéo tay áo lên cao một chút. Cổ tay hoàn toàn không sao, không có lấy một vết sẹo, “Mùa đông mặc nhiều áo, hơn nữa lúc đấy anh giật mình, cánh tay hất lên cao nên không bị bỏng.”
Tạ Viễn Đằng kéo tay anh lại nhìn, thở nhẹ ra một hơi, “Hại em áy náy bao nhiêu năm.”
Si Hạ cười, lật bàn tay lại, nắm lấy tay cô, “Anh cứ nghĩ em đã quên rồi.”
Tạ Viễn Đằng ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt trong hơi ướt, cô giằng tay ra hai lần rồi thôi, không biết nói gì nữa.
Không biết có phải do có Si Hạ bầu bạn hay không mà đêm tối trở nên ngắn đi nhiều. Tạ Viễn Đằng bất giác nhớ về hồi còn bé. Cô và Si Nhan hay cùng nhau nghịch bùn, sau đó thấy Si Hạ ra gọi em gái về ăn cơm. Nghĩ đến việc Si Nhan được gia đình yêu thương, còn mình bị bố mẹ ghẻ lạnh, cô ngồi xổm trong góc tường khóc một mình. Lại nhớ một lần Si Nhan bị ốm không đến trường, Si Hạ đi một mình, đến nửa đường thì gặp cô, còn gọi cô lên xe đạp của anh. Vào trường, cô cười với anh, “Cám ơn anh Si Hạ.”
Có lần, nụ cười của Si Hạ rất ấm áp, anh nhìn Si Nhan, ngữ khí lại chứa đôi phần trách móc: “Tiểu Nhan, không được trèo lên cây, nếu ngã là sẽ xấu xí, lớn lên không ai thèm lấy đâu.”
Si Nhan vốn nghịch như quỷ, ra vẻ không tin anh, vừa gãi gãi mặt vừa cãi, “Dù sao thì anh cũng không lấy em, anh phải lấy chị xinh đẹp khác, quản em làm gì?”
Si Hạ sửng sốt, nghiễm nhiên không thể ngờ một cô bé mười tuổi lại có thể nói như vậy. Anh đưa tay véo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, ánh mắt dịu dàng, “Anh là anh trai em, anh không quản em thì ai quản?”
Đôi con ngươi đen láy quay một vòng, cô cười hì hì, đẩy tay anh ra, “Em không rửa mặt đâu đấy...”
Si Hạ không nhịn cười nổi, kéo bàn tay nhỏ của cô lại, khẽ quở, “Con khỉ bẩn này, để xem anh có mách bố không nhé...”
“Anh không nói đâu...Anh, anh cõng em đi, không đi nổi rồi.” Lại bắt đầu làm nũng, bàn tay nhỏ xinh cầm cánh tay Si Hạ đung đưa, “Anh quý Tiểu Nhan nhất mà...cõng em đi...”
Hình như anh nói gì đó, rồi ngồi xổm xuống, còn Si Nhan nhanh nhẹn chồm lên lưng anh. Cho đến khi bóng dáng hai người đã biến mất, Tạ Viễn Đằng bé nhỏ vẫn đứng nhìn chằm chằm ở một góc phố.
Cô cực kỳ hâm mộ Si Nhan vì có một người anh trai tốt như vậy. Nếu có thể, cô hy vọng mình cũng có một người anh như thế. Khi gặp họa đã có người che chở, lúc nghịch ngợm đã có người chiều chuộng, trời mưa còn có người cầm ô đưa về, khi trời đổ tuyết thì có thể chui vào vạt áo anh sưởi ấm. Thì ra, hình ảnh anh em nhà họ Si đã bất tri bất giác ngưng đọng lại trong tâm trí cô.
Bỗng nhiên, đáy lòng cô dâng lên nỗi bi thương khó hiểu, đôi mắt hơi ươn ướt. Cô không muốn Si Hạ nhìn thấy, muốn che giấu bằng cách đưa tay cầm cốc nước, nhưng lại phát hiện ra tay mình vẫn đang bị anh nắm chặt.
Động tác nhỏ ấy không khiến anh tỉnh dậy. Có lẽ do quá mệt mỏi, Si Hạ từ từ nhắm hai mắt dựa vào ghế, nhưng tay anh vẫn nắm rất chặt.
Hoảng hốt quay đầu ra nhìn bên ngoài xe, bầu trời đêm yên tĩnh như đang thổ lộ nỗi lòng, ánh trăng thản nhiên vẩy sắc bàng bạc khắp nơi, ngự ở vị trí cao xa mà ngắm nhìn cả thế giới. Còn cô, tâm tư cũng đang mơ mơ hồ hồ.
Tạ Viễn Đằng không biết vì sao Si Hạ lại thích mình, còn cô, tại sao lại cố chấp đến thế. Chỉ riêng điều này đã khiến cô chua xót.
Đêm đó, khi Hàn Nặc kiên quyết từ chối, lúc Si Hạ ôm cô vào lòng, cô đã khóc òa như một đứa trẻ bất lực, còn cất giọng khàn khàn hỏi tại sao. Nhưng, đáp lại cô, chỉ là tiếng thở dài trong sự trầm mặc của Si Hạ...






Giọt Lệ Cuối Cùng
Cô kiên quyết không để Trương Tử Lương đưa về, đi men theo con đường trong những ngõ nhỏ. Trong đầu trống rỗng, dườn