Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134925
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/925 lượt.
cha mẹ Tả Cửu Cửu không có ở nhà, khi Chu Tráng Tráng ấn chuông cửa đã nhủ thầm như thế.
Kết quả vừa vào cửa, phát hiện một tên con trai xa lạ đang ngồi trên sô pha bên cạnh Tả Cửu Cửu.
Tả Cửu Cửu vừa thấy Chu Tráng Tráng, lập tức hưng phấn kêu lên: “Cô giáo Chu, em nghĩ cô không tới chứ!”
Từ tiếng gọi đó, tên con trai lạ lẫm kia quay đầu lại, lập tức trái tim Chu Tráng Tráng đều buộc chặt.
Hắn rất giống một người —— làn da màu đồng khỏe mạnh, khuôn mặt tuấn tú có chút dã tính —— rất giống Thường Hoằng.
Hắn rất giống một người —— làn da màu đồng khỏe mạnh, khuôn mặt tuấn tú có chút dã tính —— rất giống Thường Hoằng.
Nhưng nhìn kỹ lại, tên con trai này càng lạnh lùng như băng hơn, mặc kệ nhìn cái gì đều mang chút theo hương vị không kiên nhẫn.
“Cô chính là cô giáo dạy tiếng Anh sao?” Hắn ta tựa lưng vào sofa, châm thuốc, phả ra một ngụm khói trắng sặc người: “Cô có biết mình đã đến muộn không?”
Chu Tráng Tráng phục hồi tinh thần, vội vàng giải thích: “Thật sự xin lỗi, mới vừa ngủ trên xe buýt cho nên. . . . . .”
“Tôi không muốn nghe giải thích này nọ. Tôi chỉ biết, cô nhận tiền của nhà chúng tôi. Nhưng không có thật sự làm việc. Cô không phải nhìn thấy cha mẹ đứa nhỏ không thường ở nhà nên làm việc qua loa chứ?” Giọng nói hắn thản nhiên nhưng lại mang một loại thù địch.
“Không phải, đây thật sự là lần đầu tiên tôi tới muộn.” Chu Tráng Tráng nén giận giải thích.
“Tôi bắt gặp thì cô nói là lần đầu tiên tới muộn, nếu tôi không phát hiện thì sẽ ra sao?” Tên đó nâng mắt lên, ánh mắt hắn rất đẹp nhưng khiến người nhìn luôn thấy một loại sâu lạnh.
“Anh nếu không tin có thể hỏi dì giúp việc và Cửu Cửu.” Chu Tráng Tráng vội tìm viện binh.
Cũng không biết như thế nào, dì giúp việc cùng Cửu Cửu nhìn tên đó, đều khiếp đảm cúi đầu, sao cũng không dám mở miệng.
“Cô bây giờ còn muốn nói gì nữa không?” Hắn nhún nhún vai.
Chu Tráng Tráng tức giận đến bộ ngực như bị điện giật.
“Đây là một ngàn đồng, coi như là tiền lương nữa tháng dạy của cô, về sau không cần tới nữa, loại giáo viên không có trách nhiệm như cô gia đình chúng tôi không hề chào đón.” Hắn đem xấp tiền chủ tịch Mao để trên bàn trà.
Chu Tráng Tráng hít sâu, trả lời: “Được, tôi về sau sẽ không đến đây nữa, loại chủ không hiểu lý lẽ như anh tôi cũng không thích, còn có số tiền này để lại cho anh đó, làm ơn tìm một bác sĩ tâm lỳ nào tin cậy một chút, đừng cả ngày đi trả thù xã hội.”
Nói xong, Chu Tráng Tráng xoay người, oại vệ hùng dũng khí phách hiên ngang đi ra ngoài.
Ra đến cửa, nhớ tới số tiền kia vẫn có chút đau lòng – kia có thể mua được rất nhiều vịt quay nha! Nhưng làm người phải có tự tôn, không thể để người như hắn coi thường được!
Ngỡ rằng chuyện này cứ thế qua đi, ai ngờ cách một ngày trung tâm gia sư gọi điện tới, nói tên con trai kia là Tả Nhất, vốn là con trai lớn của cha Tả Cửu Cửu với vợ trước, tích cách bướng bỉnh ngang ngược, ngày hôm qua không biết bên ngoài gặp phải chuyện gì, trở về mượn Chu Tráng Tráng phát hỏa, cha Tả Cửu Cửu sau khi về nhà thấy Tả Cửu Cửu đang khóc vì chuyện Chu Tráng Tráng rời đi, lúc hiểu rõ sự tình cũng đã mắng Tả Nhất một trận, hơn nữa nhờ trung tâm gia sơ mời Chu Tráng Tráng trở lại, cam đoan không bao giờ … xảy ra chuyện như lần này nữa. (Con trai nhà này tên độc thiệt, cộng lại 100 ah)
Hơn nữa, tiền lương lại tăng gấp đôi.
Tuy nói làm người phải có tự tôn, nhưng người vẫn chết nếu không có tiền, nhìn con số Mao chủ tịch, Chu Tráng Tráng quyết định buông kiêu ngạo, quay trở lại dạy.
Kết quả lúc tới đó, phát hiện Tả Nhất đang ở nhà, Chu Tráng Tráng không để ý tới hắn, lập tức mở sách giáo khoa khảo bài cho Tả Cửu Cửu.
Lúc trước vốn ngồi ở phòng khách học, nhưng Tả Nhất lại cố ý mở TV, chỉnh đến kênh phim hoạt hình, làm cho Tả Cửu Cửu không tập trung chú ý học. Chu Tráng Tráng buồn bực, cũng không nhiều lời với hắn, trực tiếp kéo Tả Cửu Cửu vào phòng thằng bé, đóng cánh cửa lại.
“Thật là quá đáng.” Chu Tráng Tráng nhìn cửa hừ một tiếng.
“Cô giáo Chu, cô chắc là thực chán ghét anh em phải không?” Tả Cửu Cửu xem tình hình không đúng, nhỏ giọng hỏi.
“Không phải chán ghét.” Chu Tráng Tráng nói: “Mà là thực chán ghét.”
“Kỳ thật anh em không phải người xấu.” Tả Cửu Cửu vội giải thích: “Anh ấy rất lợi hại, đánh bóng rổ, bơi lội, cưỡi ngực, cái nào cũng giỏi hết.”
“Nhưng em vì sao phải sợ hắn chứ? Có phải hắn hay bắt nạt em không?” Chu Tráng Tráng nhớ tới mỗi lần Tả Cửu Cửu nhìn Tả Nhất, ngoài bội phục còn mang theo một chút sợ hãi.
“Bình thường sẽ không, chính là sau mỗi lần anh ấy cùng ba ba cãi nhau, gặp em sẽ rất hung dữ, anh ấy nói. . . . . .” Tả Cửu Cửu cúi đầu, lắc lắc ngón tay: “Anh ấy nói là mẹ em cố ý mang thai em, cho nên ba ba mới ly hôn với mẹ anh ấy. . . . . .”
Chu Tráng Tráng suy xét một chút, cũng hiểu được chuyện gia đình này — Mẹ Tả Cửu Cửu là tiểu tam (bồ nhí), mang thai Tả Cửu Cửu liền bức cha mẹ Tả Nhất ly hôn, Tả Nhất gặp biến cố gia đình như thế, tính cách cũng trở nên cổ quái.
Nghĩ như thế, liền tha thứ cho Tả N