Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134911

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/911 lượt.

người, cái người kia đã từng là trạm dừng vững chải của nàng.
Đang lúc bị chìm vào nỗi nhớ, Hải Nhĩ lên tiếng: “Đúng rồi, tối thứ bảy cuối tuần này có chiếu một bộ phim hay, chúng ta cùng đi xem đi.”
“Xem phim? Anh muốn theo đuổi em sao?” Chu Tráng Tráng đong đưa nháy mắt.
Dù sao cũng nhàn rỗi, không bằng đùa giỡn chút cho vui.
“Tạm thời không có quyết định này.” Hải Nhĩ tiếp tục chú ý nhìn hiển vi.
“Vì cái gì?” Chu Tráng Tráng hỏi.
“Bởi vì. . . . . . Anh không xứng với em.” Hải Nhĩ đưa ra cái đáp án muôn thuở.
“Đừng nghĩ như vậy. . . . . .” Chu Tráng Tráng vỗ vỗ hắn cánh tay: “Tuy rằng sự thật quả đúng như thế.”
Hải Nhĩ ngẩng đầu lên: “Anh nói câu kia, chỉ là khiêm tốn một chút mà thôi.”
Có thể vui đùa được như thể này, chứng tỏ hai người hiện tại đã không có khả năng đó nữa.
Mà đây chính là điều Chu Tráng Tráng cần, dù sao bằng hữu là cả đời, mà người yêu lại . . . . . . tùy thời điểm đều có thể ra đi.
“Rốt cuộc có đi hay không đây?” Hải Nhĩ đưa ra hai tấm vé.
“Em đi không được, anh quên à, tối thứ bảy cuối tuần có chương trình biểu diễn từ thiện để lấy tiền cứu trợ, em dù gì cũng là một trong những người tổ chức, làm sao có thể vắng mặt?” Chu Tráng Tráng nghĩ một lúc, cười hì hì nói: “Nếu không, anh tìm Phó Nguyệt Nguyệt đi.”
Sở dĩ nàng nghĩ đến Phó Nguyệt Nguyệt, là bởi vì trước đó không lâu nhìn thấy cô ta trong trường học.
Hiện giờ Chu Tráng Tráng đã có thể dễ dàng phân biệt được hai chị em song sinh này – trên người Phó Dương Dương đầy hàn khí mà Phó Nguyệt Nguyệt thì không có.
Lúc ấy Chu Tráng Tráng cùng Hải Nhĩ tán gẫu xong, đang từ phòng thí nghiệm đi ra, oan gia ngõ hẹp cứ thế gặp nhau.
Phó Nguyệt Nguyệt nổi trận lôi đình, chỉ trích Chu Tráng Tráng lẵng lơ: “Cô mới vừa bị anh Thường Hoằng bỏ rơi liền quay sang câu dẫn Hải Nhĩ, cô có biết xấu hổ hay không!”
Trải qua nhiều chuyện như vậy, Chu Tráng Tráng dĩ nhiên tu luyện đắc đạo, nghe thấy lời này, không giận mà cười: “Đúng vậy đúng vậy, tôi chính là không biết xấu hổ. Chị cô cướp bạn trai của tôi, tôi cướp lại bạn trai cô, thế thì sao nào, không phục cô cắn mông tôi nha.”
Những lời này khiến Phó Nguyệt Nguyệt tức giận phát hoả, ngày hôm sau trên cằm xuất hiện vài cái mụn trứng cá cực to.
Nghĩ đến mấy cái trứng cá kia, Chu Tráng Tráng lại nhịn không được bật cười: “Hải Nhĩ, em thấy Phó Nguyệt Nguyệt đối với anh quả thật không tồi, nếu không anh chấp nhận người ta đi.”
“Cô ấy thực rất tốt, nhưng anh đối với cô ấy không có cảm giác, hơn nữa. . . . . . cũng không thể hại người khác.” Câu nói sau hai chữ “hơn nữa” thanh âm rất thấp, như là tự nói với bản thân mình vậy.
“Như thế nào là hại người khác đâu?” Chu Tráng Tráng cảnh giác: “Anh lại nghĩ lung tung gì rồi?”
“Không, ý của anh là, nếu không thích cô ấy, thì không nên thân cận quá lại khiến cô ấy hy vọng.”Hải Nhĩ giải thích.
Chu Tráng Tráng lúc này mới an tâm hơn, nàng sợ hãi nhất là việc Hải Nhĩ đã biết được bệnh tình của mình.
Hai vé xem phim kia đành bỏ phí, thời điểm phim chiếu, Chu Tráng Tráng đang ở giữa sân thể dục vô cùng bận rộn.
Vì muốn bản thân bận rộn công việc lu bù để khỏi suy nghĩ nhiều, Chu Tráng Tráng tham gia hội sinh viên, còn trở thành cán bộ phụ trách văn nghệ. Nhiệm vụ đầu tiên của nàng chính là tổ chức một show biểu diễn gây quỹ ủng hộ một sinh viên bị bệnh nặng.
Sự kiện này được đồng tổ chức cùng một số trường đại học thành phố, quy mô lớn, Chu Tráng Tráng bận rộn, đôi chân mệt mỏi đã tê rần.
Tuy là lần đầu tiên làm việc, nhưng năng lực Chu Tráng Tráng cũng không tệ lắm, lại tận tâm nhiệt tình, phối hợp tốt, được lãnh đạo — bộ trưởng Bộ Văn hóa khen thưởng.
Nhưng mà thành tích tốt vẫn có xảy ra sai sót.
Điểm nổi bật của chương trình là mời được một ban nhạc toàn đại soái ca khá là nổi tiếng. Nhờ thế mà hoạt động lần này người xem chật ních, công của bọn họ quả là không nhỏ.
Nhưng họ cũng thật là kiêu ngạo, hai lần tập luyện trước cũng không trình diện, còn tuyên bố rằng bọn họ lên sân khấu biểu diễn xuất nhất định không có chút tỳ vết nào, thực sự không cần tập luyện.
Chu Tráng Tráng cái gì cũng không lo lắng, chỉ lo lắng ban nhạc hôm nay xảy ra sự cố gì, đến lúc đó, người chịu trách nhiệm liên hệ với diễn viên như nàng khó thoát khỏi liên lụy.






Ai ngờ sợ cái gì thì gặp ngay cái đó, lúc buổi biểu diễn sắp bắt đầu, trong tình huống tất cả các vai diễn khác đều đến đông đủ thì cái ban nhạc kia vẫn chẳng thấy bóng dáng tăm hơi đâu.
Bộ trưởng bộ văn nghệ vừa nhìn đồng hồ vừa ở phía sau Chu Tráng Tráng dò hỏi: “Trò Tráng Tráng, các diễn viên khác không tới cũng được, nhưng nếu hôm nay nhóm nhạc Đại Thần này không xuất hiện, người bên dưới chắc chắn sẽ đạp đỗ sân khấu, đến lúc đó. . . . . .”
Trên lưng Chu Tráng Tráng đều đổ mồ hôi lạnh, vội vàng móc điện thoại gọi cho dàn nhạc kia, nhưng thật tức chết đi được, cư nhiên tắt máy, Chu Tráng Tráng lúc ấy liền cảm thấy mình bị hãm hại rồi.
Buổi biểu diễn chính thức c


XtGem Forum catalog