Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134955

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/955 lượt.

hông phải nói đan cho ngươi khăn quàng cổ thì sẽ trả băng ghi hình lại cho ta sao? Nam tử hán đại đậu phụ (*), cư nhiên nói không giữ lời, ta khinh bỉ ngươi!”
(*) Câu này xuất phát từ câu: Nam tử hán đại trượng phu nhưng ko hiểu sao Tráng Tráng nhà chúng ta lại đọc 2 từ cuối thành đậu phụ)
“Đến đậy đến đây, anh mời em đi ăn.” Tả Nhất trưng ra vẻ mặt “video trong tay anh xem em làm được gì”, tiếp theo liền giơ tay bắt Chu Tráng Tráng
Thời khắc tay đã sắp chạm tới Chu Tráng Tráng, một trái bóng rổ bỗng nhiên phóng lại đây, trực tiếp đánh vào tay hắn. (Q: Quá chuẩn, tưởng tượng đánh trật người thì sao ta? ……. tội Tráng Tráng quá)
Lực đạo rất lớn, Tả Nhất không đề phòng, đã trúng như vậy một chút, mu bàn tay nhất thời đỏ lên, hắn tức giận không thể kềm chế, gầm nhẹ nói: “Đứa nào?”
Người đánh bóng rổ từ cửa tiến vào, dáng người cao ngất, biểu tình bình tĩnh, một đôi mắt sắc bén mà tĩnh lặng.
Bắp chân Chu Tráng Tráng lại bắt đầu phát run : “Thường. . . . . . Hoằng.”
Người tới đúng là Thường Hoằng, chỉ thấy hắn từng bước đến gần Chu Tráng Tráng, giày Martin hào phóng dẫm vang trên mặt đất, tiếng cộp cộp cũng làm vỡ nát lá gan Chu Tráng Tráng.
Lần này không chỉ có bắp chân, ngay cả bắp đùi Chu Tráng Tráng cũng bắt đầu run lên rồi, nghĩ đã không còn đường nào trốn thoát nữa nhưng Thường Hoằng lại một tay giữ chặt ôm nàng vào ngực, lạnh lùng dò xét Tả Nhất: “Tiểu tử, ngươi dám uy hiếp nữ nhân của ta?”
“Nữ nhân của ngươi?” Tả Nhất cũng không phải là tên dễ chọc, lúc này cũng lạnh lùng đáp lại: “Hai người kết hôn rồi sao? Nếu chưa, nói câu kia còn quá sớm đó.”






Thường Hoằng cười tự tin, nhìn Chu Tráng Tráng cười lộ ra hàm răng trắng sáng bóng: “Chu Tráng Tráng, em nói cho hắn biết, đời này em chỉ sẽ cùng ai kết hôn?” (Q: Tát Không Không cho anh Hoằng đi quảng cáo cho kem đánh răng đi)
“Anh anh anh, chính là anh, chỉ có anh!” Tội danh lén lút vụng trộm đi gặp người khác không phải nhỏ, Chu Tráng Tráng vội lấy công chuộc tội, ngại không đủ, còn bổ sung thêm một câu nữa: “Cho dù anh luyện Quỳ Hoa Bảo Điển (*) không có tiểu ** em cũng chỉ lấy anh thôi!”
(*) Quỳ Hoa Bảo Điển: tu luyện loại võ công này phải tự cung, giống như Đông Phương Bất Bại, Nhạc Bất Quần trong truyện của Kim Dung
Thường Hoằng vừa lòng, nói với Tả Nhất: “Ngươi nghe thấy chưa.”
Tả Nhất lạnh lùng cười: “Đối với loại người không hề có tí phẩm hạnh như Chu Tráng Tráng này, đe doạ cám dỗ gì cũng đều có thế thành công, không tin ngươi thử cho cô ấy một bàn thức ăn xem cô ấy có sửa miệng hay không.” (Q: Theo đuổi người ta mà chê như thế, haizz ngoài đời ai dám, bị đạp bay liền)
Chu Tráng Tráng trợn to mắt, nhìn Thường Hoằng như nhìn thấy thánh thần: “Anh làm sao mà biết được? Đại Kiều cũng không cẩn thận lau chân một chút.”
“Em nói dối?” Tả Nhất vẫn còn ôm một ít kỳ vọng với Chu Tráng Tráng.
Chu Tráng Tráng suy tư, gian nan nói ra chân tướng: “Đúng vậy. Kỳ thật. . . . . . là ta không cẩn thận lau chân.” (Q: thế mà đổi thừa Đại Kiều kìa, ai mà dám lau chân khăn đan cho TH chứ)
“. . . . . .” Tả Nhất rốt cục biết bản thân mình kỳ vọng sai lầm rồi.
Giờ phút này, gương mặt Tả Nhất đã không thể dùng từ xúc động phẫn nộ để hình dung, đỏ rồi xanh, xanh rồi tím, tím rồi lam, cuối cùng khi biến thành màu xanh lá, hận ý từ kẽ răng rít ra: “Chu Tráng Tráng, em đừng mơ lấy được cái em muốn đó!”
Chu Tráng Tráng vừa nghe, nghĩ đến cảnh tượng cuộn băng kia bị giao vào trong tay lãnh đạo, họ giận dữ đem Thường Hoằng giam lại, nhất thời luống cuống.
Nhưng Thường Hoằng vẫn bình tĩnh trước sau như một: “Ngươi xác định trong máy tính ngươi còn đoạn phim kia sao?”
Da mặt Tả Nhất giần giật: “Có ý tứ gì?”
“Em họ ta đã sớm nhờ một người bạn làm hacker đột nhập vào máy tính của ngươi, đem cái kia hoàn toàn tiêu huỷ.” Thường Hoằng mỉm cười, như núi xa vạn dặm khiến cho người trước mặt trở nên nhỏ bé.
Tả Nhất ngây ra một lúc lâu, khi ngẩng đầu, trong ánh mắt mang theo tia kính nể: “Thua ở ngươi trên tay, không tính quá mất mặt.”
“Cám ơn ngươi khích lệ.” Thường Hoằng vẫn mỉm cười, nhưng ngữ khí lập tức hoá hàn băng nam cực:“Nhưng nếu ta lại phát hiện ngươi đụng chạm nàng, tay ngươi không đơn giản chỉ sưng đỏ như vậy đâu.”
Tả Nhất vừa nghe thấy, từ chối cho ý kiến, khóe miệng nhếch lên cười khẽ, xoay người rời đi.
Chu Tráng Tráng nhìn ánh mắt Thường Hoằng như là nhìn thấy kim cương của phi cơ trên đỉnh toà nhà cao tầng trong phim điện ảnh, vô cùng sùng kính: “Thường Hoằng, sao anh cái gì cũng biết hết vậy?”
“Có người vợ chẳng biết lo như em đây, anh có thể mắt không nhìn sáu hướng tai nghe tám phương sao?” Thường Hoằng nhìn nàng liếc mắt một cái.
Thì ra từ lần trước khi Hải Nhĩ thấy Chu Tráng Tráng cùng Tả Nhất, liền lưu ý, trải qua điều tra, rốt cục biết được Chu Tráng Tráng bị Tả Nhất uy hiếp, cũng đem chuyện này nói cho Thường Hoằng.
Cho nên Thường Hoằng mới có thể xin nghỉ phép, chính là vì trở về chỉnh Chu Tráng Tráng.
“Chuyện


Old school Swatch Watches