Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134919
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/919 lượt.
ngón tay cũng giải quyết tận gốc, đem cả gia tộc đuổi cùng giết tận. Lần này may mà có gia đình Phó Dương Dương ra mặt, đưa ra chứng cứ, chứng minh anh trong sạch, nếu chậm chút nữa sẽ có người lấy anh làm cái cớ quyết định tiến hành điều tra toàn bộ gia đình anh, đến lúc đó cái gì cũng muộn rồi. Thời điểm anh bị giam, không có lúc nào an tĩnh, rốt cục suy nghĩ cẩn thận, anh không thể ích kỷ như vậy, thầm muốn bên cạnh em, nhưng trên vai anh còn có cha mẹ, còn có cả gia tộc, anh không thể phụ bọn họ.”
“Cho nên, anh liền hy sinh em?” Chu Tráng Tráng cảm giác trái tim mình như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, giống như đang vắt khăn lông, lôi kéo, vắt ra nước là máu của nàng: “Thường Hoằng, em không tin anh không nhận ra – chuyện kia căn bản là Phó Dương Dương bọn họ bày kế, cô ta muốn hãm hại em, cô ta muốn cướp anh đi!”
“Chuyện kia rốt cuộc do ai làm, đối với anh mà nói đã không còn quan trọng nữa, anh sẽ chỉ coi nó là một sự thất bại, một sự thất bại khiến bản thân nhìn rõ sự đời.” Thường Hoằng quay đầu đi, phía xa xa đường sắt xuất hiện ánh đèn chiếu, lại một chuyến xe lửa nữa đến: “Tráng Tráng, thật sự xin lỗi, anh thật sự rất yêu em. Đáng tiếc anh chỉ có thể lựa chọn một cô gái thích hợp có thể hổ trợ anh mà thôi.”
Chu Tráng Tráng cố gắng nhủ lòng mình không cần phải khóc, không thể cứ một chút là lộ vẻ yếu đuối, nàng hẳn nên nhún nhún vai, bày ra một bộ mặt thờ ơ dửng dưng rời đi.
Nhưng Chu Tráng Tráng làm không được, nếu có thể giữ hắn lại, nàng thậm chí nguyện ý quỳ xuống.
Cho nên nàng chỉ có thể lôi kéo góc áo Thường Hoằng, khóc đến không thể ức chế: “Thường Hoằng, em biết mình có rất nhiều khuyết điểm, chỉ cần anh nói, em nhất định sẽ sửa đổi, anh đừng bỏ rơi em. Đây là một giấc mộng đúng không, em thật sự rất sợ, anh nói cho em biết đây chỉ là một giấc mơ đi, anh lay tỉnh em đi có được không? !”
Thường Hoằng kéo tay Chu Tráng Tráng đang nắm góc áo mình ra, ánh mắt cũng đỏ: “Tráng Tráng, anh biết mình đốn mạt, thực xin lỗi em. Nhưng thế sự không thể lường trước được, tựa như đoàn tàu sắp đến, chúng ta nhìn người đứng trên ga vĩnh viễn cũng không đoán ra nó cuối cùng là đi ngang qua hay dừng lại ở chỗ này. Tráng Tráng, anh vốn nghĩ mình sẽ cả đời đứng ở trạm của em, nhưng mà hiện tại, anh chỉ có thể tiếp tục bước về phía trước, nếu không đoàn tàu sau sẽ nghiền nát anh. Tráng Tráng, anh không thể vì em mà hy sinh cả gia tộc, hy sinh… bản thân mình.”
“Nếu anh đã có quyết định sau cùng rồi thì vì cái gì còn đưa em tới chỗ ông nội, vì cái gì còn muốn ôm em, vì cái gì còn muốn em thề nói rời xa anh vĩnh viễn cũng không có hạnh phúc!” Nước mắt làm sao cũng không ngừng rơi, Chu Tráng Tráng cảm giác cả khuôn mặt đều đã khóc đến tê dại.
“Anh chỉ là muốn cho cả hai lưu lại ký ức vui vẻ cuối cùng.” Màu đen trong mắt Thường Hoằng biến thành một cái lưới, bao trùm lên Chu Tráng Tráng.
“Ký ức?” Chu Tráng Tráng rốt cục bật cười, nhưng tươi cười lại rất cay đắng: “Chẳng lẽ anh không biết, ký ức như vậy rất tàn nhẫn sao?”
“Thực xin lỗi.” Đây tựa như lời cuối cùng mà Thường Hoằng có thể nói.
Còn có thể nói gì đây?
Nàng không thể đem Thường Hoằng cưỡng chế giữ bên người, cũng giống như nàng không cách nào biến bản thân mình trở thành cô gái mà anh hiện cần.
Kết thúc rồi, nhìn anh lần nữa, nàng biết lúc này có khóc đến chết cũng vậy thôi.
“Anh đi đi.” Chu Tráng Tráng xoay người, gió đêm nhào vào gương mặt vì khóc mà bỏng rát, lại có một loại cảm giác vừa đau đớn vừa dễ chịu.
Ở trong trí nhớ của nàng, Thường Hoằng đứng rất lâu mới rời đi.
Lâu đến nổi nàng nắm chặt lòng bàn tay khiến máu chảy ra, lâu đến nổi nàng đem quá khứ hai người từ đầu tới cuối nhớ lại một lượt, lâu đến nổi nàng đau đớn vô tận, khổ lụy không lời diển tả.
Nhưng trên thực tế, khoảnh khắc ấy rất ngắn – đoàn tàu xa xa gào thét đến.
Tàu cũng không có dừng lại trạm này, mà chỉ nổi còi hòa cùng tiếng va chạm vào thanh ray, nhanh chóng đi xa.
Cái người từng thề cả đời bên nàng, cũng đã đi xa.
Chu Tráng Tráng ngồi xổm tại sân ga, hai tay che mặt, lặng lẽ khóc.
Những ngày sau đó, đều là Hải Nhĩ làm bạn cùng Chu Tráng Tráng vượt qua.
Trước đó, hắn đã chuẩn bị kỹ tâm lý, muốn dùng tất cả những lời an ủi tốt nhất với Chu Tráng Tráng nhưng đều hoàn toàn vô dụng.
Nàng cũng không lập tức quay lại trường học, mà tiếp tục ở lại căn hộ Thường Hoằng mua làm “Tân phòng” của hai người, cả ngày ngồi yên lặng.
Hải Nhĩ biết nàng đang đợi Thường Hoằng, bởi vì mỗi khi cửa phát ra một ít động tĩnh nho nhỏ, đôi mắt Chu Tráng Tráng đang ảm đạm sẽ bỗng nhiên lóe ra ánh sáng, giống như là thú cưng đợi chủ nhân về nhà, cái lổ tai như muốn dựng thẳng lên.
Nhưng mỗi một lần, mỗi một lần, đều là thất vọng, trong mắt mới vừa dấy lên chút ánh sáng, cũng liền nhanh chóng ảm đạm lại ngay như vậy.
Xa xa nhìn lại, hai người thật là một cặp trời sinh, nam mắt sáng mày rậm, nữ thanh tú xinh đẹp.
Bọn họ dù không đến mức quá thân mật, nhưng ai cũn