Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134935

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/935 lượt.

ôn thuận thế nào a?” Thường Hoằng khóe miệng khẽ nhếch, giọng êm ái như lộc non mơn mởn nảy nở trong ngày xuân.
“Dù sao ngày nào tên em vẫn chưa xuất hiện trong hộ khẩu nhà anh, thì em sẽ không đến đó ở đâu.” Chu Tráng Tráng mày liễu nhíu chặt.
Thường Hoằng cũng không nhiều lời với vàng.
Nhưng mà làm nhiều.
Tối hôm đó, Thường Hoằng “bề bộn nhiều việc”, Chu Tráng Tráng thực thảm.
Nhưng cho dù lúc hấp hối kiệt sức, Chu Tráng Tráng vẫn cắn chặt răng, như thế nào cũng không đáp ứng dọn đến nhà mới ở.
Mà cứ thế làm nữa, Thường Hoằng chắc phải có kết cục tinh tẫn nhân vong, chỉ có thể dừng lại.
Ngày thứ hai tỉnh lại, Chu Tráng Tráng cả người mơ hồ phát hiện hai tay Thường Hoằng đang đặt trên cổ mình, nhất thời giật mình, vội kêu lên: “Thường Hoằng anh rất ác độc, cư nhiên muốn tiền dâm hậu sát.”
Thường Hoằng không nói chuyện, nhưng ánh mắt khinh bỉ làm cho Chu Tráng Tráng trấn định lại, bỗng nhiên phát hiện trước ngực lành lạnh. Cúi đầu nhìn, phát hiện trên cổ đeo một khối ngọc quan âm hình chữ nhật.
Xanh ngọc thuần khiết, từng hạt sáng bóng, không lẫn tạp chất, cho dù Chu Tráng Tráng không hiểu về ngọc lắm cũng nhìn ra thứ này có giá cả xa xỉ.
“Đây là cái gì?” Chu Tráng Tráng hỏi.
“Bà ngoại để lại cho anh, bảo anh tặng cho vợ sắp cưới.” Thường Hoằng ánh mắt cũng trong sáng như chuỗi ngọc tinh khiết kia.
Chu Tráng Tráng che dấu không được ngoài miệng tươi cười: “Vậy anh cho em là cái có ý gì?”
Thường Hoằng dùng sức nhéo lỗ tai Chu Tráng Tráng, cảnh cáo nói: “Đừng được tiện nghi còn khoe mẽ.”
“Anh không nói là có ý gì em sẽ không đeo.” Biết rõ Thường Hoằng không thích nói những lời buồn nôn này, nhưng Chu Tráng Tráng chính là thích nhìn hắn khó xử, đây là vui thú tà ác lớn nhất của nàng, chưa có cái nào qua mặt được.
Nhưng mãi cho đến lúc phải đăng ký, Thường Hoằng vẫn không đem những lời Chu Tráng Tráng muốn nghe nói ra.
Mắt nhìn thời gian ly biệt ngày càng gần, Chu Tráng Tráng cũng không truy cứu câu nói kia làm gì nữa, nàng dựa đầu trên vai Thường Hoằng, lặng im cảm nhận tình cảm lưu luyến trước khi chia tay.
Không gian lúc này mang chút chua sót nhưng cũng thật an bình, Thường Hoằng bỗng nhiên nói: “Chờ em tốt nghiệp, chúng ta lập tức kết hôn, Chu Tráng Tráng, em cả đời này cũng phải đeo ngọc bội của gia đình anh, cả đời cũng không thể tháo xuống, làm vợ anh cả đời, hiểu chưa?”
Những lời này giống như lốc xoáy trên mặt nước yên bình, đầu tiên là từng gợn sóng nhỏ, nhìn qua cũng không thấy được, nhưng dần dần, lại khuấy đảo toàn bộ mặt nước.
Trái tim Chu Tráng Tráng giống như được một dòng suối xuân thuỷ hoà vào, ôn nhu mặc sóng gió cuốn đi.
Đây là một lời hứa hẹn của Thường Hoằng, tuy rằng vẫn bá đạo như cũ, nhưng Chu Tráng Tráng cũng rất thích.
Ngay tối hôm đó, nàng liền dọn qua nhà mới.
Không cần Thường Hoằng nói thêm gì nữa, nàng đã hoàn toàn hiểu được tâm ý hắn, mà bản thân nàng cũng có cùng tâm ý đó.
Bọn họ, danh chính ngôn cũng thuận.






Chu Tráng Tráng gần đây rất hạnh phúc, dễ dàng nhìn ra cô nàng bất luận là ăn cơm, đi ngủ hay tắm rửa thì hai mươi bốn giờ trong ngày khoé miệng đều nhếch lên.
Ngay cả Đại Kiều cũng chẳng thể làm ngơ, quan sát biểu hiện, bắt đầu đoán già đoán non: “Chu Tráng Tráng, tên trộm ranh như cậu có phải lại vượt tường hay không?”
“Mình cũng đâu phải dây leo thường xuân chứ!” Chu Tráng Tráng phản bác, nhưng mà ngay cả lúc phản bác khóe miệng cũng giương lên: “Hơn nữa, mình hiện tại chính là toàn tâm toàn ý nghĩ đến TV Thường Hoằng nhà mình nha, làm sao còn tâm tư mà trèo tường vượt sân nữa chứ?”
(Q: như đã giải thích ở chap đầu tiên về tên của anh Hoằng – Thường Hoằng /Chang Hong/ cùng phiên âm với nhãn hiệu TV Chang Hong của TQ, nên TT chơi chữ ý mà)
“Ê, nhanh như vậy đã trở thành của nhà cậu nha?” Đại Kiều cười giảo hoạt.
“Tôi có thể không nghe chứ?” Chu Tráng Tráng biết những lời Phó Dương Dương định nói chẳng phải hay ho gì.
Phó Dương Dương chả thèm để ý nàng, nói thẳng: “Chu Tráng Tráng, đây là lần cuối cùng tôi nhắc nhở cô – mau chia tay với Thường Hoằng.” (Q: có kẻ ghanh tỵ rùi kìa, mà kẻ này lại thủ đoạn nữa, thật đáng lo)
Chu Tráng Tráng hít sâu, nhại y theo khuôn mẫu: “Phó Dương Dương, đây cũng là lần cuối tôi trả lời chị — vĩnh viễn không có khả năng.”
Phó Dương Dương cười lạnh: “Cô đúng là cứng đầu cứng cổ!”
“Xin đem câu thành ngữ này áp dụng cho chị đi, cám ơn!” Chu Tráng Tráng nhìn khuôn mặt Phó Dương Dương trắng như sứ, còn có ngũ quan xinh xắn, đối với cáo trạng của kẻ xấu như Phó Dương Dương nàng cũng không nói gì, song cũng có chút khó hiểu: “Tôi hỏi chị vì cái gì không buông tha cho Thường Hoằng đi? Anh ấy cho tới bây giờ cũng chưa từng thề non hẹn biển với chị, chị làm như vậy không thấy chẳng những uổng công mà còn khiến anh ấy chán ghét hay sao?”
“Không tới phiên cô giáo huấn tôi!” Phó Dương Dương nhanh chóng chặn lời Chu Tráng Tráng nói, ánh mắt giống như một khối băng, trực tiếp cắm vào cổ họn