Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341968
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1968 lượt.
húc của cô, không phải là thứ anh ta có thể mang đến.
Gần như quán bar nào cũng chật ních, Hàn Nặc vất vả lắm mới tìm được chỗ ngồi trong Nhất Mễ Dương Quang, gọi một chai rượu đỏ. Từ khi Si Nhan đi, anh ta cực kỳ sợ yên tĩnh, ngày ngày, khi hết việc và trở về nhà, không bao giờ tắt nhạc, khi không ảnh hưởng đến hàng xóm thì sẽ mở ở mức to nhất. Anh ta sợ, một khi yên tĩnh, trái tim sẽ lại nhớ đến cô, sau đó, lồng ngực trái như bị nứt ra, cơn đau nhức nhối như xé nát anh ta.
Nhìn đám người nhảy nhót chao đảo vì men say, nghe tiếng hát không rõ của họ, Hàn Nặc cười nhạt. Chẳng trách Nhan Nhan thích chỗ này, chẳng trách cô lại chọn quán bar làm chỗ làm việc cho mình. Đến khi ngồi ở đây, tự anh ta mới hiểu. Ở một nơi xa lạ, không ai quen biết, quả thật có thể gỡ bỏ mặt nạ, sống một cách thật nhất.
Thật? Trong thế giới của anh ta đã chẳng còn lại là bao.
Khí trời đầu đông, dù là ở Lệ Giang thì vẫn khá lạnh, huống hồ là vào lúc đêm khuya. Hàn Nặc chỉ mặc một bộ quần áo thoải mái màu ngà, bước đi thong thả, cái bóng đổ dài.
Si Nhan đứng ở cửa Như đã từng quen biết, lẳng lặng nhìn anh ta, càng lúc càng xa...
Sự Tổn Thương Mơ Hồ
Đến tối, Tạ Viễn Đằng giám sát công nhân lắp đèn cho phía ngoài của công trình.
Đã sang đầu đông, nhiệt độ vào buổi tối giảm xuống rất nhiều. Tạ Viễn Đằng mặc áo lông, hai tay đút trong túi nhưng vẫn thấy lạnh, thỉnh thoảng quay ra nói chuyện phiếm với đội trưởng đội thi công.
“Thật ra, giám đốc Tạ không cần đích thân đến mà. Cũng không phải là lần đầu làm gấp rút, tôi cam đoan là sáng sớm mai sẽ xong.” Chú Trương thấy mặt cô ửng đỏ bèn khuyên cô đi về.
“Việc này là do cháu phụ trách, không nhìn thấy nó hoàn thành thì không yên tâm. Dù sao ngày mai cháu cũng được nghỉ, không sao ạ.”
Si Hạ xoay người liếc nhìn một cái rồi mỉm cười, “Em mời?”
Tạ Viễn Đằng khẽ cười, thể hiện vẻ hài hước hiếm thấy, “Em sẽ mời. Đi thôi, cục trưởng Si.”
Hai người ngồi trong quán nhỏ, Tạ Viễn Đằng không xem thực đơn đã gọi ba bốn món liền, khiến Si Hạ sửng sốt, “Em hay đến đây à?”
“Lần đầu tiên. Chú Trương nói với em, mấy món đó là đặc sản quê chú ấy.” Đặt thực đơn trước mặt anh, cô lại bổ sung, “Anh xem có muốn gọi thêm gì không?”
Si Hạ nhếch miệng, gọi cho cô một cốc đồ uống nóng, lại gọi thêm một bát canh, rồi nói với người bán hàng: “Chỉ thế thôi, làm ơn nhanh một chút.”
Đợi thức ăn được đưa lên, Tạ Viễn Đằng càng khiếp hơn, “Chú Trương không hề nói với em là lại được nhiều thức ăn thế này.”
Khóe môi Si Hạ khẽ cong lên, để lộ một nụ cười tươi rói. Anh đặt đũa vào tay cô, “Dù sao cũng gọi rồi, ăn đi.”
Tạ Viễn Đằng cau mày, nhìn mấy đĩa thức ăn cực to, chưa ăn mà đã thấy nghẹn. Nhưng thấy Si Hạ gắp thức ăn cho mình, cô lại cúi đầu ăn.
Cơm nước xong, Tạ Viễn Đằng tranh trả tiền nhưng bị Si Hạ ngăn lại, “Ai lại để con gái trả tiền. Em định khiến anh trở nên keo kiệt hả?” Vừa nói, anh vừa lấy ví ra.
“Đâu có, là em mời mà.”
“Đấy là em nói, anh thì không đồng ý.”
Tạ Viễn Đằng tỏ vẻ không đồng tình, cau mày nhìn anh.
Si Hạ nhìn cô, đáy mắt như phát ra tia sáng, “Yên tâm, lần sau mời anh cũng chưa muộn, cho em cơ hội đấy.”
Ra cửa, luồng gió rét căm khiến người ta cảm nhận rõ ràng được không khí của mùa đông. Tạ Viễn Đằng vô thức kéo cao cổ áo lông lên, ngay sau đó, trên người đã có thêm chiếc ba-đờ-xuy màu đen.
“Không...”
“Mặc đi, cẩn thận bị cảm.” Si Hạ chặn ngang lời từ chối của cô, còn anh chỉ mặc bộ âu phục sẫm màu, đi về phía xe của mình.
Tạ Viễn Đằng sang bên kia đường xem tiến độ lắp đặt, dặn dò tỉ mỉ một hồi rồi đi mua nước cho công nhân. Thấy Si Hạ dựa vào xe hút thuốc, cô nhìn đồng hồ, thì ra đã là mười hai giờ. Thấy anh không có ý định đi, cô khuyên anh, “Anh về đi, mai còn phải đi làm, hôm nay em ở đây cả đêm cơ.”
“Không sao, nếu mệt thì vào xe nghỉ một lát, ở đây với em.” Si Hạ nói qua loa, nhả một ngụm khói, “Vào xe ngồi đi, ngoài này lạnh lắm.”
Ban đêm gió lạnh hơn hẳn, không khí hiu quạnh, tĩnh mịch ấy như muốn thổi gió vào trái tim. Thế nhưng, có anh ở bên, Tạ Viễn Đằng chợt cảm thấy ấm áp hơn nhiều. Cô khẽ thở dài, trong mắt hiện lên vẻ u buồn không hợp với tuổi một chút nào.
Si Hạ nghiêng đầu ngắm cô. Cô lẳng lặng suy tư, đôi mắt sáng ngời nhưng không giấu được vẻ mệt mỏi, mái tóc dài bị gió thổi nên hơi rối. Không khống chế được, ánh mắt anh dịu dàng hơn rất nhiều. Anh mím môi nhìn vẻ kiên cường của cô, dù cho gặp phải nghịch cảnh cũng không lùi bước, quãng thời gian yêu không có kết quả cũng chẳng làm mất đi vẻ sắc bén của cô.
Tạ Viễn Đằng định thần, chạm phải ánh mắt chăm chú của Si Hạ thì mỉm cười, “Còn nhớ một ngày trước hôm em chuyển nhà không?”
Ánh mắt nghiêm túc của Si Hạ đột nhiên thay đổi, khóe môi không kìm được ý cười, “Muốn quên cũng khó.”
“Si Nhan Nhan, cậu im miệng đi.”
“Cậu mới phải im miệng ý, Tạ Đằng Đằng.”
“Ngày mai tớ đi rồi, không phải nhìn thấy cái mặt đáng ghét của cậu nữa.”
“Tốt nhất là đi luô