XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134938

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/938 lượt.

uất hiện, Chu Tráng Tráng thở phào nhẹ nhỏm.
Nhưng còn chưa thở được bao nhiêu, phía sau đã truyền đến tiếng bước chân nguy hiểm, ngay sau đó nàng cả người đã bị đặt tại vách tường lối cầu thang.
Tả Nhất dùng thân thể ngăn chặn Chu Tráng Tráng, ở trong bóng tối cầu thang, đôi mắt hắn mang theo ánh sáng sắc bén, cố định chân tay nàng, khiến nàng không thể nhúc nhích.
“Anh muốn làm gì?” Chu Tráng Tráng có điểm sợ hãi.
“Đáp ứng làm bạn gái anh.” Tả Nhất đưa ra mệnh lệnh ngắn gọn.
“Không thể.” Chu Tráng Tráng cũng trực tiếp cự tuyệt.
Tả Nhất mỉm cười, bỗng nhiên cúi đầu, nặng nề mà hôn nàng, Chu Tráng Tráng há miệng muốn cắn, lại bị hắn tránh thoát.
“Đáp ứng làm bạn gái anh.” Tả Nhất tiếp tục mệnh lệnh.
“Tôi nói không thể!” Chu Tráng Tráng đã có chút nổi nóng.
Tả Nhất ấn mạnh sức, lại cúi đầu hôn nàng, cũng khéo léo né tránh hàm răng sắc bén của Chu Tráng Tráng.
“Đáp ứng làm bạn gái anh.” Tả Nhất lặp lại mệnh lệnh lần thứ ba.
Lần này Chu Tráng Tráng cắn chặt môi, không nói.
“Em không nói lời nào, anh coi như em đồng ý, anh tuyên bố, từ bây giờ trở đi em chính là bạn gái anh.” Tả Nhất thanh âm bá đạo mà cường thế.
Chu Tráng Tráng bỗng nhiên giật mình, ở chỗ sâu trong trí nhớ, cũng từng có một người nói như vậy với nàng.
“Được rồi, em đã nhất định là anh phải phụ trách, anh đây đại trượng phu không tranh giành cùng tiểu nữ nhân, vậy từ thời khắc này trở đi, em chính là bạn gái anh, miễn là em không bại não chạy đi ngoại tình thì anh tuyệt đối sẽ không bỏ em.”
Hình dáng Tả Nhất trong ánh sáng lờ mờ lối cầu thang. Trong phút chốc, Chu Tráng Tráng đem hắn cùng người trong trí nhớ kia lũ lượt kéo về, trái tim nhất thời bủn rủn, cuối cùng nhịn không được rơi lệ.
Tuy Tả Nhất là người như vậy, gặp được chuyện xảy ra thế này cũng trầm mặc, thật lâu sau mới nói: “Tuy rằng trở thành bạn gái anh là sự kiện đáng được ăn mừng, nhưng em cũng không cần cảm động như thế đi.”
Chu Tráng Tráng cố gắng lắc đầu, nhanh lau đi nước mắt, bình phục cảm xúc: “Không liên quan gì tới anh.”
Tả Nhất yên lặng nhìn nàng, ánh mắt đen tối không rõ: “Anh … khiến em nhớ tới một người sao? Là như thế này sao?”
Chu Tráng Tráng gật đầu.
“Tên đó làm tổn thương em sao?” Tả Nhất đoán.
Chu Tráng Tráng lắc đầu: “Là tôi làm tổn thương anh ấy.”
Tả Nhất không tin: “Con người luôn luôn ích kỷ. Em chỉ nhớ rõ một người khi tổn thương em thôi.”
“Có lẽ đi.” Chu Tráng Tráng hít hít cái mũi, gượng dậy tinh thần: “Tả Nhất, anh có rất nhiều điểm giống anh ấy, cho nên tôi không thể quen anh, bởi vì như vậy tôi sẽ không biết rõ chính mình rốt cuộc là thích anh, hay là hoài niệm anh ấy. Tôi nghĩ, anh tuyệt đối sẽ không muốn bản thân mình trở thành thế thân đâu.”
Nói xong, Chu Tráng Tráng đẩy Tả Nhất đang giật mình đứng ngây ra, bước từng bước xuống thang lầu, phía sau là yên lặng vô tận.
Ngay lúc nàng chuyển khúc quẹo, khi tầm mắt không thể nào chạm đến Tả Nhất, hắn từ trong yên lặng lên tiếng: “Hoài niệm có tội sao?”
Như là tự nói với bản thân mình.
Chu Tráng Tráng không có hứng thú trả lời, trấn định đi xuống lầu.
Bên ngoài, ánh nắng tươi rực rỡ chói mắt, Chu Tráng Tráng híp con ngươi lại, nhìn về phía mặt trời, trong lòng nhưng lại một mảng ẩm ướt, không thể ra hoa.
Sau khi rời bỏ công việc, Chu Tráng Tráng vốn định đưa Hải Nhĩ đi đây đó du ngoạn, nhưng chân Hải Nhĩ vẫn chưa lành nên phần lớn thời gian cũng chỉ có thể ở trong nhà.
Ba mẹ Tráng Tráng vì tiết kiệm tiền du lịch nước ngoài từ trong miệng Chu Tráng Tráng ra, đối dãi Hải Nhĩ – “con rễ tương lai” thật sự ân cần, ngoài ăn uống vui chơi, còn bắt Chu Tráng Tráng mỗi ngày ở nhà giặt quần áo nấu cơm — để cho “con rễ tương lai” hoàn toàn biết sự “cần cù đức hạnh” của nàng.
Chu Tráng Tráng nổi giận, thật vất vả mới có một kỳ nghỉ hè, vốn nghĩ về nhà để hưởng phúc, ai ngờ cư nhiên lưu lạc thành osin.
Vốn định kêu Hải Nhĩ trở về, nhưng mỗi lần nghĩ đến đứa nhỏ này bệnh tật còn thâm tình từ ngàn dặm xa xôi chạy tới liền nói không nên lời. Nhưng cứ bị động tiếp tục trở thành ”cần cù đức hạnh” thì không có biện pháp – tay cũng sắp bị chai sần hết rồi còn gì.
Càng nghĩ, Chu Tráng Tráng chỉ có thể đưa ra một quyết định gian nan — còn nửa tháng nữa kỳ nghỉ hè mới chấm dứt nhưng nàng sẽ cùng Hải Nhĩ quay về thành phố A.
Ba mẹ Tráng Tráng hoàn toàn không-có-gì-là-không-đồng-ý — con bé này ít ăn ở nhà một chút có thể tiết kiệm được không ít tiền nha.
Hải Nhĩ cũng không ý kiến dù sao thì cũng là đi cùng với nàng mà.
Nói là làm liền, Chu Tráng Tráng lập tức thu dọn ổn thoả quay về thành phố A, trở thành thành viên đầu tiên vào phòng 202. Hải Nhĩ cũng giống nàng, cũng ở trong ký túc xá trường học. Khi không có việc gì, Chu Tráng Tráng liền cầm sách đến phòng thí nghiệm cùng Hải Nhĩ làm thí nghiệm, đọc sách xem mệt mỏi liền đi ra ngoài mua gì đó ăn thuận tiện mang về cho hắn một phần. Thời gian cứ thế trôi qua, tiếng ve gọi hè kêu râm ran ầm ĩ cũng kết thúc.
Tuy rằng ngày ngày đều bên cạnh nhau, nhưng quan hệ của hai ngư