Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134889

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/889 lượt.

thế, con cái nhà này toàn là kỳ lạ a!
“Hey, Tráng Tráng, ngày nào đó em với chị cùng đi đến chùa anh ấy thắp hương đi, chị dẫn em đi gặp người yêu khí chất bất phàm của chị, quả thực chính là siêu phàm thoát tục, không nhiễm khói bụi nhân gian.” Mĩ Địch nói.
Chu Tráng Tráng còn chưa kịp nói chuyện, liền có một giọng nam trong trẻo nhưng lạnh lùng truyền đến: “Một tháng sau đi, bởi vì thời điểm đó em mới có thể xuống giường được.” (không biết có truyện về hai anh chị này không ta, chắc thú vị lắm đây)
Hai cô gái cứng ngắc quay đầu, phát hiện Tần công mặt than đang đứng ở cửa.
Mĩ Địch cứ thế bị tha về phòng ngủ, đi nhận khổ hình “phải nghỉ ngơi một tháng mới có thể xuống giường”, trong phòng cũng chỉ còn lại Chu Tráng Tráng.
Đêm ba mươi, ngoài cửa sổ không ngừng truyền đến tiếng pháo hoa nổ đùng đùng, Chu Tráng Tráng lăn qua lộn lại, hồi lâu cũng không thể ngủ.
Nàng nghĩ, buổi tối đó, Thường Hoằng phải chăng đã nằm trên giường này một lần lại một lần gọi tên mình?
Nghĩ nghĩ, mặt bắt đầu không thể khống chế đỏ lên.
Nói thật, nghe Mĩ Địch kể xong, Chu Tráng Tráng đối Thường Hoằng có thêm hiểu biết mới, vì thế có một đoạn thời gian hình tượng Thường Hoằng ở trong cảm nhận của nàng từ dã thú biến thành tình yêu.
Đương nhiên, khoảnh khắc này rất ngắn ngủi, từ đêm đến sáng hôm sau, bị một kẻ mạnh mẽ xâm nhập nhà Mĩ Địch, mạnh mẽ xâm nhập phòng ngủ, mạnh mẽ xốc chăn bông của nàng lên, lại mạnh mẽ dùng đôi tay lạnh giá dán lên thân thể ấm áp của nàng, kẻ đó không ngoài ai ra chính là Thường Hoằng, Chu Tráng Tráng phát hiện một cái chân lý, cầm thú mãi là cầm thú.
“Chu Tráng Tráng, không có anh em còn ngủ ngon quá nha.” Thường Hoằng cắn răng.
“Bộ không có anh ở đây thì tôi sẽ không thể ngủ không thể ăn cơm sao?” Chu Tráng Tráng đè nén từc giận muốn đánh hắn.
“Thân là bạn gái, em hẳn là phải có giác ngộ chứ.” Thường Hoằng nhắc nhở
Sáng sớm mồng một, tuyệt đối không thể sinh khí với kẻ khác người này được, Chu Tráng Tráng an ủi chính mình như vậy, cũng đem chăn bông trùm lên đầu chuẩn bị tiếp tục ngủ. Kết quả còn chưa kịp chợp mắt đâu, bàn tay lạnh kia của Thường Hoằng lại duỗi ra tiến vào trong quần áo.
Chu Tráng Tráng hoàn toàn nổi giận, duỗi chân đá: “Thường Hoằng, nếu dám làm thế nữa tôi lập tức về nhà, tay lạnh như vậy, không sợ tôi bị cảm sao?”
Thường Hoằng không nói chuyện, chính là đi đến phòng tắm mở nước nóng nhúng tay mình vào xong lại tiếp tục thâm nhập vào áo ngủ Chu Tráng Tráng.
Tuy nói độ ấm này là thích hợp, nhưng vị trí rất không thích hợp —— lúc trước là hai tay đặt sau lưng, lần này lại đặt chính là trước ngực.
Sáng sớm mồng một đã bị ăn đậu hủ, Chu Tráng Tráng cảm thấy đây thật sự là một điềm xấu, liền nhấc chân nổ lực đá Thường Hoằng, nhưng đáng tiếc vừa duỗi ra đã bị bắt lấy.
“Chu Tráng Tráng, em chê tay anh lạnh nên anh đi ủ ấm rồi, em còn muốn như thế nào a?” Thường Hoằng hỏi.
“Anh anh anh, ai cho phép anh sờ . . . . . . sờ ngực tôi? !” Chu Tráng Tráng khuôn mặt giống cái đèn lồng đỏ thẩm, bên trong ánh mắt là ngọn nến, bập bùng cháy.
“Cũng không phải sờ chùa, trên khắp người anh tùy tiện cho em sờ.” Thường Hoằng cười, cười tỏ vẻ đang miễn cưỡng lắm đó.
“Tôi mới không cần sờ anh!” Chu Tráng Tráng gầm nhẹ.
“Không quan hệ, em không sờ anh thì anh sờ em là được.”
Nói xong Thường Hoằng liền nhào lên trên giường, Chu Tráng Tráng vừa thấy, sợ tới mức nước tiểu thiếu chút nữa sót ra hai ba giọt, vội vàng chạy nhanh lại bị Thường Hoằng tóm ngăn chặn lại, không thể động đậy.
“Chu Tráng Tráng, có nhớ anh không?” Thường Hoằng cười hỏi, hàm răng trong ánh sáng mặt trời càng đặc biệt trắng.
“Đại ca, chúng ta tối hôm qua mới tách ra nha.” Chu Tráng Tráng thực bất đắc dĩ.
Câu trả lời này không làm cho Thường Hoằng vừa lòng, mà Thường Hoằng không hài lòng, đậu hủ Chu Tráng Tráng lại bị ăn một chút.
“Hỏi lại lần nữa, Chu Tráng Tráng có nhớ anh không?” Thường Hoằng hỏi.
Chu Tráng Tráng che ngực chính mình mới vừa bị tập kích, trừng mắt nhìn ThườngHoằng, trong mắt sắp bốc ra lửa.
“Chu Tráng Tráng, đừng để anh hỏi lần thứ ba.” Thường Hoằng lần thứ hai vươn tay hắn ra.
Chu Tráng Tráng thở sâu, dùng ngữ khí phi thường tình cảm đọc diễn cảm một câu nói: “Một ngày không thấy, như cách tam thu a.”






Gì chứ?
Chu Tráng Tráng có loại cảm giác nhìn thấy thần biến hoá, mẹ Thường Hoằng nghịch chuyển nội dung tình tiết cũng quá nhanh đi? Hẳn là phải hếch khuôn mặt lên vẻ khinh thường giống như đang nhìn một loại … phân, tức giận nói ‘ngươi loại thân phận thấp hèn này làm sao xứng với đứa con trai tiền đồ vô lượng của ta cùng gia đình quý tộc chúng ta, ta cảnh cáo ngươi mau biến đi nếu không ta dứt khoát thả chó cắn ngươi’.
Như thế nào hiện tại lại vẻ mặt ôn hoà kêu nàng đi tòng quân?
Mẹ Thường Hoằng còn tiếp tục: “Bất quá, tiểu Chu, nhà chúng tôi mặc dù không phải giàu có gì như nhà người ta, nhưng ở thành phố A này cũng có thể nói không hề thua kém, sau này cháu


Disneyland 1972 Love the old s