Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134887
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/887 lượt.
ăng tốc độ ăn —— đợi lát nữa gia đình chiến tranh bùng nổ sẽ ăn không được nữa.
“Mẹ, Tráng Tráng là một sinh viên ưu tú của học viện, gia thế trong sạch, xin mẹ không cần dùng từ bối cảnh không rõ để hình dung cô ấy.” Thường Hoằng bắt đầu rút tươi cười trên mặt đi.
“Nếu cô ta hiểu chuyện, sẽ không nên dụ dỗ con trước lễ mừng năm mới chạy tới đón cô ta.” Mẹ Thường Hoằng cũng phát cáu.
Ngọn lửa chiến tranh bắt đầu thiêu đốt đến bản thân mình, Chu Tráng Tráng càng ăn nhanh hơn.
“Là con tự mình chạy tới đón cô ấy, cô ấy cũng là bị con ương bướng đưa đến đây.” Thường Hoằng bình tĩnh vì Chu Tráng Tráng giải thích.
“Thường Hoằng, em nhỏ bớt nói chút đi, dì cũng đừng giận mà, lễ mừng năm mới khó khăn lắm mới tụ hội một lần, đừng có cãi nhau. Chuyện năm cũ, để cho hai người họ giải quyết đi, vả lại Tráng Tráng con cũng quen, quả thật là cô gái tốt. Được rồi, mọi người tiếp tục ăn, đợi lát nữa lễ mừng giao thừa bắt đầu, chúng ta cùng nhau xem Triệu Bản Sơn đi (2).” Thời khắc mấu chốt, vẫn là mĩ địch đứng ra đương người hoà giải, đã khống chế thế cục.
(2) Giống như chương trình Gala cuối Năm của Việt Nam vậy đó.
Bữa cơm tất niên này hẳn là bữa ăn không thoải mái nhất của Thường gia trong nhiều năm qua, bởi vì trên bàn khắc khẩu, cả đoàn người cũng chưa động đũa, nhưng mà thức ăn cũng không thừa lại.
Dù sao, nơi nào có Chu Tráng Tráng, sẽ không có thức ăn thừa.
Cơm nước xong, bác Thường Hoằng đem Mạt chược ra chơi để di dời lực chú ý của mẹ Thường Hoằng, hẹn bốn trưởng bối (người lớn) cùng nhau huyết chiến.
Còn lại mấy tiểu bối (con cháu) hội tụ ngồi trước TV xem Xuân Vãn (chương trình đón giao thừa).
Những tiểu bối chính là Mĩ Địch, Tần Trung, Hải Nhĩ cùng với Thường Hoằng.
Đón năm mới sao lại khó coi như vậy, bất quá vài người coi như phúc hậu, cũng không có nói ra.
Hải Nhĩ trước sau như một trầm mặc.
“Em chính là sợ chị truyền thụ cho nàng những tư tưởng dơ bẩn ah.” Thường Hoằng nói: “Chu Tráng Tráng chính là ngu ngốc, hoàn toàn không phân biệt bùn nên bản tính dễ nhiễm bẩn, cùng hồng học hồng, cùng đen học đen, nếu về sau biến thành giống như chị vậy, em mỗi ngày tự sát mười lần cũng không đủ.”
Đả kích này cũng quá lớn nha, Chu Tráng Tráng cũng bị tức rồi, trực tiếp đem tay Thường Hoằng bỏ ra: “Tôi làm sao hội với ai học ai, ngươi hoàn toàn là bịa đặt, nếu không cùng một chỗ với anh lâu như vậy, tôi thế nào không thay đổi giống như anh ruột gan phèo phổi tất cả đều đen thui đi?”
“Hey ah, Chu Tráng Tráng, lá gan rất lớn nha, đêm nay xem anh thế nào chỉnh đốn em.” Thường Hoằng lại đem Chu Tráng Tráng kéo ngồi trở lại bên người.
“Đừng sợ, Tráng Tráng, đêm nay qua nhà chị ngủ, ai ưa ngủ cùng với Ma vương như em chứ?” Thật vất vả mới có đồng minh đối phó Thường Hoằng, Mĩ Địch đem hết toàn lực lôi kéo.
Mĩ Địch nói được thì làm được, sau khi xem xong tiết mục đón giao thừa liền mang theo chu tráng tráng chuẩn bị về nhà, Thường Hoằng định đuổi theo nhưng lại bị mẹ mình ngăn lại, chỉ có thể tạm thời buông tha Chu Tráng Tráng một đêm. Trước lúc đi còn lén lút túm thắt lưng Chu Tráng Tráng, thấp giọng dặn dò: “Đêm nay tách ra, nếu em dám làm ra chuyện gì, Chu Tráng Tráng anh thấy em một lần sẽ lộng em một lần.”
“Cái gì là lộng?” Chu Tráng Tráng khó hiểu, chẳng lẽ hắn muốn đánh con gái sao?
“Lộng chính là chỉ . . . . .” cánh môi Thường Hoằng ma sát tai Chu Tráng Tráng, thấp giọng nói: “Bắt chước động tác người lớn.”
Chu Tráng Tráng lui về phía sau hai bước, che chặt ngực, vẻ mặt không dàm tin: “Đêm 30 tết, anh cư nhiên dám nói ra lời hung tàn như vậy, thật là làm đau lòng người.”
“Anh không chỉ dám nói, còn dám làm, Chu Tráng Tráng em nếu không tin thì cứ việc chọc giận anh đi rồi xem sao.” Thường Hoằng khoanh tay thật tao nhã cười.
“Được rồi, được rồi, đêm 30 không nên nói chuyện với kẻ không thuộc loại con người như chúng ta, Tráng Tráng, đi.” Mĩ Địch xuất hiện bên cạnh nhắc Chu Tráng Tráng chạy lấy người.
Nhà Mĩ Địch cách nhà Thường Hoằng không xa, ở cùng khu biệt thự trên núi này, lái xe không mất vài phút là tới rồi. Vào nhà, Mĩ Địch nhiệt tình tìm áo cho Chu Tráng Tráng, pha nước ấm, trải giường.
Tráng Tráng ngâm mình trong nước ấm nửa giờ, thỏa mãn từ trong phòng tắm đi ra thấy Mĩ Địch đang ngồi bên giường chờ mình.
“Chị Mĩ Địch, đêm nay nếu chị cùng ngủ với em, anh rễ sẽ không giết em diệt khẩu đi?” Chu Tráng Tráng hỏi.
Đối với người ngay cả Triệu gia gia còn ăn dấm chua thì rất khó lòng phòng bị.
“Mặc kệ hắn, Tráng Tráng lại đây, cùng chị tán gẫu một chút.” Mĩ Địch vỗ vỗ vị trí bên cạnh ý bảo Chu Tráng Tráng ngồi xuống.
“Chị, có phải chị muốn nói gì với em không?” Chu Tráng Tráng cũng không có ngốc đến bất trị, nhớ tới lúc ở trong nhà Thường Hoằng, Mĩ Địch muốn kéo mình vào phòng bếp gọt hoa quả có thể là muốn nói chuyện với mình.
“Tráng Tráng, đối với Thường Hoằng, em rốt cuộc là cái cảm giác gì a?” Mĩ Địch hỏi.
“Độc tài chuyên chế ngang ngược người không nói