XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134888

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/888 lượt.

lý lẽ.” Nhắc tới Thường Hoằng, Chu Tráng Tráng lập tức mắng mỏ.
“Vậy em thật sự không thích nó tí nào sao?” Mĩ Địch hỏi lại.
“Này, hình như đúng là như vậy.” Chu Tráng Tráng nói xong cũng có chút do dự.
Mĩ Địch thở dài: “Tráng Tráng, có một số việc em có thể không biết, Thường Hoằng cũng không cho phép chị nói cho em, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là cảm thấy em nên biết thì tốt hơn.”
“Chị, rốt cuộc là chuyện gì?”
“Sau hôm đi chơi dã ngoại, Thường Hoằng nghe thấy cuộc nói chuyện của em với Hải Nhĩ, trở về liền tuyên bố với mọi người hắn cùng em từ nay về sau chia tay. Chị vốn nghĩ chuyện này cứ thế sẽ quên mau đi, chính là thằng nhóc này từ khi chia tay em, ngủ cũng không tròn giấc, ăn cũng không ngon, có thời gian ra ngoài liền đi uống rượu, cứ thế hai tháng, lại gầy đi rất nhiều. Tuy nói chị cùng nó suốt ngày cãi cọ, nhưng từ nhỏ lớn lên cùng nhau, cảm tình cũng thắm thiết, không muốn nhìn nó khổ như vậy, có hôm nó ở quán Bar uống rượu, chị liền chủ động giới thiệu bạn gái cho nó, hỏi nó thích mẫu bạn gái thế nào, nó trầm mặc một lúc nói thích người có thể ăn khoẻ. Chị lúc ấy liền cười nó nói kia không phải giống với Chu Tráng Tráng sao? Ai ngờ không đề cập tới tên em thì thôi, nhắc tới tên em, nó cúi đầu cười, càng cười càng cúi thấp đầu hơn, đến cuối cùng chôn đầu trong lòng bàn tay mình không ngẩn dậy, chỉ nghe thấy nó gọi tên em Chu Tráng Tráng, không ngừng kêu Chu Tráng Tráng. Trong lòng chị vừa kinh hãi vừa luống cuống, chị biết rõ tính cách thằng nhóc này, từ nhỏ đến lớn con gái theo đuổi nó rất nhiều cũng chưa từng thấy nó đối với cô nào chấp nhất như vậy. Lúc ấy chị chỉ biết, thằng bé này thua rồi, bại trong tay em . . . . . . Chị bảo này Chu Tráng Tráng, miệng em đừng mở lớn như vậy, có mấy cái răng sâu chị cũng muốn thấy rõ .”
Chu Tráng Tráng dùng sức đem cằm mình khép lại, lắp bắp nói: “Chị, chị là đùa giỡn em sao?”
“Chị còn nghĩ nó là đùa giỡn chị, kết quả đâu? Tráng Tráng em đừng ngắt lời, nghe chị tiếp tục kể. Ngày đó buổi tối Thường Hoằng lại uống thiệt nhiều rượu, ngăn cản không được, cuối cùng say tuý luý, không dám đem nó về trường học, chị liền đưa nó về chỗ này, àh, chính là ngủ trên cái giường này nè. Chị cũng không nhiều lời, ngày hôm sau chờ nó tỉnh chị liền đem chuyện này ra chê cười nó, nhưng khi nó nghe xong cũng không cãi lại, hoàn toàn cam chịu. Chị đã nói, Thường Hoằng a Thường Hoằng, em uổng công một đời khoa trương, rốt cuộc bại trong tay một bé con băng vệ sinh cũng chưa xài được mấy cuộn a . . . . . . Tráng Tráng em đừng nhăn mũi nín thở như vậy, khó coi chết đi được, nói tới đoạn băng vệ sinh em vốn c òn chưa dùng được vài năm . . . Kết quả em đoán Thường Hoằng nói cái gì không, nó nói là “em chính là bại trong tay Chu Tráng Tráng, cũng không có biện pháp, em chính là thích nàng.”
(Quả nhiên là chị em tốt của Thường Hoằng … lời nói … thô bỉ như nhau, haaaaaaaaa)






Nghe thế, Chu Tráng Tráng bắt đầu cảm thấy có chút nhiệt, có thể là hệ thống sưởi trong phòng mở quá lớn rồi, nàng tự nói cho chính mình như vậy.
“Vào hôm kia Tần Trung cũng ở đó, giả câm giả điếc nghe tụi chị nói một hồi lâu, đến lúc này mới mở miệng nói với Thường Hoằng, thích thì phải đi mà theo đuổi, một người nam nhân nếu ngay cả cô gái mình yêu thích cũng không theo đuổi được thì còn nói chi đến một ngày thành gia lập nghiệp chứ? Có thể cũng chính lời này đã thuyết phục Thường Hoằng, không bao lâu nó không nói tiếng nào đã rời nhà đi, cũng chẳng nói đi đâu, mẹ nó lo lắng tìm khắp nơi, chị nghi nó đi tìm em nên kêu Hải Nhĩ gửi tin nhắn hỏi, kết quả thật đúng là đi tìm em. Tráng Tráng, chị thấy kỳ này, Thường Hoằng đối với em sẽ không dễ dàng buông tay đâu. Cho nên em phải cẩn thận suy nghĩ kỹ một chút, em đối với nó rốt cuộc là cảm giác gì?”
Chu Tráng Tráng lắc đầu: “Chị Mĩ Địch, em không biết nói sao nữa.”
“Nghĩ cái gì thì nói cái đó, chị giúp em phân tích.” Mĩ Địch nghe đến đây hứng thú.
“Em chỉ nhớ rõ từ khi chúng em bắt đầu quen biết nhau, Thường Hoằng liền một mực khi dễ đùa bỡn em, em sợ hắn là huấn luyện viên nên đều nhịn, chính là trong lòng thật sự rất chán ghét hắn. Sau đó cũng không biết thế nào, đầu óc hồ đồ, hắn nhất định kêu em làm bạn gái hắn. Từ đầu đến cuối, hắn một mực trêu cợt theo đuổi, xem cũng thấy không giống thật, em không rõ hắn có ý tứ gì, đành phải trốn, hắn đuổi em trốn, giống như là đang chơi một trò chơi. Nói thật, em thật không dám đem khoảng thời gian đó mà xem như là đoạn tình cảm nam nữ.” Chu Tráng Tráng thở dài.
“Vậy chị nhìn anh rễ không kích động giống khi nhìn thấy Triệu Bản Sơn a.” Chu Tráng Tráng hỏi.
“Đó là bởi vì chị không thương Tần Trung nha, chị yêu chính là một người khác.”
“Vậy sao chị không gả cho anh ta đi?”
“Bởi vì anh ấy một lòng hướng phật, hiện tại đã là chủ trì trẻ tuổi nhất từ trước đến nay rồi.”
Chu Tráng Tráng lại muốn đâm đầu vào tường rồi, Thường Hoằng tính cách biến thái, Hải Nhĩ sở thích biến thái, quan điểm kén chồng của Mĩ Địch cũng