XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134929

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/929 lượt.

ngại, nhỏ giọng nói với Tráng Tráng: “Tráng Tráng, anh lại thêm phiền toái cho mọi người thế này, thật ngại quá.”
“Không có việc gì, anh đây là họ hy vọng.” Không ai hiểu ba bằng con gái, Chu Tráng Tráng rất thấu hiểu.
“Cái gì hy vọng?”
“Hy vọng có thể thay họ nuôi dưỡng em.”
“Ah?”
“Không có việc gì không có việc gì, anh trước đi ngủ đi, ngày mai chúng ta cùng nói chuyện sau.”
Chu Tráng Tráng đưa Hải Nhĩ vào khách phòng.
Hải Nhĩ không phải Thường Hoằng, đương nhiên sẽ không có chuyện nửa đêm lẻn vào phòng con gái nhà người ta, một đêm này, Chu Tráng Tráng ngủ đặc biệt an ổn.
Sáng sớm hôm sau đã bị mẹ Tráng Tráng đánh thức: “Mau đi xuống lầu mua bữa sáng.”
“Vì cái gì muốn con đi a?” Chu Tráng Tráng bất mãn, ngày thường nàng đều là ngủ thẳng cẳng đến thức dậy đồ ăn sáng đã sẵn sàng rồi mà.
“Hiện tại Hải Nhĩ đang ở đây, con đương nhiên phải ra dáng hiền lành đảm đang chút mà lừa nó, lần trước Thường Hoằng không chừng chính là thấy bộ dáng con hết ăn lại nằm mới bỏ con, lần này thật vất vả mới có thêm một cơ hội nữa, còn không mau nắm bắt!” Mẹ Tráng Tráng thấp giọng nói.
Vì không muốn tiếp tục nghe lải nhải, Chu Tráng Tráng chỉ có thể rời giường, đi xuống lầu mua sữa đậu nành, bánh quẩy.
Lúc lên lầu, lại nghe thấy dì Vương nhà bên cạnh cùng dì Từ dưới lầu đang nhỏ giọng nghị luận chính mình.
“Nghe nói con gái ông Chu lại mang về một thằng siêu đẹp trai, bộ dạng so với thằng nhóc lần trước còn hoàn hảo hơn đó.”
“Khó trách hai ông bà hôm nay đặc biệt vui vẻ, sáng sớm đã chạy đến công ty lữ hành xem lộ trình du lịch rồi, bà nghĩ thử đi a, không nuôi đứa con gái đó, một năm dư được biết bao nhiêu tiền a.”
“Bất quá bà nói coi con bé kia thế nào mà khiến anh chàng đẹp trai kia thích đây, chẳng lẽ vì mê con bé ăn nhiều, ân, tôi trở về phải bắt con gái tôi ăn nhiều một chút.”
“Tôi cũng vậy.”
Cuộc đối thoại này trực tiếp tạo thành cục diện gia đình nào có con gái đều bị mẹ mình mỗi bữa cơm phải ăn thêm một chén, quầy tạp hoá dưới lầu trà giảm béo cung không đủ cầu.






Chu Tráng Tráng mang theo một viên tâm linh chịu đủ thương tổn. Về đến nhà, lại phát hiện Hải Nhĩ đã thức dậy.
“Sao không ngủ thêm chút nữa.” Chu Tráng Tráng bội phục định lực của Hải Nhĩ, nếu bản thân nàng ngày hôm qua bôn tẩu một đêm, hôm sau nhất định là ngủ thẳng đến ông mặt trời sờ tới mông mới chịu dậy.
“Anh nghe thấy em rời giường .” Đây là lý do của Hải Nhĩ, không đầy đủ, nhưng cũng đủ.
“Đến ăn điểm tâm trước đi.” Chu Tráng Tráng dọn ra chén đũa, sau đó bắt đầu từng ngụm từng ngụm ăn cháo gặm bánh quẩy.
“Tráng Tráng, anh tới không phải đã quấy rầy đến em?” Hải Nhĩ đột nhiên hỏi.
Ở bên cạnh mấy tên con trai hỗn đản lâu ngày, Chu Tráng Tráng cũng nhiễm không ít hơi thở thổ phỉ, lời nói ra cũng đặc biệt có hương vị.
Hứa với thằng bé hè năm sau nhất định lại đến dạy tiếp, Tả Cửu Cửu cảm xúc mới tốt lên chút ít, Chu Tráng Tráng cũng chuẩn bị cáo từ, nhưng Tả Nhất lại cứ theo sát.
“Không cần tiễn.” Chu Tráng Tráng nói.
“Ai nói anh tiễn em? Anh xuống lầu mua chút đồ vật này nọ không được a?” Tả Nhất chút tinh nghịch.
“Vâng vâng vâng, mua đồ vật, mua đồ vật là tốt rồi.” Chu Tráng Tráng thưa dạ.
Hai người vào thang máy, bên trong không có ai khác, không khí có hơi áp lực. Chu Tráng Tráng bản năng trực giác gắng sức lùi vào trong góc.
“Sợ anh sao?” Tả Nhất hỏi.
“Sao lại sợ?” Chu Tráng Tráng không có ý định đối đầu với hắn.
“Chẳng lẽ không đúng sao? Tối hôm qua anh mới vừa hôn em, hôm nay em đã từ chức, còn không phải sợ anh?” Tả Nhất cũng không có ấn nút thang máy, thế là nó tùy ý đứng yên bất động lơ lửng trên tầng cao.
“Vậy cứ cho là tôi sợ anh đi.” Giờ phút này Chu Tráng Tráng thầm nghĩ phải mau chóng chạy lấy người, lướt qua Tả Nhất muốn ấn thang máy, nhưng tay mới duỗi ra lại bị bắt lấy.
“Em là. . . . . . Lạt mềm buộc chặt sao?” Tả Nhất chặt chẽ bắt lấy tay Chu Tráng Tráng, ngón tay ở của nàng trong lòng bàn tay họa xuất ám muội đích đường cong: “Muốn khơi mào thêm hứng thú của anh phải không?”
“Anh quá thông minh, quả nhiên cái gì đều không dấu được anh.” Chu Tráng Tráng giờ phút này không muốn cùng hắn đấu võ mồm, thầm nghĩ rút tay lại: “Nếu không ngại xin hãy buông tay tôi ra đồng thời nhấn dùm nút tầng 1 đi.”
Tả Nhất lại giống như không có nghe gì, tiếp tục dùng cặp mắt kia chăm chăm nhìn nàng. Hàm xúc mang theo ý tứ tìm tòi nghiên cứu.
Chu Tráng Tráng luôn luôn có chứng sợ hãi thang máy, luôn cảm thấy cái này tuỳ thời đều có thể rơi xuống lập tức, đem chính mình đè bẹp thành cái bánh ngô thích ăn nhất. Giây phút treo ở trong không trung lâu thế này đã sắp cận kề giới hạn nhẫn nại của Chu Tráng Tráng, nàng cũng không nói thêm gì nữa, nhấc chân đạp Tả Nhất, thừa dịp hắn bị đau buông tay lập tức ấn nút thang máy mở cửa, rất nhanh chạy ra ngoài, chạy thẳng lối cầu thang.
Cũng may là đi xuống, cũng không mất bao nhiêu sức lực, nếu là leo lên, nàng phỏng chừng mệt đến dì cả cũng x